Bắt “nhịn” cho bõ hờn ghen…

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Chúng tôi yêu nhau từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tới lúc tôi tốt nghiệp trường thì cưới.

Sinh
con, va vấp kinh tế mới thấy sự thấu hiểu, sẻ chia thực sự quan trọng.
Chồng tôi làm công nhân ca kíp nên thói quen sinh hoạt cũng ảnh hưởng
đến vợ con. Khi anh về cơm nước xong thì tôi lại bận ru con ngủ, dỗ được
giấc cho con, nhìn ra chồng đã ngủ từ lúc nào…

Tôi rất muốn chia
sẻ với chồng nhưng không biết bắt đầu từ đâu và như thế nào. Tính tình
chồng tôi rất đại khái, qua quýt, cả ngày nói câu được câu chăng, mặc vợ
muốn nghĩ gì thì nghĩ. Ngày chủ nhật, nhìn bạn bè cùng gia đình đi mua
sắm, đi chơi, đi xem mà tôi chạnh lòng. Có hôm tôi cố tình mua hai vé
xem phim (nói với chồng là vé tặng), rủ chồng đi xem, chồng tôi gạt phắt
đi nói rằng đó là trò phù phiếm, phim trên ti vi thiếu gì. Mua bất cứ
thứ gì cũng phải nâng nên đặt xuống chán mới quyết. Vào ngày lễ, Tết hay
sinh nhật của vợ con, chưa bao giờ anh mua về nhà một bó hoa… Với anh
tất cả những gì không thiết thân như cơm, áo, gạo, tiền đều là phù
phiếm.

Chuyện
gia đình tôi không hiểu sao Hoàng lại biết. Làm cùng Cty, kém tôi hai
tuổi nhưng cậu ấy rất khó chịu khi thấy tôi xưng chị. Hoàng bảo tôi có
đôi mắt quá buồn, mà khi nhìn thẳng vào đáy mắt, có cảm giác day dứt,
mệt mỏi…

… Tôi òa khóc khi Hoàng nói yêu tôi, Hoàng kéo tôi vào
lòng, ghì chặt, êm ái đặt lên trán tôi một nụ hôn. Chỉ có thế thôi,
nhưng tôi hiểu, rung động và đau đớn trước những tình cảm thiêng liêng
Hoàng dành riêng cho tôi…

Một đêm không ngủ, Hoàng gọi cho tôi,
nghe giọng của Hoàng, tự nhiên tôi khóc. Chồng tôi tỉnh dậy, anh trân
trối nhìn tôi. Như bị thôi miên, tôi để mặc anh cầm điện thoại gọi lại
vào số của Hoàng. Chẳng hiểu hai người đàn ông đã nói gì với nhau, chồng
tôi lẳng lặng cầm áo khoác mở cửa đi ra ngoài, tôi chỉ kịp thấy đôi mắt
anh hằn lên những tia lửa đỏ.

Chồng tôi không chấp nhận một lời
giải thích nào từ phía tôi… Lấy cớ xem bóng đá, đêm nào anh cũng ôm chăn
ra ngoài phòng khách rồi ngủ luôn ngoài đó.

Anh cứ lạnh lùng với
tôi như cái bóng. Đôi lúc tôi thấy quá sợ hãi cái cảm giác lạnh lẽo
trong chính ngôi nhà của mình. Tôi chủ động ra làm lành với chồng, nhưng
với gương mặt vô cảm, anh lặng lẽ lách ra khỏi vòng tay của tôi.


Từng ngày băng giá, nặng nề trôi qua. Tôi và Hoàng chưa một lần đi quá
giới hạn, chẳng lẽ sự chia sẻ của Hoàng với tôi lại đáng để chồng tôi
khinh bỉ đến thế sao? Thà anh ấy đay nghiến, đánh đập tôi một lần, để có
cơ hội giải thích thì tôi lại không đau đớn như thế này!

Lời
bàn: Những phút xao lòng ngoài chồng ngoài vợ, dù tỉnh táo đến mấy thì
đôi khi người trong cuộc khó có thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
Người vợ và anh bạn đồng nghiệp chưa một lần đi quá giới hạn, nhưng có
ai đảm bảo rằng họ sẽ giữ được trọn vẹn sự chung thủy với gia đình họ,
nếu cứ tiếp tục mối quan hệ tưởng như trong sáng ấy? Nhưng suy cho cùng,
cái cách anh chồng đối xử với người vợ cũng chẳng phải là hành xử của
bậc “đại trượng phu”. Đàn ông, nói được, làm được, sao chỉ vì những ghen
tuông, nghi ngờ chưa đủ bằng chứng mà hành hạ tinh thần người vợ mình
đã từng yêu thương? Sự dằn vặt tinh thần, sự kìm nén cảm xúc còn đau đớn
hơn sự hành hạ về thể xác nhiều lần. Liệu người chồng trong câu chuyện
trên có hiểu rằng anh ta đang có hành vi bạo lực gia đình, nhấn chìm dần
hạnh phúc anh đang có trong tay, đẩy người vợ vào dằn vặt, tội lỗi?