Câu chuyện hẩm hiu của tờ giấy đăng ký kết hôn

– Ai cũng tự cho mình là khổ nhất trong
khi mỗi người, mỗi vật sinh ra đều có chức năng, nhiệm vụ riêng. Đáng
lẽ bạn phải tự hào vì đã làm tròn chức năng, nhiệm vụ của một tờ đăng ký
kết hôn, hà cớ gì mà bạn than vãn mình đáng thương nhất?

Tôi
không than vãn thì tự tôi đã mang một cái kiếp đáng thương rồi. Cái gì
sinh ra cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc đau khổ, lúc hạnh phúc. Nghĩa là
họ chỉ kêu đau khổ khi họ đau khổ, chỉ một thời điểm thôi. Còn tôi, từ
lúc sinh ra đến giờ, không lúc nào tôi thấy mình hết đáng thương.

– Nghe có vẻ không hợp lý. Tôi thấy người ta rất cần bạn…

Vấn đề nằm ở chỗ này. Người ta ai cũng cần một tờ giấy đăng ký kết hôn
để chứng minh với đời rằng tôi là người đã lập gia đình. Rồi người ta
lãng quên điều đó. Đôi lúc, những “đứa” mang kiếp giấy đăng ký kết hôn
như tôi thấy chức năng của mình thật kệch cỡm thay vì đại diện cho điều
thiêng liêng của các cặp đôi: Đại diện cho nền tảng gia đình.

Họ –
những cặp vợ chồng hành hạ tinh thần những tờ giấy đăng ký kết hôn bằng
cách vứt chúng tôi vào trong xó xỉnh nào đó để cho gián gặm nhấm, mốc
bao phủ và chuột đe dọa. Trong khi đó, họ cãi vã nhau, họ đi ngoại tình,
họ bỏ bê con cái và họ đổ tội cho tờ giấy đăng ký kết hôn.

Hôn
nhân là do họ tự nguyện. Đăng ký kết hôn cũng là do họ tự dắt nhau đi
làm. Họ hàng nhà tôi không bắt ép bất cứ một cặp đôi nào phải đến rước
chúng tôi về, họ tha thiết được làm việc đó. Nhưng sự trân trọng của họ
đối với chúng tôi chỉ diễn ra trong tích tắc.

– Bạn có thể kể chuyện vui, chuyện buồn của đời làm giấy đăng ký kết hôn cho mọi người được không?

Mỗi tờ giấy đăng ký kết hôn ra đời đều mang một trọng trách lớn: Gắn kết hai con người không có quan hệ huyết thống trong một gia đình.
Chúng tôi mang giá trị yêu thương bền vững đến cho con người, giúp họ
sống có trách nhiệm với nhau hơn, hiểu và thông cảm cho nhau hơn.

Chúng
tôi hi sinh mọi thứ trong thầm lặng để chứng kiến mọi động thái trong
gia đình nhỏ mà chúng tôi đại diện quan hệ vợ chồng. Chúng tôi đau đến
quặn lòng khi thấy những giọt nước mắt của người phụ nữ. Chúng tôi xót
xa, dày vò khi chứng kiến cảnh những đứa con trong gia đình đó lớn lên
và hư hỏng. Chúng tôi thật sự bực mình khi những chuyện bé tí, có thể
giải quyết nhẹ nhàng nhưng mọi người cứ làm to mọi việc lên…

Những
cặp vợ chồng thật nhẫn tâm. Họ không cố gắng vì cuộc sống chung của họ
chính là hành hạ và bào mòn tinh thần tất cả những người xung quanh,
trong đó có tờ giấy đăng ký kết hôn như chúng tôi. Số phận của chúng tôi
gắn với số phận cuộc hôn nhân của họ. Họ có thể có tờ giấy đăng ký kết
hôn khác, nhưng chúng tôi chỉ có 1 lần để sống.

Chị không biết rằng, số phận tờ giấy đăng ký kết hôn thật bạc bẽo.
Có những tờ giấy tồn tại được có… 2 tuần. Có những tờ giấy trải qua một
cuộc hôn nhân mà không có một ngày sống bình yên. Đến khi bị khai tử
rồi mà vẫn không nhắm mắt được vì thực sự tờ giấy đăng ký kết hôn đó đã
dùng cả cuộc đời mình để vun đắp hạnh phúc lứa đôi cho người ta nhưng
lại bị đối xử rất tàn bạo.

