Bí mật của anh…

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Nhưng cứ nhìn cái dáng cặm cụi của anh, cái cách anh cười và ánh mắt xa
xăm nhìn vào sâu thẳm, tôi đoán rằng, anh có rất nhiều tâm sự giấu kín…
Anh coi tôi như em gái, ban đầu tôi cũng coi anh như anh trai. Nhưng,
chẳng biết tự lúc nào, cái dáng lặng lẽ của anh như khắc sâu vào tâm
khảm tôi, tim tôi nhói buốt khi thấy anh buồn…

 Tôi, một sinh
viên văn khoa mới ra trường. Anh là người nhận hồ sơ, cũng chính anh là
người đã ký quyết định tuyển dụng tôi. Không phải tôi mến anh vì cái
chức Phó TGĐ, tôi kính trọng anh bởi cảm nhận ở anh đức tính tốt, đáng
tin cậy, có trách nhiệm với công việc và cuộc sống…

Tôi
thu thập mọi thông tin về anh, bất cứ ai nói đến anh, bề ngoài tôi thản
nhiên nghe, nhưng trong đầu tôi đã chắt lọc thông tin, ghép nối lại để
hình dung rõ nhất về anh. Anh 45 tuổi, cái tuổi của sự thành đạt, viên
mãn. Người đàn ông tốt như anh đáng lẽ phải được hưởng hạnh phúc trọn
vẹn. Vậy mà…

… Sau 5 năm công tác ở nước ngoài, vợ anh, một Thạc
sĩ xã hội học, về nước bảo vệ luận án Tiến sĩ. Ngày chị vinh hiển cũng
là ngày chị nói lời chia tay với anh, lý do thật đơn giản: Anh… “không
hiểu chị”! Anh chới với trong cô đơn, tuyệt vọng, trong nỗi đau không
thể thốt thành lời. Và, một lần qua đêm ở quán bar trong men rượu, anh
đã để mặc các cô gái nhà hàng chăm sóc “đến Z”. Khi phát hiện ra mình
nhiễm HIV, anh tưởng như cuộc sống đã khép lại với chính mình. Nhưng,
nhìn hai cậu con trai đang tuổi lớn, anh không dám gục ngã…

Cầm
tờ giấy xét nghiệm, anh lên thẳng phòng TGĐ Ngồi lặng hàng giờ, lúc đứng
dậy, anh chỉ thốt ra một câu: “Việc riêng của mình, tôi tự biết chịu
trách nhiệm. Tôi chỉ muốn hỏi, anh có ý định đuổi việc tôi không…?”.
Nhìn mặt anh lúc đó, TGĐ bỗng bật ra lời tuyên bố dõng dạc: “Không! Anh
vẫn tiếp tục công việc ở đây!”. Sau lời tuyên bố đó là những chuỗi ngày
anh lặng lẽ bên hai con trai, dốc hết mình vào công việc. Không lảng
tránh sự thật, cũng không tự huyễn hoặc mình, anh sống với thực tại, níu
kéo từng ngày có ích cho cuộc đời mình…

Những ngày sống bên
anh, là những ngày tôi cảm nhận được hạnh phúc dịu dàng. Khi biết những
trắc ẩn của anh, trong tôi trào lên khát khao chia sẻ. Tôi biết, mình đã
yêu anh biết bao nhiêu…

Tôi phải làm như thế nào đây, để anh không khép mình, để anh hiểu tình cảm của tôi?

Lời bàn: Cuộc
đời có nhiều khúc quanh, người khôn ngoan cũng có thể vấp ngã. Vấp ngã
không có nghĩa là bạn đã “cùng đường”. Người đàn ông trong câu chuyện
của chúng ta đáng được yêu thương lắm chứ? Còn cô gái trẻ, nếu cô đủ
nhân hậu, hãy dũng cảm đến với người mình yêu, đừng nghi ngờ, đừng dằn
vặt. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, chỉ có sự yêu thương mới hóa giải được đau
khổ, thù hận. Lòng nhân hậu đủ để biến cuộc đời  nhiều ngang trái của
con người thành câu chuyện cổ tích có hậu…