Chán ngấy vì anh cứ van xin tình tôi

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay

Tôi và anh yêu nhau từ năm thứ hai đại học. Chúng tôi
đã có một khoảng thời gian sống cùng nhau khi anh chuẩn bị tốt nghiệp.
Thời gian đó cũng có lúc cãi nhau nhưng rồi lại làm lành được vì chúng
tôi ở gần nhau. Rồi tôi phát hiện mình có thai. Tất nhiên đấy là việc
ngoài mong đợi. Chính vì thế anh đã khuyên tôi nên bỏ cái thai đi vì hai
đứa còn đang đi học chưa có điều kiện để chăm lo cho con. Tôi đã rất
hoảng loạn và không biết phải làm như thế nào cả nhưng vì cũng lo gia
đình biết chuyện nên đã đồng ý vứt bỏ đứa con của mình. Sau đó, anh vẫn
rất yêu thương, chăm sóc cho tôi. Tôi biết đó là sai lầm của mình.

Tôi cố gắng học tập thật tốt để sau này sẽ có một công
việc ổn định. Anh cũng đưa tôi về ra mắt gia đình từ ngày chúng tôi mới
bắt đầu yêu nhau. Gia đình anh ai cũng quý mến tôi và coi tôi như con
cái trong nhà. Nhưng thật trớ trêu, khi tôi một lần nữa phát hiện mình
có thai. Lần này, tôi quyết định sẽ không phá thai vì tôi cũng sắp ra
trường. Tôi bàn với anh để bố mẹ anh sang nhà tôi rồi hai bên gia đình
làm đám cưới. Lúc đầu, anh cũng đồng ý nhưng sau đó lại nói rằng chưa
thể cưới vì anh mới ra trường, chưa có gì trong tay cả. Anh bảo tôi cố
gắng đợi một vài năm nữa khi cả hai đứa có công việc ổn định sẽ cưới
nhau. Khi đó sẽ có nhiều điều kiện chăm lo cho con hơn.

Tôi đã một lần nữa nghe theo lời anh nhưng tôi cũng
nói với anh rằng nếu tôi bỏ đứa con này đi thì tôi sẽ yêu người khác.
Tôi không yêu anh nữa. Cũng nhiều lần tôi nói với anh rằng sau này tôi
trở về quê (hai chúng tôi khác quê), khi xin được việc, tôi sẽ lấy chồng
ở đó. Bởi lúc đó, anh cũng chưa xác định gì với tôi, anh không nói gì
về tương lai hai đứa rằng sẽ cưới tôi về và xin việc cho tôi. Sau lần
phá thai, tôi và anh vẫn yêu nhau bình thường nhưng tình cảm trong lòng
tôi đã phai nhạt dần. Tôi không còn dành tình yêu cho anh nhiều nữa,
dường như chúng tôi ở bên nhau chỉ là thói quen.

Tôi tốt nghiệp và trở về nhà, xin được một công việc
tạm thời. Càng ở xa anh thì tôi càng cảm nhận được rằng mình không còn
yêu anh nữa. Tôi muốn quên đi quá khứ và tìm cho mình hạnh phúc. Nhưng
lúc tôi nói muốn chia tay thì anh không đồng ý. Anh ra sức muốn níu kéo
tôi và cả gia đình anh cũng vậy. Thậm chí, mọi người còn khóc trước mặt
tôi và mong tôi đừng rời xa anh ấy. Tôi cũng không biết phải làm như thế
nào nên bảo với mọi người nhà anh rằng không có chuyện gì xảy ra cả,
tôi với anh vẫn yêu nhau. Thật tình tôi không còn chút tình cảm nào với
anh cả, mặc cho anh quỳ xuống, khóc lóc, van xin nhưng tôi không thấy
rung động chút nào. Vậy là cuối cùng tôi cũng quyết định chia tay anh.

Chúng tôi chia tay nhau, thỉnh thoảng anh vẫn nhắn tin
nhưng tôi không trả lời. Anh vẫn liên lạc với bạn bè tôi để hỏi thăm
tin tức của tôi. Chúng tôi không gặp nhau trong vòng 6 tháng. Thời gian
đó cũng có nhiều người tán tỉnh nhưng tôi không yêu ai cả vì tôi muốn
chọn cho mình người thật hợp. Tôi không muốn phạm phải sai lầm một lần
nữa. Nhưng chuyện đời thật trớ trêu, anh vẫn nuôi hy vọng một ngày tôi
quay lại với anh, anh tìm cách gặp tôi. Thậm chí, tôi đi đám cưới bạn ở
xa, anh cũng theo đến, hẹn gặp tôi và khóc lóc như đứa trẻ để mong tôi
quay lại, anh hứa sẽ làm mọi thứ cho tôi hạnh phúc, anh hứa anh sẽ cố
gắng thật nhiều…

