Chết cười với chồng “cả ngố”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Anh Thành – chồng chị Tuyết (Hoàng Đạo Thúy, Hà Nội) vốn là giảng viên bộ môn triết học tại một trường đại học. Nếu so về kỹ năng sư phạm cũng như kho kiến thức có trong đầu để đứng trên bục giảng thì khó có đồng nghiệp nào sánh bằng anh. Thế nhưng “Cứ bước ra ngoài quyển sách là anh… như người trên trời rơi xuống. Ngố có thể nói là không ai ngố bằng” – chị Tuyết nói. 
 
Chị còn nhớ, cách đây 3 năm, vào trước hôm anh chị tổ chức hôn lễ 4 ngày, anh đến nhà thủ thỉ với chị: “Có hội thảo quan trọng, bỏ thì tiếc. Anh đi rồi nhất định đúng ngày đến rước em”. Ngăn cản anh không được, lại nghĩbđể anh ở nhà biết đâu do tiếp khách, quá chén lại không tốt. Thế là chị ậm ừ để anh đáp chuyến bay vào TP.HCM. 
 
“Tôi thì bận lu bu với khách khứa bên này. Cứ đinh ninh rằng mọi người bên nhà sẽ nhắc nhở anh ấy. Thế nhưng không hiểu đầu óc để đi đâu mà ngày anh ấy… quên luôn giờ bay. Giờ đón dâu đã gần kề, lúc đó mới thấy anh giọng thành khẩn gọi điện bị nhỡ chuyến và sẽ về chậm 5 tiếng đồng hồ. Thế là đám cưới hôm đó thiếu mất chú rể do bố mẹ hai bên nhất quyết đúng giờ là phải đón” – chị Tuyết nhớ lại. 
 
Cuối cùng, sau khi trễ giờ đón dâu 5 tiếng đồng hồ, xuống sân bay, anh Thành lao thẳng đến nhà bố mẹ vợ với một thùng trái cây “cõng” từ miền Nam ra: “Con mải đi mua cái thùng này nên quên mất. Thùng này con biếu bố mẹ, bố mẹ cho con đón Tuyết về…” – Anh gãi đầu gãi tai trình bày với bố mẹ vợ mà không hay biết vợ đã một mình về bên nhà chồng. 
 
Đến năm 2012, anh chị chuẩn bị đón con đầu lòng. Chị còn nhớ hôm đó, bản thân thì vừa đau đẻ vừa cuống cuồng lo xách giỏ nọ, túi kia để chuẩn bị nhập viện, còn anh mặt mày hơn hớn, nhún nhảy lượn ra lượn vào: “Đau đến chết đi được mà lão ấy tay thì huơ huơ lên trời miệng cứ líu lo: ‘Thằng nhóc chuẩn bị chuyển từ cái bụng bầu sang tay bố bế…’. Cho đến khi bác sỹ đứng ở cửa phòng sinh gọi chồng của sản phụ để bế đỡ đầu bé lúc mới sinh thì anh ấy ngồi im như thóc. Gọi kiểu gì cũng không lên tiếng. Mãi về sau tôi tra hỏi thì anh ấy mới tẽn tò thú nhận rằng sợ các chị ấy bắt đi vào phòng đẻ. Nếu vào mà nhìn thấy các bà tô hô thì xấu hổ chết mất” – chị Tuyết vừa cười lớn vừa nói. 
 
Chết cười với những ông chồng “cả ngố” 1
Biết thừa bản tính thật thà “nói là tin” của anh nên một số người bạn được dịp biến anh thành chàng ngố đại bự (Ảnh minh họa)
 
Cũng giống chị Tuyết, khi nhắc đến chồng và câu chuyện ngố hơn “cả ngố” của anh Việt, chị Liên (Hào Nam, Hà Nội) không khỏi cười nghiêng ngả. Chị cho biết chồng mình “Đúng chất trói gà không chặt. Mọt sách thời nguyên thủy và ngố trên từng cây số”. 
 
Sau hơn 3 năm anh chị cưới nhau, mặc dù đã được chị đào tạo để “khôn” hơn nhưng chưa bao giờ anh Việt thoát khỏi những màn trêu đùa của mọi người. 
 
Còn nhớ khi chị mang bầu. Do được xếp vào hàng hiếm muộn nên bạn bè và người thân ra sức “động viên” anh giữ gìn cho vợ. Biết thừa bản tính thật thà “nói là tin” của anh nên một số người bạn được dịp biến anh thành chàng ngố đại bự. 
 
Có người thì thầm với anh:“Mỗi ngày hôn má vợ 10 cái là vợ bầu mà vẫn xinh và dễ tính”. Anh về nhà áp dụng triệt để. Hễ hai vợ chồng ra vào đụng nhau là anh lại ghé miệng hôn chùn chụt vào má vợ. 
 
Đến lúc có người bóng gió mách: “Vợ chồng mãi mới có con nên cấm mon men nằm gần vợ. Phải ngủ cách ly” thế là anh tin, về ôm chăn gối, dọn sang phòng khác và tuyệt đối không dám nằm gần vợ.
 
Lại có chị đồng nghiệp xui: “Gái chửa đẻ nóng tính lắm. Chỉ thích nghe nhỏ nói nhẹ. Mà nhất là thích được chồng gọi là chị”. Và thế là anh cũng về răm rắp nói thều thào, một hai gọi vợ là “chị”.
 
“Nói chung ai nói gì anh ấy nghe lời ấy. Nhìn bộ dạng chồng phục tùng và tuân lệnh vợ răm rắp ban đầu mình cứ nghĩ là anh ấy… nghén thay mình, nhưng hóa ra không phải. Hôm đó tự dưng thấy anh ấy về, lầm bầm ‘Thế là gần một năm không được ôm vợ ngủ à? Con ơi là con! Khổ bố quá’ rồi ôm chăn gối sang phòng bên. Xong đến hôm nghe anh ấy gọi là ‘chị’. Tưởng anh ấy đùa nhưng đến khi trước mặt bố mẹ chồng, anh ấy vẫn gọi mình là chị thì giật mình thồn thột, không tin vào tai. Sau đó mới được biết tất cả hành động kì lạ của anh ấy là do bị gài bẫy” – chị Liên tươi cười chia sẻ.
 
Chuyện khiến chị thấy buồn cười và điêu đứng nhất vì cái tính “cả ngố” của chồng đó là lúc cai sữa cho bé Su. Do bé Su quấn hơi mẹ, không chịu cai sữa nên dù sử dụng mực, cao con hổ… Su vẫn nhất quyết không chịu xa ti của mẹ. Thế là chồng chị nghĩ đủ trăm phương nghìn kế.
 
“Chiều đi làm về thấy chồng cả ngố của mình khoe có độc chiêu rồi hăm hở lôi hai miếng đề can được cắt khéo léo thành hình… bãi phân vì cho rằng ‘chắc chắn con bé nhìn thấy sẽ ghê mà không ti nữa’. Rồi sau đó hai bên ngực của mình nóng rát, sưng phồng vì anh xát ớt nhưng vẫn không ăn thua. Cuối cùng anh kết luận ‘Su là con sâu mà để trừ sâu thì… thôi cứ ti thoải mái. Bố không ý kiến, bố không thích thuốc trừ sâu. Nhưng Su nhanh trả lại mẹ cho bố đi’” – chị Liên hài hước kể lại.