Chúng tôi đã sống một cuộc sống bấp
bênh, nước mắt thì nhiều mà niềm vui thì ít. Quan trọng là chúng tôi
không có lỗi, lỗi là ở những cặp vợ chồng. Nhưng ai cũng lấy tờ giấy
đăng ký kết hôn ra và coi đó nguyên nhân gây mọi đau khổ, rắc rối cho
họ. Thật vô lý hết sức!

Câu chuyện hẩm hiu của tờ giấy đăng ký kết hôn 1
Số phận tờ giấy
đăng ký kết hôn thật bạc bẽo. Có những tờ giấy tồn tại được có… 2 tuần.
Có những tờ giấy trải qua một cuộc hôn nhân mà không có một ngày sống
bình yên (Ảnh minh họa).


Tôi không hiểu lắm hoàn cảnh của bạn nhưng chia sẻ với bạn những áp lực
mà các bạn phải trải qua. Là người trong cuộc, bạn có nhận xét như thế
nào về hôn nhân? Có cách nào cứu vãn tình trạng này không?

Chứng
kiến những cuộc hôn nhân, tôi rút ra kết luận: Đặc điểm chung của hôn
nhân chính là chuyện bé xé ra to. Trong khi hôn nhân cần sự nỗ lực hòa
hợp của hai người thì mỗi người lại đặt cái tôi to đùng của mình lên để
yêu cầu và phán xét người khác. Thông thường, các cặp vợ chồng sẽ có vấn
đề (lớn hay nhỏ) ngay lập tức khi về sống với nhau.

Con người
các chị lý giải tình yêu, hôn nhân phức tạp thế nào tôi không biết,
nhưng tôi thấy mọi chuyện rất đơn giản. Vì đa số các cặp đôi lấy nhau
đều không bị ép buộc. Điều đó có nghĩa, căn bản từ đầu họ muốn có một
cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng cách họ sống với nhau thật tồi. Trong
khi cuộc sống sau hôn nhân khác cuộc sống một mình thì họ cứ áp tiêu
chuẩn cuộc sống của riêng mình cho đối tác là vợ (chồng). Điều này dẫn
đến sự không thỏa mãn và mọi chấp nhặt từ đây mà ra.


Đơn giản vậy sao bạn không giúp họ vượt qua mọi việc một cách dễ đàng?
Chỉ cần bạn nói với người ta là người ta sẽ nhận thức được thôi mà…

Điều
quan trọng là trong hôn nhân, người ta thường mù quáng đến mức đóng mọi
suy nghĩ và không nghe bất cứ lí giải sáng suốt nào của ai. Con người
toàn tự làm khổ mình bằng cách tư duy như thế.

Cứ đụng chạm đến
vấn đề cá nhân của họ, đến trời cũng không đưa ý kiến gì huống chi một
tờ giấy đăng ký kết hôn như tôi. Họ có thể nghe, hiểu, nhưng đối diện
với bản thân họ lại tin vào lời nói không thiện chí của phần con người
ích kỷ trong chính mình. Có những người hành động xong thì hối tiếc. Cô bảo con người các cô như thế có ngu ngốc không?

– Vậy là đối diện với cuộc sống hôn nhân rất khó?

Khó
bởi vì rất ít người vượt qua, các cô tự nghĩ thế. Nếu mọi người nghĩ
được rằng: Hôn nhân là sự dung hòa quyền lợi, ý kiến, quan điểm của vợ
và chồng để có điểm chung thì tôi nghĩ những tờ giấy đăng ký kết hôn như
tôi không bị tổn thương nhiều.

Nhưng có nói đến bất tận thì cuối
cùng tôi cũng chỉ xin tổng kết: Tôi không may mang số phận của tờ giấy
đăng ký kết hôn. Và đó là số phận thật hẩm hiu. Nếu có một sự ước ao
thay đổi, tôi chỉ ước ao được hóa kiếp, kiếp sau không phải làm giấy
đăng ký kết hôn. Một trong hai người sở hữu tôi kiếp sau sẽ là giấy đăng
ký kết hôn để bị ngược đãi như tôi bị ngược đãi bây giờ!


Tôi thấy bạn tiêu cực, nhưng dù sao tôi cũng không dám trông chờ ở bạn
một sự bao dung đối với cặp đôi của bạn. Bạn cũng phải nghĩ đến bản thân
mình trước chứ nhỉ! (Cười và kết thúc trò chuyện).