Bạn trai mới hay mượn tiền tôi

Tôi năm nay 28 tuổi. Cái tuổi không còn nhỏ để quyết
định chuyện hệ trọng của đời người. Nhưng trái tim tôi đang phân vân
giữa hai ngã rẽ. Chọn người yêu mình hay người mình yêu?

Tôi có một mối tình đã bảy năm với người bạn trai của
tôi. Anh là con trưởng trong gia đình ba anh em. Hoàn cảnh gia đình
không giàu có nhưng đàng hoàng, ba anh em đều học đại học. Cha mẹ không
có điều tiếng gì. Anh tốt nghiệp đại học Bách Khoa và đang làm cho một
công ty xây dựng có tiếng của thành phố. Anh là người siêng năng, chịu
khó, cầu tiến, hiền lành nhưng không quá lanh lẹ và có phần thật thà quá
nên dù tài, anh vẫn không được cân nhắc vào các vị trí quan trọng.

Trong tình yêu anh cho tôi có cảm giác an toàn, bình
yên nhưng không lãng mạn và vui vẻ. Bởi anh không biết nói những lời lẽ
bay bướm, cũng không biết tạo sự bất ngờ hay khiến tôi cảm động. Tôi cần
gì, anh sẽ đáp ứng nhưng nếu không nói thì anh không bao giờ quan tâm.
Công việc buộc chúng tôi phải sống ở hai nơi xa nhau. Có khi một tháng
mới gặp nhau một lần. Gặp cũng không có sự vui mừng, chỉ là cùng ăn uống
rồi thôi.

Hai năm trước, tôi có tình cảm với một người. Người
này hoàn toàn trái ngược với bạn trai của tôi. Đó chỉ là một người học
hết lớp 12, làm công nhân trong công ty của tôi (Tôi làm trợ lý giám
đốc). Gia đình đông anh chị em (11 người), hoàn cảnh khó khăn. Các anh
chị đã lập gia đình nhưng người thì ly hôn, người thì đang ly thân vì
chồng nghiện ma túy, có người còn bị đi tù vì từng gây thương tích cho
người khác. Ba của người này cũng có hai đời vợ. Còn bản thân người này
cũng từng ăn trộm vặt, bị công ty xử lý và từng cá độ đá banh. Dùng lý
trí để xét về tất cả, tôi đều biết anh không có một cơ sở nào cho tôi
đáng để trao thân gửi phận nhưng con tim tôi lại đi ngược lý trí.

Tôi luôn vui vẻ khi ở bên cạnh người này, luôn nói
được tất cả suy nghĩ của tôi cho anh – những điều này tôi không thể tâm
sự cho bạn trai bảy năm của tôi. Khi tôi bệnh, chính người này cũng chăm
sóc tôi tận tình, nấu cháo, mua thuốc và đội mưa đi hái lá xông cho
tôi. Những ngày lễ, anh luôn làm tôi bất ngờ vì những hành động rất lãng
mạn. Đi đâu anh cũng muốn chở tôi đi, luôn cho tôi cảm giác tôi là
người quan trọng nhất đối với anh. Tôi biết trái tim mình hoàn toàn
nghiêng về anh nhưng lại không biết phải đưa anh về nhà giới thiệu như
thế nào?

Nói thêm về gia đình tôi. Gia đình tôi thuộc dạng khá
giả, gốc Bắc nên ba mẹ tương đối coi trọng sĩ diện. Tôi là con gái duy
nhất trong gia đình có ba anh em. Cả ba anh chị em chúng tôi đều thành
đạt và đều đã tốt nghiệp đại học. Mẹ tôi từng quyết liệt phản đối tình
yêu của anh trai tôi khi anh quen một người con gái chỉ mới học hết lớp
8. Bản thân tôi cũng từng là niềm tự hào khi mẹ đem ra để nói chuyện với
bạn bè hàng xóm. Chính vì thế, từ rất lâu, tôi luôn có 1 áp lực thầm
kín về việc chọn bạn đời. Huống hồ tôi từng đưa người bạn trai 7 năm của
tôi về ra mắt gia đình và đã được mẹ chấp thuận, đem khoe với bạn bè
của mẹ thì giờ đây tôi đang rất phân vân về việc có nên chia tay với
người cũ và đưa người mới về ra mắt hay không?

Thêm một việc khiến tôi còn băn khoăn mà rất mong anh
chị góp ý cho tôi. Tôi luôn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc khi ở bên người
bạn trai mới nhưng điều làm tôi suy nghĩ là anh rất hay mượn tiền tôi.
Mà đa phần là mượn nhưng không trả lại. Mặc dù khi anh lĩnh lương anh
cũng không tiếc gì tôi. Nhưng có lẽ lương anh thấp (khoảng hơn 3
triệu/tháng) nên anh không đủ tiêu xài. Vì thế mà hầu như tháng nào anh
cũng mượn tiền tôi.

Tôi không biết liệu sau này lấy nhau, có con cái thì
việc phải lo cái ăn cái mặc có còn khiến tôi vui vẻ như bây giờ hay
không? Tôi rất mong và rất biết ơn sự đóng góp ý kiến của mọi người để
tôi có quyết định đúng đắn cho chuyện hệ trọng cuộc đời mình.