2 Chị Em

Chiếc xe Mercedes rề tới trước cửa chợ rồi ngừng lại Trung mở dèn Emergency, rồi vòng ra phía sau mở trunk xe, chờ đợi. Hòa đẩy chiếc xe mua thực phẩm đầy ngập những đồ mới mua tới bên cạnh . Hai người vừa chất đồ vào xe vừa cười nói tíu tít:

2 chi em

– Sống bên nầy hỏng có nhiều thì giờ, đi mua đồ một lần phải mna cho dầy dủ, để đỡ tốn công.
Trung cũng vui vẻ tiếp lời vợ:
– Đỡ tốn công thì. . . tốn tiền. Đằng nào cũng vậy. Hòa hứ chồng một cái. Nàng trách yêu:
– Thà vậy còn hơn mua đồ lắc nhắt. Vừa tốn tiền lại vừa tốn công.

Trung nhìn Hòa, chàng mỉm một nụ cười độ lượng. Nói là nói vậy, chứ chàng đâu có bao giờ màng đến chuyện tốn kém bao giờ.

Trung hiện làm giám đốc một công ty sản xuất vật liệu xây cất nhà cửa. Đến Mỹ lúc còn nhỏ, Trung có đủ điều kiện theo duổi việc họe. Năm 26 tuổi, chàng ra trường với mảnh bằng kỹ sư trong tay. Nhưng rồi chẳng hiểu sao, chàng lại chuyển qua mở hãng sản xuất, cung cấp vật liệu cho các nhà thầu. Chỉ trong vòng 5 năm, Trung đã nghiễm nhiên trở thành giám đốc của một cơ sở lớn, rất có tiếng tăm trong cộng đồng người Việt tỵ nạn sống ở Mỹ…

Chiếc trunk xe chật cứng đồ đạc, Trung đậy lại một cách khó khăn. Chàng quay sang bảo Hòa:
– Em thích ăn món gì? Mình ghé tiệm ăn luôn cho tiện nghe em.
Hòa nhìn chồng trả lời:
– Về nhà nấu ăn cho đỡ tốn tiền. Anh ưa xài hoang phí quá à!
Trung cười thành tiếng. Chàng mắng yêu vợ:
– Em đừng có nói cái kiểu đó. Người ta nghe được họ cười chết. Dầu gì cũng là ông bà giám đốc, mà hỏng dám đi ăn tiệm một buổi sao?
Hòa nói lẫy:
– Anh sợ người ta cười thl. . . bỏ em về nhà. Còn anh di ăn một mình đi…
Đã biết tánh vợ hà tiện, Trung vỗ về:
– Nói đùa với em vậy chứ. . . dồ đạc đầy xe. Về nhà chỉ nội cái việc chất vô tủ lạnh cũng mất cả tiếng đồng hồ. Rối nấu nướng thêm cả tiếng nữa anh chịu không nỗi. Đói quá rồi cưng ơi.
– Vậy . anh muốn ăn ở dâu thì cứ đi. Em ăn cái gì cũng được mà.

Trung lái xe thẳng đến một tiệm ăn danh tiếng nơi phố Tàu. Hai vợ chồng sánh đôi bước vô trước những cặp mắt kính nể của thltc khách trong tiệm.

Hòa trước kia là thư ký của Trung. Nàng vào làm việc từ cái ngày đầu, khi công ty mới khai trương. Nhờ có chút nhan sắc, lại nết na đằm thắm, cộng với sự siêng năng làm việc, nên chỉ sau một thời gian ngắn Hòa đã được lòng hầu hết các nhân viên trong sở.

Cha mẹ nàng vẫn còn kẹt lại Việt Nam. Ông bà đã lớn tuổi, không muốn rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún.

Tuy nhiên vẫn mang hoài bão cho con ra nước ngoài, ăn học thành tài, nên không ngần ngại cho hai chị em nàng vượt biển.

Nơi xứ lạ quê người hai chị em Hòa và Thuận phải vừa làm vừa học, lạl phải vừa chắt mót gửi tiền về nuôi cha mẹ ở quê nhà.

Đến ngày công ty của Trung đăng báo cần người cả hai chị em đều đến nộp đơn. Thời may, cả hai đều được nhận. Có lẽ cũng vì công ty cần một vài người nữ nhân viên có nhan sắc để làm tươi mát cho hãng. Từ đó, cuộc sống của hai chị em có phần sung túc hơn.