Tôi dù không còn yêu nhưng cũng đồng ý quay lại với
anh vì tôi hy vọng anh có thể làm cho tôi yêu thêm lần nữa. Chúng tôi
quay lại với nhau, gia đình anh rất vui. Tôi cũng định sẽ lấy anh nhưng
mẹ tôi không muốn tôi lấy chồng xa. Anh muốn tôi chuyển khẩu về nhà anh
xin việc nhưng về đó cũng chưa chắc xin được việc nên tôi chần chừ chưa
muốn về. Mặt khác, tôi thấy mình còn trẻ nên chưa muốn lấy chồng.

Quay về với nhau một thời gian nhưng tình cảm tôi dành
cho anh thì không lấy lại được. Có lần anh về nhà tôi chơi rồi đưa tôi
sang nhà anh chơi, lúc anh về thì trời đã tối, anh muốn đưa tôi đi ra
nhà nghỉ cùng anh rồi sáng hôm sau sang nhà anh luôn. Tôi không đồng ý,
anh tức giận bỏ đi. Sáng hôm sau anh quay ra đón tôi, đưa tôi đi ăn sáng
rồi lại đưa tôi vào nhà nghỉ đó, bảo anh chưa trả phòng. Tôi tức giận
nên không vào, bắt anh thanh toán tiền phòng rồi sang nhà anh luôn. Trên
đường đi, anh không nói câu nào, mặc tôi ngồi đằng sau khóc tức tưởi vì
thái độ của anh. Tôi nghĩ anh đến với tôi cũng chỉ vì cái đó.

Thời gian sau đó, tình cảm của chúng tôi phai nhạt
dần. Anh đi làm lương thấp nên không có tiền nạp điện thoại. Tôi toàn
phải gọi cho anh. Có những hôm tôi chán không gọi thì 2-3 hôm anh mới
nhắn tin hỏi thăm. Tôi càng ngày càng chán anh nên muốn tìm lối thoát
cho mình. Sau đó, tôi đi làm xa và muốn cắt luôn liên lạc với anh. Tôi
nói chia tay với anh. Lần này, tôi cương quyết hơn lần trước bởi muốn
chia tay và không quay lại. Tôi không cho anh biết tôi làm gì, ở đâu
nhưng qua bạn bè tôi, anh lại tìm được chỗ tôi. Tôi thực sự tức giận và
nói không cho anh cơ hội lần hai.

Nhưng rồi mọi thứ lặp lại, anh lại ra sức van xin tôi
quay lại. Anh nói đi nói lại những lời như lần chia tay trước nói. Tôi
thực sự cảm thấy mệt mỏi vì không còn một chút tình cảm nào dành cho anh
cả. Tôi tỏ thái độ rất cương quyết rằng sẽ không quay trở lại, rằng tôi
hết yêu anh và muốn tránh xa anh. Nhưng anh lại không muốn vậy, anh hết
lời mong tôi nghĩ lại, nói không cần tôi yêu anh, anh chỉ cần tôi là
của anh. Rồi sau đó, anh bảo tôi là đồ tồi, là đồ bội bạc chỉ nghĩ đến
tiền, mở mồm ra là tiền. Anh bảo tôi muốn anh như thế nào, tôi nói không
muốn anh thế nào cả vì tôi không còn yêu anh. Tôi muốn bắt đầu với một
người khác không phải là anh. Anh bảo hận tôi, anh không bao giờ cho tôi
được hạnh phúc, rằng sẽ nói hết quá khứ của tôi cho gia đình tôi.

Tôi mặc kệ những lời anh nói, tôi không quan tâm vì
những lời đó anh nói không chỉ một lần. Anh quá lụy tình vì chia tay
tôi, anh không làm được gì cả, suốt ngày như cái bóng không hồn. Anh
càng yêu tôi, tôi càng tránh xa anh vì tôi biết một người như anh không
thể mang lại hạnh phúc cho tôi. Tôi quá mệt mỏi với anh rồi. Cuối cùng,
anh cũng ra về nhưng với một điều kiện tôi phải suy nghĩ lại tình cảm
giữa chúng tôi, anh vẫn yêu tôi và mong chúng tôi quay lại với nhau.

Thực sự, tôi không biết mình nên làm thế nào nữa. Liệu
rằng quay lại với anh tôi có hạnh phúc không? Nếu không quay lại với
anh, tôi có tìm được hạnh phúc cho mình không? Mong mọi người cho tôi
lời khuyên. Tôi xin chân thành cảm ơn.