Bi kịch chàng trai cặp bồ với… mẹ kế

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Tôi là một đứa con bất hạnh. Năm tôi lên 6, mẹ tôi đi theo một người đàn ông sang buôn bán bên Trung Quốc, mãi chẳng thấy về. Cha tôi chán nản, cũng bỏ tôi mà đi luôn. May mắn, tôi được một gia đình hiếm muộn nhận về nuôi, cho ăn học tử tế.  Xong đại học, tôi đi làm. Hai năm sau tôi học tiếp cao học. Ngay từ hôm nhận lớp, chị lớp trưởng đã quan tâm đặc biệt tới tôi. Chị cứ săn đón, hỏi han ân cần khiến tôi cảm động lắm. Có hôm chị nhờ tôi qua nhà trọ đón tới lớp rồi đưa về, có lần chị rủ tôi cùng ăn bữa tối. Tôi hồn nhiên đón nhận tình cảm của chị, coi như chị của mình.  Một lần, khi tôi chở chị về thì gặp trời mưa. Ăn cơm xong, tôi chào chị để về thì trời càng mưa to hơn, chị rủ tôi ngủ lại. Đêm hôm ấy, chị đã ôm chặt lấy tôi, và tôi cũng không kìm nén được cảm xúc của mình. Lần đầu tiên trong đời, tôi được nếm trải sự ngọt ngào chăn gối do một người phụ nữ từng trải mang lại. Từ lần đó, tôi trở thành người tình của chị. Chúng tôi không nề hà sự chênh lệch về tuổi tác (chị hơn tôi đến chục tuổi). Rồi chị tâm sự với tôi về chồng chị.  Chị bảo người ấy côi cút, không cha mẹ anh em, từ nơi khác đến quê chị tìm việc, được cha chị nhận về làm thuê. Do chăm chỉ làm ăn và được cha chị giúp đỡ nên một thời gian sau anh ta cũng trở thành ông chủ một trang trại nhỏ. Chị thì chỉ lo học hành, hơn 30 tuổi vẫn chưa cùng ai. Cha chị đã tác thành cho chị và người ấy nên vợ chồng. Lấy nhau được hai năm thì người ấy bị bất lực,  và họ chưa có con cái gì. Chị buồn cho phận mình hẩm hiu. Đó cũng là lý do khiến chị học tiếp cao học, để được xa nhà, mong thay đổi cuộc sống tẻ nhạt.  Tôi hài lòng với cuộc tình của mình nhưng vẫn day dứt khi nghĩ đến người chồng của chị. Nếu cứ thế này, tôi thật có lỗi với người đó… Một hôm, chị vô tình để lộ ảnh cưới. Mắt tôi hoa lên: người đàn ông mà chị gọi bằng chồng kia chính là người cha lưu lạc hai chục năm qua của tôi. Tôi cố bình thản, không cho chị hay biết. Bỗng dưng, tôi thấy hận cha vô cùng. Ông đã bỏ tôi mà đi, không nhớ đến đứa con tội nghiệp, nếu tôi có chết thì chắc ông cũng mặc.  Tôi không còn thấy lỗi lầm gì, tôi lao vào chị si mê hơn, nồng nàn hơn, tôi nhiệt tình mong đáp ứng được ước muốn có con của chị. Tôi muốn người cha tội lỗi của mình phải trả giá cho sự vô tâm của ông ấy. Tôi muốn ông ấy phải đau khổ khi biết cuộc tình của chúng tôi.

Nhưng có đôi lúc tôi nhận ra là mình không còn bình thường: không để ý đến học hành, không nghĩ đến tương lai, cha mẹ nuôi nhắc nhở chuyện vợ con tôi cũng không quan tâm nữa. Biết đâu một ngày nào đó chuyện vỡ lở thì sẽ thế nào đây?

Một số ý kiến chia sẻ

– Bạn đã đi quá xa rồi, hãy tỉnh ngộ và chấm dứt cuộc tình này ngay đi. Bạn cũng không cần phải nói thật với chị ấy mà nên tìm lý do nào đó để cắt đứt quan hệ thì hay hơn. Bạn còn trẻ, tương lai còn dài, lại là người có học thức, đừng để sự trả thù hủy hoại cuộc sống tươi đẹp bên cha mẹ nuôi vốn thương yêu và chăm lo cho bạn. Hãy nghĩ đến họ và sống vì họ, bạn sẽ thấy mọi chuyện trở nên đơn giản.

– Tôi đồng cảm với bạn vì tôi cũng là một đứa bé bị bỏ rơi nhưng tôi chưa bao giờ hận cha mẹ mình. Dù gì thì họ cũng sinh ra mình, cho mình sự sống. Tôi mong mỏi có ngày được gặp cha mẹ còn bạn thì cơ hội gặp cha đến rồi, sao không nhận lấy? Bạn hãy nói thật với người tình để chấm dứt mối quan hệ giữa hai người, hãy đến gặp cha, nhận cha, đừng để ông ấy biết về cuộc tình tội lỗi của bạn. Cha bạn cũng là người bất hạnh, được gặp lại con trai của mình sau hai mươi năm xa cách biết đâu có thể bù đắp cho ông.

– Bạn có thấy là vì cuộc tình ngang trái này mà bạn đang mất tất cả không? Nhờ được cha mẹ nuôi yêu thương và chăm bẵm mà bạn đã cố gắng để đứng vững và trở thành một người có học vị, tương lai tươi sáng đang ở rất gần. Thế mà bạn lại mê đắm trong cuộc tình bất chính ấy để trả thù cha mình. Chuyện có giấu kín thì rồi cũng bị vỡ lở và những ai liên quan đều bị đau khổ. Không những thế, cha mẹ nuôi của bạn đang kỳ vọng vào bạn sẽ khổ tâm vô cùng. Hãy dừng lại ngay đi, còn có gặp lại cha hay không là tùy ở bạn.

– Tôi không phản đối việc bạn cặp bồ với người hơn tuổi nhưng tôi thấy hơi tiếc cho bạn vì bạn có đủ điều kiện để có một người yêu bình thường chứ không phải giành giật của ai. Đã thế, khi biết cô ta là vợ của cha thì bạn lại càng trượt sâu hơn trong cuộc tình đó. Lúc này bạn đâu còn tình yêu mà chỉ còn sự hận thù đối với người đã sinh ra mình. Đừng kết tội cha mẹ, chính bạn mới là đứa con bất hiếu nếu cứ duy trì mối tình với vợ của cha như thế. Bạn sẽ được gì nếu cha mình đau khổ? Mong bạn bình tâm nghĩ lại và cầu chúc cho cha con bạn sẽ được đoàn tụ trong niềm vui.

Theo Khoa Học & Đời Sống