“Bẫy” ép cưới

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Bị người yêu “lừa”

Đi
đi lại lại quanh phòng đến trăm vòng, vò đầu bứt tóc chán chê, Uyên vẫn
chưa nghĩa ra cách gì khả dĩ để đối phó với hoàn cảnh hiện tại.

Uyên
với Vinh yêu nhau cũng ngót nghét 2 năm. Vinh là người tốt, có công
việc ổn định, Uyên chả chê gì. Hai gia đình cũng ủng hộ.

Mùa cưới,
nhà nhà, người người rước nhau về dinh, Vinh sốt ruột, năm lần bảy lượt
ngỏ ý với Uyên. Uyên cũng 25 tuổi, cưới được rồi, nhưng Vinh hễ nhắc
đến là y như rằng Uyên tỉnh bơ: “Em còn bé lắm anh ơi!”.

Nói đến
lí do chưa muốn cưới thì đến trăm ngàn lí do, hết ngày cũng không kể
xong. Nào là mất tự do, rồi gánh nặng việc nhà mình, việc nhà chồng, lại
con nhỏ… đủ thứ.

“Sắp Tết rồi, ai cưới được nữa. Qua Tết mà chàng đòi cưới thì ậm ừ tiếp, vèo cái lại hết mùa cưới,
lại phải để cuối năm thôi. Còn ối thời gian cho mình rong chơi”. Uyên
yên tâm với tính toán cặn kẽ của mình, sảng khoái hưởng thụ quãng thời
gian độc thân vui vẻ.

Nhưng bài “võ mèo cào” của cô làm sao thâm hiểm bằng “mưu sâu kế độc” của người yêu.

Vinh
lặng lẽ đến cầu cứu nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân, “ôn nghèo kể khổ” để
ông bà ủng hộ anh. Được câu “đồng ý”của 2 cụ một cái, anh liền hăm hở
lên kế hoạch cho một đám cưới hoành tráng.

Rồi khi Vinh vừa chìa
ra cho Uyên xem một bản kế hoạch đám cưới hoàn hảo từ A đến Z, Uyên mới
ngã ngửa. Không ai khác, cô chính là cô dâu trong cái kế hoạch ấy,
nhưng cô chả được tham gia thảo luận, bàn bạc gì hết. Cô cũng bị tước
luôn quyền phản đối vì: “Mọi thứ đã đâu vào đấy rồi, các cụ 2 bên cũng
duyệt rồi”.  

Uyên tròn mắt vì mình cũng được một vài “quyền
lợi”. Ví dụ như: thêm bớt danh sách khách mời, chuyển cửa hàng áo cưới
khác, đổi địa điểm trăng mật… Tóm lại là, cô được quyền “thêm” hoặc
“bớt” chứ không có quyền “hủy”.

Vinh ngọt ngào thủ thỉ với Uyên:
“Anh với bố mẹ làm xong hết các thủ tục rồi, em không cần phải mó tay
vào cho mệt! Em chỉ việc vui vẻ và cười thật tươi thôi! Sướng thế còn
gì! Các cô gái khác, đến ngày cưới còn phải tối tăm mặt mũi lo đủ  thứ
kia kìa”.

Đáng lẽ được kết hôn với người mình yêu thì phải vui hết cỡ, ấy vậy nhưng Uyên vẫn không nhếch mép nổi 1 milimet nào.

Từ
chối khó quá, mà gật đầu thì chưa muốn. Và trong khi Uyên còn “bâng
khuâng đứng giữa hai dòng nước” chưa biết gật hay lắc, thì Vinh đã lôi
Uyên – còn đang mơ màng ngơ ngẩn đi chụp ảnh cưới, thử váy…

Khi cô tỉnh lại cũng vừa lúc kí xong vào giấy đăng kí kết hôn. Lúc này Uyên mới tá hỏa: “Trời ơi! Vậy là đã thành gái có chồng rồi!”.

"Bẫy” ép cưới 1
Nghĩ đến việc sẽ bị mất tự do, rồi gánh nặng việc nhà mình, việc nhà chồng, lại con nhỏ… nên Uyên chưa muốn cưới (Ảnh minh họa).

Phụ mẫu “đánh úp”

Câu
chuyện của cặp vợ chồng Thọ – Hạnh trước khi cưới cũng là một trường
hợp “không cưới thì ép” tương tự. Thấy Thọ và Hạnh cứ “nhởn nhơ” yêu
nhau cả 5 năm trời, chả chịu cưới gì cả, hai bà thông gia tương lai bực
lắm. Nhìn đôi trẻ chỉ biết tí tởn chơi bời, không chịu lo chuyện cháu
chắt cho mình bế mà các bà “ngứa mắt”.

“Chả lẽ lại không có cách
nào trị chúng nó? Không chịu cưới thì mình sẽ có cách cho chúng nó không
thoát được!” – hai bà đầy quyết tâm.

Hai bà gọi Thọ đến nói
chuyện, lơ Hạnh đi, vì “con bé già mồm lắm, lần nào nhắc nhở nó cũng mồm
mép tép nhảy, lí do lí trấu thoái thác”, vì hai bà luôn đuối lí. Giờ
thì chỉ thủ thỉ vào tại Thọ cho dễ bề tính chuyện, bà nào cũng than thở:
“Muốn bế cháu lắm rồi!”.

Trước những lời năn nỉ ỉ ôi lẫn dọa nạt của hai bà, Thọ phải đầu hàng.

Sau khi lôi kéo được đồng minh, ngay lập tức, hai bà tất bật đi xem ngày dạm ngõ, ăn hỏi. Bà nội sắm lễ, bà ngoại liên hệ thuê váy áo…

Ngày
cưới cũng được định luôn, cách ngày ăn hỏi có chục ngày thôi, đặt luôn
thiếp, lên danh sách khách mời, thuê địa điểm tổ chức… “Phải tốc chiến
tốc thắng mới nhanh có cháu bế chứ!” – hai bà hớn hở.

Trong khi
các cụ rộn ràng là thế, thì “đương sự” Hạnh không hay biết gì, vẫn thản
nhiên đi làm, đi chơi. Đến khi Thọ đến đón Hạnh: “Em ơi, hôm nay mình đi
chụp ảnh cưới” thì Hạnh mới trố mắt. “Hai mẹ đặt lịch chụp ảnh rồi, trả
tiền rồi, không trốn được đâu”, Thọ ngấm nguýt người yêu.

Sau
khi được biết các khâu cưới hỏi đã được sắp xếp đâu vào đấy, tiền nong
thanh toán xong, thậm chí các bà còn đặt tour du lịch trăng mật cho 2 vợ chồng, Hạnh chỉ biết đấm ngực, dậm chân.

Làm
sao đây? Chả lẽ vùng lên khởi nghĩa? Mất bao tiền chưa nói, mọi người
biết có mà cười hai nhà thối mũi. Lúc đấy Hạnh làm sao gánh được hết tội
đây?

Thế là, Hạnh như con rối gỗ, bị Thọ kéo đi chụp ảnh, đi
thử áo cưới, rồi làm cô dâu. Hạnh méo mặt, trong khi ấy,  hai bà mẹ
không ngừng cười nói, hớn hở khi nghĩ đến ngày được bế cháu không xa.