Cả đời tôi đến giờ mới biết thế nào là tình yêu!

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay

Nhìn người “lú tình” dù trẻ hay già lại cứ thấy kỳ khôi, ái ngại….

Trong họ hàng dây mơ rễ má xa lắc xa lơ nhà tôi có một ông bác. Hơn
10 năm trước, ông bác ấy chừng 70 tuổi. Chỉ gặp ông đâu một, hai lần,
thấy đó là một người đàn ông tráng kiện, trẻ trung và tươi tắn, trẻ hơn
tuổi rất nhiều. Ông đi xe phân khối lớn và nói cười rổn rảng chào mọi
người, trông có phần còn trẻ hơn anh con trai cả kém ông 15 tuổi. Và tất
nhiên, đứng bên cạnh người vợ kết nghĩa tao khang từ năm 14 tuổi (bà
hơn ông một tuổi), người lịch sự sẽ nói trông như chị với em, còn người
vô duyên thì bảo trông như…

Một ngày như mọi ngày, tôi hay tin ông chết, chết vì tình. Chết thảm
vì tình. Ông say đắm một cô hàng bún ngan kém ông nhiều tuổi. Vợ ngăn
cản. Con ngăn cản, nhiều lần tìm đến chỗ người tình của ông dằn mặt. Ông
van xin không nổi liền điên cuồng tức giận, bảo: Cả đời tôi đến giờ mới
biết thế nào là tình yêu. Hai người bàn nhau cùng uống a xít để có thể
tiếp tục yêu nhau dưới suối vàng. Ông uống xong ca a xít liền bất tỉnh.
Cô người tình sợ quá gọi xe cấp cứu thay vì uống ly a xít thứ hai vừa
cụng. Ông sống nốt vài ngày cuối đời trong bệnh viện với hệ tiêu hóa bị
tàn phá hoàn toàn từ thực quản cho tới dạ dày. Nghe chuyện này, người
đời bàn tán ông ngu dại, già còn chơi trống bỏi, sống chưa trót đời…
Ngày ấy tôi còn chưa lấy chồng, nghe xong chuyện cũng không bình luận,
chỉ băn khoăn mỗi một câu: Cả đời tôi đến giờ mới biết thế nào là tình
yêu.

Giờ thì tôi lại nghe thấy nhiều chuyện hơn: Một chính trị gia sẵn
sàng mất phần lớn của cải cho người tình, chấp nhận cắt đứt mối quan hệ
với con cái để tiếp tục tình yêu nồng cháy; một đại gia hào kiệt chỉ cho
vợ con phần nhỏ trong gia sản, phần lớn để người tình đứng tên và van
xin vợ hãy buông tha để mình còn đi lấy vợ mới; một nữ triệu phú yêu
chàng trai cỡ tuổi cháu mình và công khai những bức ảnh tình tứ rất xì
tin… Họ bị báo chí lá cải giật những cái tít giật gân câu khách với
những từ không mấy nhã nhặn “vợ hai”, “bồ già”, “phi công trẻ lái máy
bay bà già”…, bị người trong thiên hạ bảo “Khôn 70 năm dại một giờ”. Tôi
lại băn khoăn. Ông bác tôi xuất thân quê mùa, quanh năm bón phân trồng
lúa, danh tiếng không có gì để mất, sự khôn ngoan càng không có để mà
thêm dại, còn những người tài năng kia, họ đi lên bằng chính đôi chân
của mình, trên những con đường chông gai nhất là chính trường và thương
trường, ở đó sự tỉnh táo, khôn ngoan và lạnh lùng luôn được treo trước
trán, sao lại lú lẫn vì tình cho được.

Liệu “Lú vì tình” ngoài trên phim ảnh, tiểu thuyết thì có phải chỉ
nên để dành cho các em tuổi teen, hoặc cho các nghệ sĩ “trên mây trên
gió”? (mà kỳ thực thì tôi lại chẳng mấy khi thấy nghệ sĩ lú vì tình bao
giờ. Liệu có phải vì nghệ sĩ được yêu nhiều quá nên chẳng bao giờ phải
thốt lên: Cả đời tôi đến giờ mới biết thế nào là tình yêu).

Nghe những chuyện “dại một giờ” này, tôi chỉ thấy họ có một cái dại
duy nhất, ấy là để cho người khác biết được “chuyện quý” của mình.
“Người khác” ở đây là cả một cộng đồng luôn có thói quen coi chuyện của
người khác xấu hơn chuyện của mình. Phần còn lại, tôi thấy họ là những
người khôn ngoan. Bởi phàm nếu cả đời chưa biết thế nào là tình yêu, mà
vẫn sống nốt những năm cuối đời trong vô vị, ấy mới là dại. Tôi lại ước
gì khi về già mà mình còn yêu được như thế, hoặc giả, còn được yêu như
thế, chứ chả tội gì ước khi về già đi tập dưỡng sinh, ăn canh bát thập
củ bổ dưỡng và lễ chùa. Ấy thế nhưng vẫn lại chưa hết băn khoăn rằng mặc
cho dư luận cười chê, ngài chính khách vẫn yêu người đàn bà đó say đắm
mà bất chấp tất cả.

