Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Gửi Bạn trẻ cuộc sống!

Hiện tại em đang bị stress rất nặng vì không biết phải đối mặt với
chuyện này như thế nào! Em rất mong khi đọc được những dòng tâm sự này,
các anh chị hãy cho em những lời khuyên hữu ích nhất để em có thể giải
quyết mọi chuyện một cách êm thấm.

Em đang là sinh viên năm thứ hai của một trường đại học ở Hà Nội.
Trong suốt hai năm qua, em và Thanh (cô bạn thân từ thuở cấp ba của
mình) ở chung một phòng trọ. Đều là con nhà nghèo, lại sống cảnh xa gia
đình nên hai đứa yêu thương, lo lắng cho nhau như chị em ruột thịt trong
gia đình. Hễ em bị sốt thì Thanh lại ân cần chăm sóc, nấu cháo, thuốc
thang rất cẩn thận. Hay khi thiếu thốn tiền nong thì hai đứa lại san sẻ
với nhau, chẳng bao giờ so đo đứa này thiệt, đứa kia hơn.

Cuộc sống hai đứa vẫn sẽ vui vẻ như thế nếu như trước đây nửa năm,
Thanh không gặp Hùng, là người yêu của bạn bây giờ. Kể từ ngày yêu nhau,
tình cảm hai đứa dường như không được như trước đây nữa. Dù tình cảm
dành cho nhau vẫn không thay đổi nhưng kể từ đó, Thanh ít khi ăn cơm
nhà, cũng ít thời gian tâm sự, chia sẻ với em hơn. Thi Thoảng, Thanh lại
đưa Hùng về nhà chơi, rồi cùng nấu cơm và ba đứa ăn uống rất vui vẻ.

Nếu như chuyện chỉ dừng lại ở đó thì chắc em cũng chẳng có gì để phải
lăn tăn, suy nghĩ. Kể từ ngày có người yêu, Thanh thay đổi một cách
chóng mặt. Từ cô bé nhà quê với mái tóc dài xơ xác, Thanh cắt hẳn tóc
ngắn, rồi ép vàng, làm xoăn như những cô gái sành điệu thành phố. Rồi
bạn ấy cũng bắt đầu đầu tư tiền bạc mua quần áo, váy vóc để sao cho xứng
với anh chàng gốc gác thành phố ở một tỉnh lân cận Hà Nội.

Ám ảnh tiếng rên rỉ hằng đêm, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh nhan, tinh yeu, chuyen ay, quan he tinh duc, doi tinh nham, tinh yeu sinh vien, song thu, ban tre cuoc song, bao, bao phu nu, tam su 24h

Cũng vì sợ Thanh tách ra ở riêng mà em cứ phải ngậm bồ hòn làm ngọt suốt mấy tháng nay (Ảnh minh họa)

Không chỉ “lột xác” về ngoại hình mà kể từ đó, tính cách của Thanh
cũng thay đổi hẳn. Trước đây, Thanh rất nền nã, nết na, luôn quan niệm
phụ nữ là phải công, dung, ngôn, hạnh, phải là “gái ngoan” trước khi về
nhà chồng. Nhưng chỉ sau ba tháng có bạn trai thì dường như các quan
niệm đó đều bị Thanh cho là “cổ hủ“, là “không hợp thời”.

Rồi dần dần, phòng trọ của hai đứa bị Thanh “chiếm dụng” dần. Không
cần hỏi ý kiến của em, Thanh thản nhiên đưa Hùng về phòng sống chung như
vợ chồng. Lần đầu tiên để Hùng ngủ qua đêm trong căn phòng 16 mét vuông
của hai đứa, Thanh vẫn ngần ngại lấy lý do: “Hôm nay bố mẹ anh bạn cùng phòng của anh Hùng lên chơi nên anh Hùng sang đây ngủ nhờ một hôm nhé!”. Nhưng kể từ sau hôm đầu tiên “ngủ nhờ” thì anh ta đã bắt đầu “giãn cơ mặt” và coi phòng của hai đứa em như “chỗ thân quen” của mình vậy.

Những lần đầu Hùng ở lại phòng, Thanh còn biết ý trải chiếu để anh ta
ngủ ở dưới nền nhà. Nhưng rồi, thời tiết Hà Nội lạnh dần, Thanh “sợ anh Hùng cảm nên để anh ấy lên giường ngủ với bọn mình cho ấm“. Dù lúc đó em rất khó chịu nhưng vẫn cố ngậm bồ hòn làm ngọt, để cho anh ta lên ngủ chung với hai đứa.

Có những đêm em đang chìm vào giấc ngủ thì lại bị giật mình bởi bàn
tay ai đó vô tình chạm vào người mình. Lúc ấy, em chợt tỉnh giấc thì
phát hiện ra bàn tay Hùng đang lần mò khắp cơ thể Thanh nên thi thoảng
vô tình lại chạm vào người em. Và trong lúc nửa tỉnh nửa mê, em lại nghe
được những tiếng thở gấp gáp, rên rỉ của hai người bên cạnh.
Những âm thanh nhạy cảm đó khiến em sởn cả da gà, chỉ muốn vật vùng khỏi
giường và đuổi anh ta ra khỏi phòng… Nhưng vì xấu hổ, vì không đủ can
đảm nên em lại phải nhắm mắt giả vờ ngủ, coi như chẳng có chuyện gì xảy
ra với cuộc đời mình.

Khoảng thời gian này thì hầu như Hùng đã trở thành thành viên chính
thức của phòng trọ hai đứa. Anh ta đang là sinh viên năm cuối, cũng thuê
phòng ở với bạn nhưng ngày nào cũng đến đây ăn cơm, tắm rửa và ngủ lại
qua đêm. Dù em không thích anh ta nhưng vì sợ mất lòng bạn nên lúc nào
em cũng phải chuyện trò, cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy
ra…

Bạn trẻ cuộc sống ạ! Có phải em nhu nhược quá không? Cũng vì hoàn
cảnh nhà nghèo, không đủ điều kiện thuê một phòng riêng nên em phải cam
chịu ở chung với “vợ chồng” bạn. Đôi khi em cũng muốn góp ý với
Thanh về sự có mặt “quá dày” của anh ta trong phòng mình nhưng một phần
sợ Thanh tự ái, một phần cũng lo sợ Thanh sẽ tách ra ở riêng nên em
chẳng dám đề cập với bạn ấy về chuyện này.

Em thực sự đang rất bối rối và không biết phải làm sao sẽ giải quyết
chuyện này một cách nhẹ nhàng, không làm phật ý tới Thanh, cũng như
người yêu của bạn ấy! Em rất mong mọi người hãy cho em những lời khuyên
bổ ích để giúp em thoát khỏi tình trạng này!

Em xin chân thành cảm ơn!