Bố chồng tự tiện xông vào phòng khi vợ chồng “mây mưa”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Chào người phụ nữ giấu tên – Tác giả tâm sự: “Bố chồng đề nghị mặc áo ngực cho con dâu”!

Tôi không phải là
một người con dâu hỗn xược nhưng tôi thật sự rất bất bình và khó chịu
với những ông bố chồng vô ý và lắm chuyện.

Hiện vợ chồng tôi
đang sống cùng với bố mẹ chồng. Tuy nhà không có trẻ con và đều là
người lớn nhưng lắm lúc, tôi cũng rơi vào tình huống éo le nhạy cảm như
chị đã tâm sự ở đây. Phần lớn nguyên nhân đều từ bố chồng vô ý vô tứ của
tôi mà ra.

Trong bữa cơm
đầu tiên ở nhà chồng, ông hỏi con trai mình đầy ẩn ý: “Đêm qua,
con chiến đấu tốt chứ?”. Tôi nghe mà mặt cứ cúi gằm vì ngượng. Vậy mà
ông không buông tha con dâu còn quay sang hỏi tôi: “Còn con thế nào?”.

 
Tôi cược rằng
với những câu hỏi bóng gió đầy hàm ý như thế thì không một cô dâu mới
nào có thể trả lời được trước mặt người lớn. Thấy tôi im lặng, mẹ chồng
phải nói đỡ: “Ông này người lớn mà toàn hỏi linh tinh. Ăn đi cho xong để
các con còn dọn dẹp”.

Từ đấy tôi tự nhủ phải thận trọng hơn với bố chồng. Cảnh
giác là vậy mà vẫn có lúc tôi sơ suất. Trong một lần đang tắm thì tôi
nghe tiếng ông gọi cửa. Tôi giật thót và thấy hơi sợ nên không mở cửa,
cũng không đáp lại. Ông đợi một lúc lâu rồi nói vọng vào: “Con đánh rơi
quần lót giữa nhà đấy, mở cửa bố đưa vào cho”. Tôi ngượng điếng người và
nhận ra mình làm rơi quần nhỏ thật.

Tôi loay hoay khổ
sở không biết phải làm sao. Tôi giật mình thì ít mà giận ông thì nhiều.
Tôi đoán chắc ông rất quan tâm đến tôi, muốn xem tôi là con gái ruột.
Nhưng mối quan hệ giữa bố chồng – nàng dâu ngày nay đâu thể suồng sã
được. 

Tôi nghĩ, bao
nhiêu vụ loạn luân động trời vẫn xảy ra đó thôi. Nên tốt hơn hết là phải
giữa một khoảng cách an toàn, càng tránh xa những tình huống tế nhị với
bố chồng càng tốt.

Không chỉ quan
tâm đến con dâu thái quá, bố chồng tôi còn rất tự tiện và vô ý. Một tối
khuya, cửa phòng vẫn khép hờ, hai vợ chồng tôi đang nằm trên giường xem
phim. Bị kích thích bởi những pha mùi mẫn trong phim nên chúng tôi bắt
đầu có những hành động mơn trớn cơ thể nhau. 

Vậy mà vợ chồng
tôi giật bắn mình vì thấy ti vi bỗng dưng chuyển sang kênh khác. Quay
nhìn lại thì hai đứa tá hỏa thấy bố chống đã ngồi trong góc phòng từ bao
giờ. Ông còn thản nhiên bảo: “Thời sự cuối ngày hay thế sao các con
không xem mà xem phim vớ phim vẩn”.

Chồng tôi vừa tức
giận vừa ngượng, nhưng vì là bố mình nên anh dặn dò bố đừng tự tiện vào
phòng vợ chồng nữa. Ông tỏ vẻ tủi thân rồi càu nhàu: “Lúc nhỏ tranh
nhau ngủ với bố, giờ có vợ thì hắt hủi bố”. Tôi nghe mà thấy ông quá trẻ
con.