*
*   *

Trong một chuyến đi công tác ớ thành phố xa cách đây sán tháng, Trung cần một thư ký đi theo để ghi chép biên bản các buổi hợp. Chàng bảo Hòa chuẩn bị để đi với chàng. Hòa đã ngượng đến chọn người khi thấy Thuận nhìn nàng cười với ánh mắt lém lĩnh.

Chuyến máy bay Boeing 747 đưa hai người đến New York. Trung đề nghị hai người đi một vòng xem tượng Nữ Thần Tự Do. Sau đó hai người đi ăn rồi mới về khách sạn, vì ngày hôm san Trung có một buổi họp sớm. Họp xong chàng còn phải ra phi trường trở về ngay. Đi bên Trung, Hòa thật vô cùng hãnh diện. Mới ngoài 30, nhưng Trung trông thật chững chạc. Chiếc cà vạt nằm gọn ghẽ trước ngực, tạo cho chàng một vẽ đứng dắn, đàng hoàng của một kẻ có nhiều thành công trong xã hội.

Hòa vừa ngượng ngùng vừa sung sướng khi nghe những câu mời chào của mấy người buôn bán:
– Mời ông bà…

Hòa liếc mắt nhìn Trung, thấy chàng cũng đang nhìn mình cười hóm hĩnh làm nàng càng mắc cỡ. Trung hỏi Hòa:
– Cô Hòa có mệt không mà. . . hai gò má đỏ đữ vậy.
Hòa đáp nhỏ nhẹ:
– Dạ. . . không.
Hòa biết Trung cố tình chọc nàng. Trong đầu Hòa nghĩ nếu có được một người chồng như Trung thì đời nàng không còn mơ ước gì nữa. Hòa ngước mắt nhìn
thẳng Trung nói lẫy để chữa thẹn:
– Em. . . đề nghị lần sau ông giám đốc nên chọn nam thư ký đi cho nó tiện.
Trung hơi tự ái. Chàng nghĩ thầm trong bụng:
– Hỏng lẽ con nhỏ nầy biết mình “kết” nó hay sao mà nói móc mình vậy cà.

Chàng hỏi dò Hòa:
– Sao vậy? Hay là cô Hòa thấy tôi. . . hỏng đáng đi bên cô?
Hòa hoảng hồn, lật đật đính chính:
– Dạ, em hỏng có ý nói như vậy. Tại thấy nhiều người. . . vô duyên, cứ gọi là. . . ông bà hoài tội nghiệp cho ông.
Trung hỏi tới:
– Sao lại tội nghiệp cho tôi? Đúng ra là. . . tội nghiệp cho cô mới phải chứ?
– Tại em thấy ông giám đốc. . . trẻ tuổi, dẹp trai mà lại bị người ta hiểu lầm. . . với cô bé lọ lem như em.
Trung cười xòa:
– Thôi, coi như hỏng ai đáng tội nghiệp hết. Mà nếu người ta gọi mình là “ông bà” thì. . . càng tốt chứ có gì đâu.

Hòa không hiểu Trung đang nghĩ gì. Nàng trợn mắt, há hốc miệng nhìn Trung ngạc nhiên.

Nói xong câu đó, Trung tỉnh bơ lòn tay qua ôm eo ếch Hòa như một cặp vợ chồng thật sự.

Hòa như người rớt từ chín tầng mây xuống. Bao nhiêu mơ ước của nàng chẳng lẽ giờ đã trở thành sự thật? Nàng cuống cuồng, hai chân như ríu lại, đi không muốn vững nữa.

Trung quay sang, chàng nhìn thấy cái nét hốt hoảng của Hòa nên ôn tồn nói để trấn an:
– Em dừng gọi anh là ông giám đốc nữa. Cứ gọi anh là “anh Trung” được rồi.
Hòa vừa ngượng vừa mừng rỡ, nữa muốn gỡ tay Trung ra nữa muốn Trung ôm nàng thật chặt. Nàng bẽn lẽn nói nhỏ:
– Anh Trung. . . coi chừng người ta cười kìa.
Trung điềm nhiên:
– Có ai cười mình đâu. Ai cũng gọi tụi mình là “ông bà” mà.
Hòa sung sướng vô cùng, nhưng cũng làm bộ dẫy nẫy cho ra vẻ:
– Anh đừng ghẹo em như vậy nữa mà. . . Em mắc cỡ hỏng dám đi làm nữa đâu.
Trung chọc thêm:
– Ừ. Anh cũng hỏng cho em đi làm nữa đâu. Ở nhà. . . nấu ăn cho anh. Chịu hôn?