Holding_Hands

Tại sao người phụ nữ kia già nua làm vậy mà anh người tình đẹp từng
xen ti mét vẫn khen ngợi rằng anh may mắn yêu được nàng, một người phụ
nữ tài sắc vẹn toàn, ngoài anh ra dễ có ai yêu được. Có người bảo anh là
Đông Ki Sốt mắc chứng hoang tưởng. Tôi thì lại nhớ đến lời của nhà văn
André Maurois “Ta không yêu một người con gái vì những lời nàng nói. Ta
yêu những lời nàng nói vì ta yêu nàng”. Đúng vậy chăng? Vì yêu một người
mà ta thấy người ấy đẹp nhất, tốt nhất trên đời. Cái đó gọi là tình
yêu. Còn nếu điều gì hiển nhiên quá thì đâu còn là vĩ đại nữa. Lại nhớ
đến vài bộ phim đã xem, vài cuốn tiểu thuyết đã đọc: Một quan ngự y
triều đình được bao phi tần của vua yêu dấu, cuối cùng chỉ yêu một người
đàn bà độc ác, tham vọng và coi anh ta như bàn đạp. Cuối cùng, khi nàng
đưa cho chàng ly rượu mà chàng biết rõ bên trong có thuốc độc, chàng
vẫn cầm lên và điềm tĩnh uống hết sạch.

Lại một bộ phim đã đoạt giải Oscar, chàng là cảnh sát và phải điều
tra những vụ án mạng liên quan đến một nữ nhà văn trinh thám bệnh hoạn
luôn có sở thích giết chết người tình sau những cuộc mây mưa, và cảnh
cuối, họ đã làm tình với con dao quen thuộc của nàng để dưới đệm. Xem
xong phim, thẫn thờ bảo, như thế mới là tình yêu, biết người yêu là ác
quỷ, biết yêu xong sẽ chết mà vẫn cứ đâm đầu vào yêu. Rồi lại tự bảo, ấy
là tiểu thuyết, là phim ảnh, tin làm gì, người thật đâu có nhẽ thế.
Những bộ phim, những tiểu thuyết theo mô típ ấy thu hút không biết khán
giả, độc giả. Người ta biết là bịa mà vẫn cứ muốn xem, biết là ảo mà vẫn
cứ ao ước….

Love_tree_Wallpaper_ofdgi

Một buổi trưa đẹp ngày, tôi đi dự một đám cưới, gặp một chàng phóng
viên quen biết đã lâu ngồi cùng bàn. Bằng tuổi tôi mà trông chàng hom
hem như lão 70. Chàng thanh minh rằng tại làm báo ngày nên hôm nào cũng
phải thức đêm rạc người. Chàng kể chuyện chú rể ngày xưa học cùng lớp,
yêu khổ yêu sở một cô gái, yêu khốn yêu đốn một bóng hồng, rồi kết luận
“Yêu đương bây giờ ngại lắm, chả dại mà đâm đầu vào, lại cứ phải chăm
bẵm chúng nó, hầu chúng nó, mất công mất việc”. Tôi nghe câu này cũng
quen, từ những người rất trẻ sợ yêu mất nhiều thời gian.

Chẳng thế mà ở Anh Quốc, Singapore, Nhật Bản… chính phủ cứ phải mở
những hội thảo giới tính ở trường đại học để khuyến khích giới trẻ yêu
đương, kết hôn và sinh con. Giờ nhiều người trẻ ngại yêu quá, không thấy
sự gì cám dỗ ở tình yêu, trong khi những chuyện tình sướt mướt ở phim
Hàn và sách sến Mỹ, Tàu vẫn ăn khách. Phải chăng người ta mặc định tình
yêu chỉ có ở trên phim, đời thực chỉ có cạnh tranh, kiếm tiền, sinh con
đẻ cái, giỗ chạp, thanh toán hóa đơn điện nước nên đâm ngại. Lúc ăn cỗ
cưới, bất giác tôi cười một mình, dù chỉ thoáng trong khoảnh khắc. Tôi
nghĩ biết đâu chàng phóng viên ngại yêu, ngại chăm bẵm người yêu, tỉnh
táo như sáo sậu bỗng dưng 30 năm sau lại có lúc “dại một giờ” bởi tự
nhiên một ngày đẹp trời ngộ ra rằng:  Cả đời tôi đến giờ mới biết thế
nào là tình yêu.

bông tai đẹp nữ giá rẻ