Cái trò không ăn thì đạp đổ…

Đến giờ, tôi vẫn cảm thấy áy náy vì chia tay mối tình đầu của mình, làm cho anh đau đớn tôi đến hận thù…


Ngày đó, tôi học năm thứ hai của một trường Đại học danh tiếng ở Hà
Nội. Tôi nhận lời yêu anh sau 3 năm anh tán tỉnh tôi, tôi đã nghĩ rằng
đó là tình yêu. Anh là bộ đội đóng quân ở Sóc Sơn, một hoặc hai tuần
chúng tôi mới gặp nhau một lần, chúng tôi yêu nhau trong sáng và chân
thành.

Tôi không biết mình có nhớ anh hay không, nhưng những
ngày lễ anh không về được, tôi lại bắt xe xuống đơn vị anh chơi cả ngày,
rồi anh lại ra bắt xe đưa tôi về khi trời nhá nhem tối. Có những ngày
anh nhớ tôi mà tôi không sao hiểu nổi, anh bỏ trốn đơn vị về gặp tôi, dù
chỉ là chốc lát. Tôi biết anh yêu tôi chân thành và tôi đáp lại anh với
một tình cảm chân thành.

Thời gian cứ thế, 2 năm trôi qua, tôi
ra trường. Đang trong lúc khó khăn đi tìm việc làm, anh nói rằng muốn
cưới tôi. Thật sự trong lòng tôi trống rỗng, lo sợ. Tôi chưa muốn cưới
vì quá nhiều lý do: tôi còn quá trẻ, chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc lập
gia đình, và tôi chưa có việc làm, tôi nói với anh cho em thời gian suy
nghĩ.

Nhưng đùng 1 cái sau tuần anh cầu hôn tôi không thành, anh
liền đưa bố mẹ anh lên nhà xin cưới mà tôi chưa hề đồng ý (vì tôi sống
xa nhà nên hôm đó tôi không có nhà). Bố mẹ tôi hoàn toàn bất ngờ trước
việc làm của anh. Vì bố mẹ tôi rất quý anh nên nghĩ rằng hai đứa đã
thống nhất định ngày ăn hỏi và ngày cưới…

Mẹ tôi gọi cho tôi
ngay sau đó, tôi thực sự sốc vì anh tự quyết định cả phần của tôi. Tôi
về và nói rằng con chưa quyết định cưới, để bọn con thống nhất quan điểm
rồi báo cho hai bên gia đình. Về phần gia đình anh cứ đinh ninh rằng
hôm đó là lễ dạm ngõ, chỉ còn tiến hành việc ăn hỏi và ngày cưới. Lễ ăn
hỏi sẽ diễn ra sau 10 ngày kể từ ngày bố mẹ anh lên gặp bố mẹ tôi. Tôi
quá bực mình vì anh coi thường tôi và gia đình tôi.

Tôi và anh
đã cãi nhau. Anh thách thức tôi. Thế là chia tay. Tôi đã bỏ anh không
thương xót. Anh xin lỗi tôi và muốn làm lại từ đầu. Về phần tôi, tôi
chẳng thấy mình đau đớn, chẳng cảm thấy mình mất đi tình yêu đầu đời. Có
lẽ vì tôi quá tức giận chăng? Tôi nhận ra rằng mình không hề yêu anh,
vì nếu yêu thì tôi đã tha thứ. Thế là tôi đã chạy trốn anh, mặc cho anh
tìm tôi đến bất lực.

Cái trò không ăn được đạp đổ, anh và gia
đình anh nói xấu tôi khắp mọi nơi. Tôi đã nghĩ rằng mình quyết định chia
tay là hoàn toàn đúng đắn.

Một năm sau, tôi đã có việc làm ổn
định và nghe tin anh lập gia đình. Trong lòng tôi giảm bớt lo âu, áy náy
và luôn cầu mong anh được hạnh phúc. Hai năm sau đó, tôi mới lập gia
đình và hiện tại có hai con, sống cuộc sống hạnh phúc như niềm mơ ước
của tôi.

Tám năm trôi qua rồi mà anh vẫn về tìm tôi và xin bố mẹ
tôi được liên lạc với tôi. Tôi có nên gặp anh không? Tôi lo sợ anh sẽ
phá vỡ hạnh phúc của tôi. Tôi phải làm sao bây giờ?

Bạn đọc giấu tên