Chinh phục em chồng

Thôi thì nàng dâu mới chân ướt chân ráo về nhà chồng, va phải ngay vài cô em gái, có khác nào “thỏ” đi vào hang nơi những con hùm đã lập sẵn chiến khu, thôi thì ba ngày dăm chuyện, chuyện nhỏ, chuyện vừa, chuyện to cứ quẩn quanh xoay từ trên nhà xuống bếp, rồi lại từ sân ra ngõ… Dâu mới làm gì đây?

 Mách chồng ư? Chồng mới cưới còn đang thể hiện thái độ vui vẻ bao dung, làm sao có thể hẹp hòi so đo với các em gái! Mách mẹ chồng ư? Đời nào, càng mách, thì càng dại, vì mẹ chồng lẽ nào lại nghe con dâu hắt hủi con đẻ của mình, chỉ có ngược lại mà thôi!

Thế thì chỉ còn cách nhường nhịn ngậm bồ hòn làm ngọt. Cũng không xong, vì các bà cô “diễn viên trẻ”, đời nào chịu cảnh đã cố tình chọc ngoáy dàn dựng vở mà bà chị dâu vẫn bình chân như vại, để cho đội kịch gia đình heo hắt chẳng có người xem ư! Thế là đành phân bì, đôi co, phân biệt phải – trái, nhưng các bà cô còn trẻ chỉ quen sống bằng cảm xúc, đâu còn dùng lý trí, nên càng phân bua rành rẽ lẽ thiệt hơn thì càng rắc rối, gỡ không ra…



Tại sao cuộc chiến giữa chị dâu và em chồng lại gay gắt đặc thù đến vậy? Bởi lẽ, đó là cuộc chiến của một người mới đến với những người sắp rời khỏi nhà. Nàng dâu thì mới cưới về. Còn con gái thì đang tấp tểnh chờ thời gian điểm để lên xe hoa. Vì thế đây là cuộc chiến giữa hai người đang sống tạm thời, nó có vẻ ngổn ngang như một cuộc đánh nhau dã chiến, chẳng đủ thời gian bài binh bố trận, cứ sơ sảy gặp là choảng nhau.

Hơn thế, các bà cô còn nghĩ rằng: Cần phải tranh thủ “ma cũ bắt nạt ma mới” để chiếm thế thượng phong dằn mặt sớm, để kẻ mới chân ướt chân ráo đến kia chưa kịp hoàn hồn. Vả lại, nếu không sớm thực thi những bài học, khi đi lấy chồng thì lỡ mất dịp may…

Cuộc cạnh tranh chành chọe giữa chị dâu em chồng nêu trên, cũng chỉ là hình thức ngoài da mà thôi. Thực chất cuộc cạnh tranh này mang một ý nghĩa và một nội dung thâm thúy hơn nhiều. Xưa kia, tất cả các làng nghề, các dòng họ có tay nghề, thì người ta đều chỉ truyền nghề cho con trai và con dâu, còn con gái thì không! Chao ôi, nghĩ mà tức. Con gái cũng là con, bố mẹ đẻ ra, tay nghề là giá trị gia truyền quí nhất trong nhà lại không truyền cho con gái, thế thì con gái khác nào kẻ sống ngoài lề, đến cái nghề chuyên môn để kiếm ăn, bố mẹ cũng không truyền cho.

Vậy mà nhìn kia, càng nhìn càng thêm tức, con dâu mới tấp tểnh về chưa được một tuần trăng vậy mà cả thầy lẫn u, đều xăng xái truyền nghề cho chị dâu, thế có khác nào coi người bên ngoài trọng hơn trong nhà. Đã thế, các bà cô phải rủ nhau hợp sức lại để giành lại thế cân bằng. Thế là con dâu trở thành đích ngắm.

Mặc cảm của các cô gái không chỉ do quan sát và suy diễn, ngay bố mẹ khi từ chối truyền nghề cho các cô, nhưng lại hăng hái truyền nghề cho con dâu đã nói thẳng tưng:

Con gái là con người ta
Con dâu mới thật mẹ cha mua về

Con gái từ nhỏ đến lớn đã phải chịu lép khi cha mẹ giành hết quyền ưu tiên cho con trai, giờ đây, rước dâu về, cha mẹ lại đặt chị dâu lên trên hết, thế là con gái càng bị hất ra ngoài rìa… Mà đâu chỉ ngoài rìa, cha mẹ còn coi mình như bom nổ chậm trong nhà, chỉ mong nhanh nhanh, chóng chóng gả mình cho ai đó rước đi cho xong. Rước con đi – tức “bán xới” cho rảnh mắt, để cho anh trai càng rảnh rang yên bề gia thất… đã thế, thì cô đây càng phải tận dụng thời gian làm mình làm mẩy, bẻ hành bẻ tỏi, phân bì với chị dâu cho bõ tức.

