Cảm ơn em đã giúp chồng chị không còn “bất lực”…

Hạnh ngồi chết lặng. Sự việc diễn ra
quá bất ngờ. Người đàn bà ấy đã bỏ cô lại, trong căn phòng vắng và ra đi
với bộ mặt hỉ hả. Nếu chỉ một tháng trước thôi, cô sẽ cho bà ta một
trận. Giờ thì không. Con tim cô đã hoá đá.

Ngay từ thời sinh viên, Hạnh đã nổi tiếng về khả năng
hút đám con trai. Trong lớp lúc đó, ở nhóm “ngũ đại mỹ nhân” cô chỉ
được xếp hàng áp chót. Nhưng không hiểu tại sao, bất cứ một gã đàn ông
nào hễ nhìn thấy Hạnh là thích ngay. Đám con gái tỏ vẻ thân tình thì nói
cô có duyên, số đông lại ghen tỵ, dè bỉu. Họ nói mắt đuôi dài thế,
không lăng nhăng mới lạ.

Mà Hạnh có lăng nhăng tí nào đâu. Thậm chí còn
nghiêm túc là đằng khác. Sống ở đời thật khó. Lạnh lùng, nghiêm túc thì
bị thiên hạ cho là “làm hàng”. Cởi mở, vui vẻ tí lại bị nói là lăng
nhăng. Thôi thì cứ sống đúng với con người mình thôi. Ai nghĩ thế nào
cũng mặc! Đã nhiều lần Hạnh tặc lưỡi như vậy.
 

Người đàn bà ấy đi
rồi, Hạnh vẫn ngồi im như hóa đá (Ảnh minh họa)

Và sau mỗi lần tặc lưỡi, Hạnh lại cho qua một cơ hội
để có thể ổn định cuộc đời. Các cụ xưa thật thâm thuý khi nói “lắm mối
tối nằm không”. Cô gái hấp dẫn khi xưa, giờ đã chuẩn bị thành gái già và
nằm không. Đám đàn ông đang vây quanh Hạnh giờ đã thành cha. Họ vẫn mê
cô như điếu đổ. Có người bạo mồm còn xin cô cho vào danh sách tri kỷ của
họ. Mỗi chiều tan sở, chị em cơ quan mải mê với con cái, chợ búa. Hạnh
buồn. Nhấc điện thoại alô tri kỷ số một, thế là được giải thoát khỏi nỗi
cô đơn, tại một quán cà phê nào đó, trong tiếng nhạc Trịnh mà cô rất
yêu và khát khao “có một tấm lòng, để gió cuốn đi”.

Đám bạn sinh viên, mỗi năm họp lớp lại thêm mấy đứa
có tổ ấm. Trơ lại một mình cô gái được mệnh danh duyên nhất, hấp dẫn
nhất. Thời gian đầu, Hạnh mông lung lắm, nhiều lần tự soi mình. Dần già,
chứng kiến cảnh vợ chồng bạn bè lục đục, ghen tuông, Hạnh thấy mình may
mắn. Vợ mặc một chiếc váy mới cũng chửi, cho là đi với giai. Mua đôi
giầy bệt, nó bảo chắc dạo này cặp kè với thằng lùn. Đổi sang săng đan
cao cho hết nói thì gầm lên: cô thay bồ nhanh nhỉ, lại thằng cao trên
mét bảy rồi! Thoa chút son phấn cho tự tin chồng thẳng tay tát và gào
lên. “Sao hôm trước đi với tao mày để
mặt mộc”?

Chứng kiến bức tranh của các tổ ấm, Hạnh sợ. Mẹ cứ
giục lấy chồng, đàn ông vẫn lượn lờ xung quanh, nhưng niềm đam mê vào
cuộc sống lứa đôi trong cô đã tắt ngấm. Ngoài giờ làm Hạnh tung tẩy đi
shoping, đi làm đẹp…. Sự duyên dáng, cộng với khiếu ăn nói dí dỏm,
thông minh, có duyên khiến cho đám đàn ông coi cô như một thần tượng,
không ai dám sở hữu cho riêng mình.

Số phận đã mang anh đến với cô. Đột ngột, bất ngờ như
cơn lốc định mệnh. Người đàn ông điềm đạm, đầy hiểu biết trong một hội
thảo khoa học đã làm cô xao động thật sự. Như một sự sắp đặt của Thượng
đế, trái tim nhân hậu của cô gái lỡ thì mở toang đón nhận thứ tình cảm
mà cô cho là vô cùng thiêng liêng. Họ yêu nhau như chưa từng được yêu.
Người đàn ông ấy có một hoàn cảnh mà như chàng thổ lộ thì người vợ có
hôn thú nhưng hoàn toàn không có tình yêu, chỉ do cha mẹ sắp đặt. Gặp
Hạnh, anh ta mới cảm tình yêu thật sự.

… Người đàn bà gầy guộc, đen đủi đã ra về tự lúc
nào mà Hạnh vẫn ngồi như tượng. Đơn côi, nhục nhã. Lời chị ta như những
vết kim đâm thấu trái tim cô: “Tôi là
vợ anh ấy. Chồng tôi bị bất lực từ tuổi 35. Chạy chữa nhiều thầy lắm mà
vẫn không khá được, anh ấy lại là con trưởng. Gần 50 tuổi vẫn chưa có
mụn con. Nhờ em làm chồng tôi trẻ lại, phong độ, yêu đời, thương vợ. Chả
giấu gì em, tôi có thai thằng cu được 5 tháng rồi. Hạnh phúc này có
công lớn của em. Hôm nay tôi đường đột đến cám ơn em. Chúng tôi bàn nhau
sẽ đặt tên cháu là Hạnh để tỏ chút ơn huệ với em”!

Mệt mỏi, Hạnh nhoài tay vớ lấy chiếc di động, sợi dây
duy nhất liên lạc cô với tình yêu của anh, và cô xóa, xoá hết mọi tin
nhắn…