Cao tay “xử” vợ

Ông
bà ta đã đúc kết: “Chồng giận vợ phải bớt lời/ Cơm sôi nhỏ lửa cả đời
không khê”. Kinh nghiệm đó dường như trao cho người vợ quyền và trách
nhiệm làm “hạ nhiệt” trong những cuộc xung đột.
Anh
có một kinh nghiệm. Lần đó, vợ chồng anh tranh luận dữ dội. Đang đút
cơm cho con, vợ tiện tay ném thẳng cái chén xuống đất vỡ tan tành, cơm
đổ tung tóe. Con bé khóc ré lên. 
Làm
thế nào nhỉ? Tìm một cái gì đó ném lại cho bõ tức? Lấy đại thứ gì trong
tầm tay để ném vợ? Xông tới tát cho vợ một cái? Lần đó, anh không kịp
nghĩ nhiều đến vậy. 
Việc
đầu tiên là tiến đến bồng đứa con ra khỏi “bãi chiến trường” và dỗ dành
nó. Không hiểu sao anh không tức giận mà phản ứng như vậy. Thành ra,
sau này thấy vợ mua chén dĩa, ly tách mới, anh hay trêu: “Mẹ mua thêm để có cái mà đập kìa!”. Cô nàng sượng sùng ra mặt. Cũng may, cảnh đó không diễn lại nữa.
Khi “chồng giận” thì “vợ phải bớt lời”, khi “vợ giận” thì chồng cũng phải làm tương tự! (Ảnh minh họa)
Nóng
giận không phải là “đặc quyền” của đàn ông, của người chồng. Đúc kết từ
kinh nghiệm bản thân và của những người xung quanh, anh cho là có hai
loại nóng giận: một loại là nóng giận thực sự, sau khi bị kích thích
mạnh (dân gian hay gọi là “nổi khùng”); loại thứ hai là nóng giận “giả
tạo”, tức là có thể kiềm chế được nhưng tỏ ra như nóng giận để áp chế
đối phương. 
Cả
đàn ông hay đàn bà, cả chồng hay vợ đều có thể có hai kiểu nóng giận
này. Dù là nóng giận thực hay giả thì cũng có những cách biểu lộ: phản
ứng mạnh (mắng chửi, đập đồ, hành hung…); phản ứng nhẹ (quát nạt vài
câu, hùng hổ một chút…); không phản ứng gì, biểu thị sự kiềm chế, trấn
tĩnh.
Anh
không cho cách nào là tối ưu vì thực ra không phải lúc nào cũng có thể
“chủ động” chọn được cách, chẳng hạn, lúc đang nóng giận thực sự thì làm
sao có thể không phản ứng gì… Nhưng đôi lúc, phản ứng mạnh có thể
khiến “đối phương” tự “hạ hỏa”, hoặc bản thân chỉ phản ứng nhẹ thì tình
huống cũng bớt căng thẳng. Tức là, trong những tình huống cụ thể, mỗi
cách có thể phát huy hiệu quả riêng.
Trở
lại câu đúc kết của ông bà ta, có thể hiểu là bản thân người đàn bà,
người vợ nên là người chủ động xoa dịu trong những tình huống xung đột
căng thẳng. Tức là, người vợ nên “phát huy” tính dịu dàng, chịu đựng của
mình để làm nguội các tranh chấp, thậm chí còn để làm lành, hàn gắn các
sứt mẻ. Nhưng như thế không có nghĩa là người chồng “có quyền” tạo ra
“ngòi nổ” hay có quyền nóng giận vô cớ.

ràng, sự nóng giận không phải là “thiên tính” hay là “quyền riêng có”
của người đàn ông. Ai cũng có thể nóng giận và ai cũng có thể mất kiềm
chế. Trong gia đình, ai mất kiềm chế và gây ra hậu quả thì đều nguy
hiểm, không riêng gì chồng hay vợ. 
Nếu
trong gia đình, người chồng đóng vai trò trụ cột thì càng phải thể hiện
khả năng “điều tiết” không khí gia đình, nhất là khi có mâu thuẫn, xung
đột. Tức là, khi “chồng giận” thì “vợ phải bớt lời”, khi “vợ giận” thì
chồng cũng phải làm tương tự!