Bởi vì em say

Gió lùa vào tóc cô, rối tung, bụi bặm và cái nắng oi bức của mùa hạ
khiến mặt cô nóng rát. Không phải vì thời tiết quá nóng mà chỉ vì cô
quen với cảm giác cùng anh đi dưới mưa nên giờ đây, cô thấy khó chịu.
Đơn giản, khi một mình thì bất cứ mùa nào, buổi nào, nóng hay lạnh, ấm
hay không ấm nhưng sống trong trống vắng đều đáng ghét như nhau…

Cô lãng mạn, cô không thực tế, muốn yêu, hay yêu và luôn nhắc tới kỉ niệm với những tình yêu cũ.
Phải rồi, cô yêu thật nhiều, bằng những cuộc tình ngắn ngủi, lướt qua
nhanh chóng, đôi khi còn chưa có được cảm xúc… từng quen nhau. Tình
một đêm ư? Không hẳn, buông thả ư? Không đúng! Vậy là gì? Chỉ là phút
bối rối bởi ánh nhìn lạ, khi đang chênh vênh và đúng lúc cần ngả vào ai
đó.

Bởi vì em say, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, chuyen tinh yeu, tinh yeu nu gioi, ban tre, gioi tre, ban tre cuoc song, tinh yeu gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, dan ba doc than, tinh yeu don phuong, bao

Có lẽ anh là một tấm áo cô mượn tạm khi lạnh, một chiếc dù che đỡ cho cô bước qua mưa (Ảnh minh họa)

Người ta bảo, đàn bà thật mềm lòng, yếu đuối và ủy mị bởi đàn ông nên
thường bị lợi dụng. Ở đời, luôn có sẵn những gã Sở Khanh chỉ đợi để
chiếm lấy cảm tình từ những người phụ nữ như thế, một thứ tình ngọt
ngào, không mất nhiều sức lực mà vẫn vun đầy xúc cảm xác thịt, thỏa mãn
giới tính Nhưng anh thì khác…

–          Tại vì em say…

Cô gác máy, xóa tên anh trong danh bạ điện thoại. Đúng rồi, cần phải
bỏ đi, quên anh và xem như  là quá khứ, mặc dù chỉ mới đây thôi, cô còn
nhắn cho anh những câu đồng cảm, ngọt nhạt, dỗi hờn, những lời tâm sự,
sốc nổi… vậy mà bỗng chốc cô thay đổi, khiến anh không thể kiểm soát.
Anh tự hỏi, cô là ai, tính cách bất đồng, suy nghĩ lung tung, vì hoàn
cảnh, vì ức chế, vì một lý do rất riêng nào? Có lẽ anh là một tấm áo cô
mượn tạm khi lạnh, một chiếc dù che đỡ cho cô bước qua mưa hay đơn giản
hơn anh là người chịu nghe cô nói… Tất cả, như một dấu chấm hỏi to
tướng mà vì bản tính của một gã đàn ông trưởng thành anh ngập ngừng,
thôi không cặn kẽ…

Còn cô vẫn thế, nhìn anh bình thản, không gần, không xa, không thân
thiện hơn lúc trước, có cái gì đó xuất hiện… như sai lầm và trùng khít
khi cô nói bâng quơ về một công việc, một dự án kinh doanh, một chiến
lược quảng bá thương hiệu. Và cô hoàn thành như kết thúc ở anh, lấy lại
một  ánh nhìn mà từ đầu chỉ để gửi vào đó dòng suy tư  không quá kéo
theo suy nghĩ, đánh giá của nhiều người bên cạnh về một ả đều đặn hàng
ngày, café đến mòn chỗ…