Ai tội nghiệp hơn?

Ngày xưa chị chọn anh, một người có tài và biết đối nhân xử thế. Chị cũng chẳng kém cỏi gì. Tuy nhan sắc có phần không được bằng hoa khôi hay “hot girl”, nhưng chị sinh ra trong gia đình nền nếp, học hành tử tế, cư xử lễ độ và nét duyên thầm toát ra từ chị luôn tạo  mối thiện cảm chân tình cho người đối diện. Có thể nói lúc đó anh và chị, xứng đôi vừa lứa, và thành công đến với họ như một tất yếu.

 
Họ có một trai một gái, gia đình luôn yên ấm vui vẻ. Con đường công danh của anh như càng ngày càng lên cao như diều gặp gió, một phần cũng nhờ hậu phương vững chắc là chị. Vốn tự hào về nền nếp gia đình, chị đã xin nghỉ việc để ở nhà quán xuyến gia đình, dạy dỗ hai con.

 

Chồng chị rất tự hào và yên tâm về gia đình. Cuộc sống giàu sang, kéo theo những cuộc nhậu và những chuyến cải thiện mát mẻ và trào lưu bồ nhí cho ra dáng phong lưu. Lúc đầu anh cũng thấy hối lỗi, nhưng sự hối lỗi ấy bị lấn át bởi sự ham muốn.



Chị là người khôn ngoan, dễ dàng nhận ra từng sự thay đổi nhỏ của chồng. Chị đã khuyên bảo, động viên và thậm chí ra tối hậu thư với anh về việc đừng sa đà vào trò chơi tình ái. Điều chị lo lắng nhất là kinh tế gia đình ngày càng khá lên, thì tình cảm trong gia đình lại càng ít đi. Mặc dù biết chồng không bao giờ đạp đổ hạnh phúc của con cái để chọn một lối đi riêng, nhưng chẳng có người phụ nữ nào dễ dàng chấp nhận mình bị phản bội.

Sau mọi nổ lực bị  thất bại, chị đã nói với anh: anh có thể bóc bánh trả tiền, hoặc cặp kè trong bóng tối miễn là đừng để tai tiếng đến vợ con. Và từ đó có ai xì xào bàn tán hoặc đến gặp trực tiếp chị nói việc chồng chị ngoại tình, chị  từ tốn giải thích rằng chị tin chồng chị, gia đình chị đang hạnh phúc. Hàng xóm có không ít ánh nhìn thương cảm dành cho chị, rằng chị là người đàn bà bất lực trước việc chồng công khai ngoại tình. Ai cũng thấy tội nghiệp chị.

Chồng chị, tưởng đã bắt được thóp vợ, rằng vì muốn giữ thể diện và danh giá hão huyền mà vợ đã phải ngậm bồ hòn làm ngọt nên anh vẫn ngang nhiên ngoại tình. Anh càng vắng nhà, thoải mái đi công tác, thoải mái chăm sóc phòng nhì, phòng tam…và bù đắp cho vợ bằng tiền đủ chi tiêu hằng tháng, chỉ cần mình không đòi li dị, không để các vợ bé đến làm phiền vợ lớn. Trong khi các chiến hữu của anh vừa cặp kè các em xinh tươi vừa lo ngay ngáy mụ “cáo già” đang rình rập đâu đó và bất thình lình ập vào cấu xé mất vui, thì anh luôn yên tâm rảnh rang vui vẻ lại chẳng phải lo lắng con cái hư hỏng.

 
Cho đến một hôm, chị ốm nhập viện mà anh không hề biết. Khi anh chấm dứt đợt công tác dài ngày mệt mỏi với các cô chân dài và trở về nhà, căn nhà trống vắng khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Tại sao khi vợ anh ốm mà chẳng có ai thông báo cho anh? Cũng may mà cuộc đại phẫu thuật thành công. Anh vào bệnh viện, tất cả họ hàng bố mẹ hai bên và con cái anh đang túc trực để chuẩn bị đưa vợ anh về nhà.

 
Vợ anh vừa ốm dậy nhưng trông cô ấy vẫn hồng hào và tươi tắn, cô ấy nói cô rất vui vì được mọi nguời chăm sóc chu đáo, rằng anh không cần phải bận tâm. Tần ngần đứng bên giường bệnh, anh nhận ra mình đã thành người thừa trong chính gia đình mà anh dày công vun đắp bấy lâu nay. Các con anh chỉ có một nữ thánh đáng tôn thờ trong lòng chúng đó chính là mẹ. Bố mẹ, họ hàng anh cũng vậy, khi vợ anh ốm, sau một vài cuộc gọi không liên lạc được với anh thì chẳng ai còn bận tâm đến anh,  mọi người ta chỉ quan tâm tới vợ anh. Anh vẫn thấy các con lễ phép và nghe lời bố nhưng anh cảm nhận được sự thiếu tôn trọng trong ánh nhìn của chúng, vẫn là bố mẹ anh nhưng lại có gì như trách móc giận hờn nhưng không nói ra. Vợ anh nằm trên giường của vợ chồng anh, giờ đây cô ấy vẫn phải hạn chế đi lạị, còn anh đã từ lâu rồi anh không ngủ trên chiếc giường ấy. Chiếc giường luôn sạch sẽ, thơm tho, phẳng phiu chứ không nhăn nhúm và hỗn tạp mùi đàn ông như những chiếc giường anh qua đêm cùng những cô nhân tình.

 
Giờ thì anh đã hiểu vợ anh vẫn là người phụ nữ thông minh khôn ngoan nhất mà anh biết. Trong ngôi nhà này, anh không biết thực sự anh là ai, là một hàng rào trang trí cho đẹp mắt hay là một anh gác cổng cho quý bà thông minh? Anh nhớ giọng nói ngày nào của vợ: em khuyên anh đủ điều mà không thay đổi được anh thì em đành bất lực, miễn anh đừng mang bệnh tật về nhà đừng làm mất thể diện của gia đình. Thì ra đó là điều cuối cùng vợ anh muốn anh làm. Từ đó, anh đã chẳng còn là gì trong mắt cô ấy, chẳng còn xứng đáng với cô ấy. Anh thấy mình thật tội nghiệp.

 
Anh ngồi yên trong căn phòng riêng với những suy nghĩ mà chưa bao giờ anh nghĩ tới, anh chợt nghĩ nếu một ngày anh ốm? Ôi! đã 8h tối mà sao không có ai gọi anh ăn cơm? Anh bước xuống cầu thang nghe thấy tiếng nói cười vui vẻ trong phòng ăn, ba mẹ con đang ăn cơm,  họ nghĩ anh lại đi công tác nên không ai gọi anh.