Chỉ tại cái miệng

Trời ban cho em một ông chồng đẹp trai, hào hoa, phong độ, thành đạt,
khéo ăn khéo nói, chỉ trừ một tật xấu: thấy gái là tán. Ngay từ khi anh
với em còn học chung đại học, anh đã là “hotboy” của khoa, phần vì
“nhan sắc hơn người”, phần vì cái miệng dẻo hơn kẹo kéo. Giọng anh trầm
ấm, nói chuyện lại có duyên, lúc thì ngọt như mật như đường, lúc thì hài
hước như… gala cười. Và đặc biệt, cứ thấy phụ nữ là anh bắt đầu mở máy
tán, bất kể thân sơ, bất kể đẹp xấu. Ngày xưa, chẳng biết bao nhiêu cô
chết vì cái miệng của anh, trong đó… có cả em.

Rồi em vượt qua nhiều đối thủ, trở thành vợ anh. Cứ tưởng, sau khi đã
yên bề gia thất, cái miệng của anh sẽ hiền bớt. Ai ngờ, anh vẫn chứng
nào tật nấy, tán gái liên tu bất tận. Đồng nghiệp cơ quan: tán. Phục vụ
quán cà phê: tán. Đối tác: tán. Thậm chí bạn vợ, anh cũng tán nốt. Em
trách móc, giận dỗi thì anh trả lời: “Anh quen miệng đùa mấy câu cho
vui, chứ có phải là bồ bịch gì đâu”. Quả thật, anh chỉ đùa cho vui, chứ
từ đấy đến giờ, anh chưa cặp bồ với ai.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tuy anh đùa, nhưng không ít cô tưởng thật. Kết quả là nhiều lần em đã
“lên tăng xông” khi thấy điện thoại anh rung lên những tin nhắn mùi mẫn
giữa đêm, hay thấy bàn làm việc của anh ngập quà và hoa vào ngày sinh
nhật… Không ít lần, khi em tự giới thiệu là vợ anh, các cô gái trợn mắt:
Trời, em cứ tưởng ảnh chưa vợ! Có gì không phải, em xin lỗi chị…”.


Em nói mãi, thậm chí giận dỗi, gây gổ nhưng anh không sửa được. Hình như, cái tật tán gái đã ăn sâu vào máu anh.

Cô bạn em hiến kế: “Nếu lão cứ ghẹo gái hoài không sửa được, thì giờ
mày ghẹo trai cho lão thấy đi. Mày cứ đá lông nheo, cứ liếc mắt đưa
tình, cứ õng a õng ẹo, xem lão có điên tiết lên không?”.

Chồng ơi! Chẳng lẽ em phải làm thế thật?