Anh không bỏ vợ nhưng em sẽ là vợ hai của anh

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Anh hơn tôi 20 tuổi, quen nhau qua yahoo. Mới đầu nói chuyện bình thường, anh không giấu đã có vợ và 2 con gái. Tôi cũng không giấu anh chuyện mới bị người yêu đá, đang rất đau khổ.

Anh
đang làm giám đốc một công ty, vợ anh quản lý chi nhánh của công ty ở
nước ngoài. Mới đầu chúng tôi cũng nói chuyện rất tự nhiên, chia sẻ
những vấn đề hàng ngày. Công ty anh đang lâm vào tình thế nguy nan, thất
bại trong làm ăn khiến anh rất mệt mỏi và chán nản. Tôi động viên, dành
thời gian nói chuyện với anh, coi như bù vào khoảng thời gian bị tổn
thương trong tình yêu của mình. Qua khoảng thời gian nói chuyện, tôi cảm
nhận anh là người đàn ông đứng đắn, có trách nhiệm. Tôi từng lấy một
cái nick khác tán tỉnh anh, liền bị anh mắng chửi và dạy dỗ.

Càng
ngày anh càng quan tâm tới tôi hơn. Anh cho tôi số điện thoại và tôi
cũng vậy. Anh gọi điện thường xuyên cho tôi, chỉ 1-2 ngày điện thoại của
tôi đã có đến 100 cuộc gọi. Có những tối cuối tuần, anh vẫn muốn nói
chuyện, chúng tôi nói có khi đến 2-3h sáng, tắt máy tính đi anh lại gọi
điện nói không thể rời xa tôi được.

Trong
những lần nói chuyện, anh kể cho tôi nghe về gia đình, công việc, tôi
cũng dần cảm nhận được tình cảm anh dành cho tôi và có ý né tránh. Rồi
một ngày anh nói yêu tôi, anh bảo lúc nào cũng nghĩ tới tôi, dù biết có
vợ con nhưng anh không thể kìm nén được tình cảm của mình. Anh hứa sẽ
lấy tôi và đây là một tình cảm nghiêm túc.

Tôi
khuyên anh rất nhiều rằng anh còn có vợ con, gia đình, công việc. Tôi
cũng không muốn trở thành kẻ thứ ba làm tan nát gia đình đang hạnh phúc
của anh. D9iều quan trọng hơn, chúng tôi chỉ mới nói chuyện với nhau qua
mạng làm sao có tình cảm được. Chúng tôi nói qua nói lại, anh dùng
những lời lẽ rất thiết tha, có lúc còn cầu xin, khóc nữa.

Tôi
vừa bị tổn thương trong tình yêu nên khi nhận được sự quan tâm của anh
cũng có đôi chút tình cảm. Anh không ép tôi phải đến với anh ngay, chỉ
xin cho anh được dành tình cảm cho tôi. Tôi đã đồng ý như vậy dù biết
rằng hành động của mình thật ngu ngốc và có thể nó sẽ làm ảnh hưởng đến
gia đình anh.

May
sao trong khoảng thời gian tiếp theo anh càng ngày có vẻ càng tốt lên.
Tôi hay nhắc anh đưa hai đứa con đi chơi, hay gọi điện cho vợ anh ở xa,
chuyện của công ty cũng bớt căng thẳng. Những lúc mệt mỏi anh lại nói
tôi “anh không buông xuôi đâu, anh phải cố gắng để còn nuôi em và con
nữa chứ, anh không thể để cho vợ anh khổ được”.

Thú
thật, nhiều lúc tôi cũng dằn vặt mình đang là người thứ 3 nhưng rồi lại
tặc lưỡi là dù có mình thì gia đình anh vẫn hạnh phúc và tâm lý của anh
lại ổn hơn nên lại kệ. Tôi cũng nghĩ là đến khi nào vợ anh trở về thì
tôi sẽ rời xa anh.

Rồi
một ngày, anh đi công tác gần chỗ tôi, anh gặp tôi lần đầu tiên. Dù gặp
lần đầu nhưng chúng tôi đã như đôi tình nhân yêu nhau lâu ngày, anh
dành cho tôi rất nhiều lời nói và cử chỉ ngọt ngào. Trước đó tôi tưởng
như tình cảm của mình dành cho anh chỉ là tình cảm thoáng qua nhưng giờ
tôi mới biết đó thực sự là một tình yêu. Dù hạnh phúc nhưng tôi vẫn lo
sợ cho tương lai.

Anh
nói: “Em là vợ anh, anh sẽ bảo vệ em, không để ai làm tổn thương. Anh
không bỏ vợ nhưng sẽ cưới em làm vợ hai, em phải có danh có phận chứ
không chỉ là người tình núp sau anh. Anh biết em sẽ thiệt thòi nhưng hãy
hy sinh vì tình cảm của chúng ta nhé vợ ”. Dù khó nghĩ nhưng tôi cũng
gật đầu để anh vui lòng vì tôi biết anh đang mang bệnh liên quan đến
não, nếu căng thẳng nhiều thì bệnh sẽ nặng hơn.


thể chuyện gặp nhau 1-2 lần thì cũng chưa hẳn nói lên điều gì. Chuyện
quan trọng nhất là mấy hôm trước anh ấy gọi điện bảo tôi làm hồ sơ
chuyển chỗ làm của tôi về công ty anh. Anh ấy nói nếu tôi không về công
ty anh ấy làm việc thì đừng bao giờ gọi điện cho anh ấy nữa, chúng tôi
sẽ chia tay.

Giờ tôi đang phân vân không biết nên làm như thế nào cho đúng nữa.