Anh yêu, vì sao bây giờ anh… khỏe hơn xưa?

Anh làm công nhân bốc xếp, lương tháng ba triệu đồng đưa hết cho vợ. Tiền bồi dưỡng của chủ hàng, anh giấu để nhậu, cà phê, thuốc lá xã giao với bạn bè. Anh tự hào vợ anh rất tiện tặn để nuôi con ăn học, không chưng diện, không “tám” với hàng xóm, chỉ có điều chị luôn cằn nhằn anh tiêu xài hoang phí.

Vợ anh trách móc là chuyện thường ngày ở… chợ: “Dưa chuột sau Tết lên 20.000đ/kg, phải chi mỗi ngày anh bỏ hút một gói thuốc lá tốn 14.000đ, thì đủ mua dưa chấm nước mắm hột vịt luộc ăn cả nhà”; “Phải chi anh bỏ cà phê sáng thì đủ trả tiền nước tăng giá”; “Nếu anh bỏ nhậu mỗi chiều thì dư sức trả thêm giá điện tăng”… Ngày nào lỗ tai anh cũng… đón nhận những thông tin tương tự, đặc biệt dịp Tết thì “tần suất” cằn nhằn cao hơn. Đến độ, tai anh không còn cảm thụ được nhạc xuân, mà cứ bị ám ảnh mấy câu nhại thơ của Vũ Đình Liên: “Mỗi năm hoa đào nở / Lại thấy bà vợ nhà / Miệng luôn lời ca thán / Tăng giá rồi đó nha!”.
 
Dù bực, anh vẫn biết cán cân thu chi trong gia đình bị mất cân đối. Anh quyết định không uống bia Sài Gòn đỏ (9.000đ/chai) nữa, mà xuống cấp uống rượu đế (12.000đ/lít). Thay vì, uống bia mỗi người hùn 70.000đ/chầu, thì uống đế chỉ có 30.000đ/chầu, 40.000đ tiết kiệm anh đem về cho vợ. Nhưng chị vẫn cằn nhằn “sữa, đường, bột ngọt, dầu ăn… tăng giá”. Anh bèn cai thuốc lá, mỗi ngày đem về cho vợ thêm 14.000đ, vợ anh vẫn hát điệp khúc “cá biển, cá đồng, thịt heo, thịt bò, nước tương, nước mắm… tăng giá”. Vợ anh không than với ai trừ anh. Anh quyết định bỏ cà phê sáng và đưa vợ thêm mỗi ngày được 6.000đ.

Vợ anh vẫn than vãn về giá cả. Anh bực: “Tôi bỏ nhậu, bỏ thuốc lá, cà phê, đưa hết tiền cho bà, bà còn muốn cái gì?”. Vợ: “Em không trách anh xài hoang phí nữa, nhưng anh vẫn mở đèn coi báo khuya làm tốn điện, xem TV rồi ngủ mà quên tắt, ra khỏi phòng không tắt quạt, mở tủ lạnh quên đóng cửa, xối nước tắm ào ào mà chưa kỳ cọ kỹ… làm tốn điện, tốn nước”. Từ đó, anh thề không bao giờ chạm đến công tắc điện, đụng đến tủ lạnh, TV, quạt máy. Thật ra, trước kia anh hút thuốc lá nên khó ngủ phải xem báo và TV để dỗ giấc, nhưng bây giờ đến tối là anh đi ngủ sớm. Nhờ không hút thuốc nên anh không còn bị ho ban đêm, nhờ bỏ nhậu nên người anh không hôi mùi rượu, nên vợ mới sang giường ngủ chung với anh, thay vì lâu nay ngủ riêng. Từ đó vợ anh có chuyển biến tích cực, ban ngày chị vẫn than vật giá leo thang theo “bản năng”, nhưng ban đêm lỗ tai anh không còn bị tra tấn nữa, trái lại anh được nghe những lời âu yếm.

Một đêm, vợ thỏ thẻ bên tai anh: “Anh yêu, vì sao bây giờ anh… khỏe hơn hồi xưa?”. Bất ngờ anh… bật khóc.