Hòa đứng khựng lại nàng trợn tròn đôi mắt nhìn Trung, đánh giá lời nói của chàng xem đùa hay thật.

Trung nhìn cặp mắt sững sờ của Hòa. Chàng cúi xuống, hôn Hòa ngay giữa đường pilố trước những cặp mắt độ lượng của hàng trăm người qua lại.

Về đến khách sạn Trung tắm rữa qua loa rồi qua gõ cửa phòng Hòa.

Đang nằm lim dim tận hưởng cái hạnh phúc của một kẻ tìm được tình yêu bất ngờ, nghe tiếng Trung gọi cửa Hòa nhảy bằng những bước chân chim đến mở cửa. Trung lách vào như cơn lốc, rồi thuận tay chàng xô cánh cửa đóng xầm lại.

Hòa chưa kịp lên tiếng, đã bị bờ môi tham lam của Trung gắn chặt lên miệng. Hòa ú ớ, hai chân khuỵ xuống trong vòng tay chàng.Trung bế xốc Hòa trên tay, rồi từ từ dặt nàng nằm xuống chiếc giường nệm êm ái, chàng vừa hôn vừa vuất ve lên người Hòa.

Lần đầu tiên trong cuộc đời người con gái, Hòa chỉ mới biết và cảm phục Trung. Một thanh niên trẻ tuổi, học giỏi, tư cách lại dàng hoàng. Có thể nói là Hòa đã yêu thầm Trung từ lâu, và chuyện nằm trong vòng tay chàng vẫn là điều nàng hằng mơ ước từ bấy lâu nay. nàng nhắm mắt lại, rên rĩ bên tai Trung một hồi rồi hỏi khẽ:
– Anh có yêu em thật lòng không?
– Nếu anh muốn đùa thì thiếu gì người cho anh làm chuyện dó. Tội gì phải dối gạt em cho mang tiếng.

Hòa yên tâm, làm việc với Trung hơn 5 năm nay, nàng đã từng chứng kiến biết bao cô gái trẻ đẹp, mồi chài, tống tình Trung. Nhưng lúc nào chàng cũng tỏ ra là người đứng đắn. Điều dó càng làm cho Hòa càng phục Trung hơn.

Nàng nũng nịu:
– Nếu thương em thì anh… phải cưới em làm vợ. Chứ đừng.
Trung đưa tay bịt miệng nàng, không để cho nàng nói hết câu. Chàng vỗ về:
– Em đừng lo. Anh đâu phải hạng sở khanh đâu mà muốn chiếm đoạt em rồi trốn trách nhiệm. Đừng nghi ngờ như vậy mà. . . mất vui.

Hòa không thắc mắc nữa. Nàng nằm yên xuôi tay để yên cho chàng tháo gỡ từng hột nút trên người. Trung tuy hiện đang là một ông giám đốc của một công ty lớn. Chuyện làm ăn buôn bán chàng đều sành sõi nhưng chuyện tình yêu thì Trung vẫn mù tịt.

Ngày còn học ở Đại học, Trung cũng đã có một vài người bạn gái, Mỹ có, Mễ có, Đại Hàn có, ấn Độ cũng có. Nhưng chỉ là girlfriend thôi. Buồn buồn thì rủ nhau đi ăn, đi chơi. Thỉnh thoảng cũng dắt nhau về nhà làm tình. Nhưng yêu thì Trung chưa hề biết yêu Mãi dến nay mới gặp Hòa, một người con gái Việt Nam hiền hậu, mặn mà và kín đáo.

Vì vậy, khi làn da trắng trẻo, mịn màn của nàng lồ lộ hiện ra dưới mắt, Trung cảm thấy người chàng nóng bừng lên. Dầu chàng lâng lâng như say rượu. Đồng thời thằng nhỏ trong quần chàng cũng cương cứng lên, nó vươn mình lên “đòi quyền sống.” Chàng nhanh nhẹn cởi bỏ quần áo ra nhào người xuống nằm đè lên thân thể đang trần truồng của Hòa.

Hòa vẫn nằm yên, thiêm thiếp, tận hưởng những cái vuốt ve êm ái của Trung. Mắt nàng càng lúc càng dại đi, hơi thở nhanh dần, toàn thân nàng hừng hực
như lửa đốt.

Trung hôn Hòa khắp nơi từ đỉnh đầu cho tới gót chân, không chừa một. . . “lỗ nhỏ.”