Đã nhiều lần như
thế nhưng bố chồng tôi vẫn không rút ra kinh nghiệm để cư xử tinh tế
hơn. Một hôm nhân lúc bố mẹ vắng nhà, vợ chồng tôi đi làm về và hí hửng
kéo nhau lên phòng “mây mưa”. Tuy tôi đã cẩn thận đóng cửa phòng nhưng
vẫn không tránh được tình huống khóc dở mếu dở sau. 

Đang trong lúc
cao trào yêu với tư thế mới, bố chồng tôi đột nhiên mở cửa, ló đầu vào
chỉ để thông báo với hai vợ chồng: “Bố mẹ về rồi các con nhé!”. Vợ chồng
tôi đứng như tượng vì quá bất ngờ, xấu hổ và ngượng ngùng đến tím cả
mặt. 

Tôi rất bất bình
với sự vô ý đó của bố chồng. Vì thế, tôi “xúi” anh mắng ông một trận tơi
bời. Hôm ấy anh rất giận nên đã có chút nặng lời với ông. Cũng từ đó,
hai vợ chồng dặn nhau về đến phòng là phải khóa cửa và dặn bố dù làm gì
hay đi đâu cũng phải gõ cửa. Ông buồn nhưng cũng gật gù tỏ vẻ biết lỗi.

Thế nhưng tôi vẫn
chưa hết khốn khổ vì bố chồng. Hơn chục năm nay, ông luôn có thói quen
ngâm chân với nước ấm pha muối loãng trước lúc đi ngủ. Trước, mẹ chồng
tôi là người làm công việc đó. Bởi không chỉ ngâm chân mà ông còn cần
xoa bóp và bấm huyệt nhẹ ở gang bàn chân. Từ lúc tôi về làm dâu thì mẹ
chồng viện cớ đau lưng và “nhường” lại công việc đó cho tôi. 

Ban đầu tôi cũng
vui vẻ làm nhưng sau đó tôi nhanh chóng phát hiện ra một sự bất tiện
khác. Mỗi lúc ngâm chân ông đều phải ngồi trên ghế cao, còn tôi ngồi
dưới thấp. Trong khi đó ông lại mặc mỗi chiếc quần cộc rất mỏng và ngắn.
Vậy là chỉ cần ngước nhìn lên là tôi có thể thấy hết “cái thiêng liêng
của nam giới”. 

Tôi vừa bực vừa
xấu hổ nên lần nào cũng lầm lũi cúi gằm mặt làm qua loa để chóng xong.
Tôi giận ông và cũng giận mình vì không biết làm cách nào để góp ý.

 

Thời gian này tôi
đang mang thai tháng thứ 8 nên khá nặng nề. Hễ về đến phòng mình là tôi
mặc váy ngủ và tập yoga. Một trưa nọ, tôi đang ở trong đồ ngủ khêu gợi
thì nghe tiếng gõ cửa. Không lên tiếng thì cũng biết ngay là bố chồng.
Vậy là tôi phải lật đật vơ vội chiếc áo khoác dài mặc vào. Mở cửa ra
tưởng có chuyện gì thì thấy bố chồng chìa cho nải chuối.

Tôi dù cáu lắm
nhưng vẫn phải nhịn. Đợi bố chồng đi khuất, tôi đóng cửa đánh rầm và lại
trút bỏ áo khoác dài bên ngoài để thoải mái ngồi thiền. Được một lát
thì lại nghe tiếng gõ cửa. Tôi như phát điên lên khi phải khoác áo lần
nữa để tiếp chuyện bố chồng. Nhưng ông chỉ gọi tôi ra để nhắc: “Chuối
tốt cho sức khỏe, con nhớ ăn nhé!”.

Thật tình tôi
không ghét bố chồng. Nhưng tôi cứ thấy ông quá vô ý vô tứ các chị ạ.
Nhiều khi ông cứ như vậy, tôi còn nghĩ quẩn là ông hâm hay mắc bệnh “dê”
nữa chứ. Tôi lo, lúc vợ chồng tôi có con nhỏ, bố chồng cứ vô ý thế này
thì làm sao xoay xỏa kịp đây?