Nào đâu đã hết, chị dâu được đón về với tà váy dài lượt thượt đi qua cổng chào song hỉ kết đầy hoa, nào có khác gì công chúa. Lúc bé, mình đã phải khổ sở thế nào khi không một xu dính túi, đứng ngoài rạp chiếu bóng, nhìn hai cánh cửa khép lại phũ phàng, chỉ nghe tiếng rè rè của máy quay phim chạy bên trong, rồi tiếng nói, tiếng ngựa phi, tiếng nhạc, tiếng súng nổ sao mà dồn dập, mà hấp dẫn, đến chết thèm… Vậy mà tối tối, giờ đây dù tiền đầy ví, mình vẫn phải bất lực nhìn cánh cửa buồng của chị dâu đóng lại, như một sân khấu cám dỗ vô tận từ chối khán giả, trước những màn diễn đứng tim của cõi thiên thai.

 Trời ơi, cùng là con gái, mà sao trở thành hai nhân vật, hai cách sống khác nhau một trời một vực. Mới đây thôi, chị ta chỉ ọc ọc vài cái, mà đã cuốn hút sự chú ý của cả nhà, làm như thể vài tiếng ọc ọc đó là chuông rung báo hiệu một sự kiện gì trọng đại lắm của tương lai. Còn ta ho từ sáng đến chiều đâu thấy ai ngó ngàng để ý…

Chúng ta đã thấy, quan hệ cạnh tranh chị dâu em chồng tự thân phải gánh trong nó một mặc cảm có thật hết sức khác biệt. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa. Ngày xưa, con gái không được thừa hưởng tài sản, đã thế bố mẹ còn mang gả bán nhanh để kiếm một khoản tiền, thì cuộc cạnh tranh giữa con gái – là con trong nhà bị đẩy ra ngoài rìa với chị dâu – là con người ta trở thành con gái trong nhà, hết sức cam go.

Tất nhiên phần thua thiệt thường về phía chị dâu – kẻ mới bước về. Nhưng đó chỉ là giai đoạn đầu thôi. Còn khi chị dâu đã đứng vững, chị cậy thế bề trên, là vợ anh trưởng, chị ra oai hà hiếp em chồng, mâu thuẫn chị dâu với em chồng, càng trở nên nặng nề hơn.

Nhưng ngày nay mối bất hòa này đã được cải thiện nhiều. Trước hết do bình đẳng nam – nữ, các gia đình đều coi trọng cả con gái lẫn con trai. Con gái cũng được thừa hưởng của cải của cha mẹ, vì thế sự ganh tị “chị ở đâu về chiếm hết của tôi” đã dịu bớt nhiều. Hơn thế, giờ đây vai trò của các làng nghề đã biến chuyển, không còn bo bo kiểu ngày xưa nữa, làm dâu cũng không còn quá nặng nề giống như bị coi là tài sản của nhà chồng khi xưa, nếu quan hệ căng thẳng, nàng dâu có thể cùng chồng xin ra ở riêng, khi đó uy quyền của mẹ chồng với nàng dâu sẽ giảm, sự làm mình làm mẩy của các bà cô cũng chẳng còn đất dụng võ, vì thế tương lai chị dâu – em chồng hôm nay được đặt trên chia sẻ, thông cảm, và đối thoại.

Đây cũng là đặc trưng của thời đại mới, vì giờ đây đa số phụ nữ được học hành, trình độ của chị em trên đại học là thường, do vậy không có lý do gì chị em lại sống theo kiểu kém văn hóa như xưa, cứ nhòm ngó, ghen tị, chòng ghẹo, chành chọe để ra oai lẫn nhau. Ba cái việc đó với những cô gái có học thời nay thì chẳng bõ chấp nhặt.

Tuy vậy, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, nếu chị em không ý thức thoát khỏi căn tính đã cắm rễ suốt ngàn năm, thì chẳng cố gắng giải phóng sự cố chấp kiểu đàn bà một lần cho tất cả. Xét cho cùng có bà cô nào không được đi và phải đi làm dâu. Vì thế mà phụ nữ cần biết thông cảm cho nhau: nghĩ đến người rồi mới đến ta. Việc này tưởng chừng dễ nhưng thật tình thiên khó vạn nan, giống như cái cảnh “nàng dâu – mẹ chồng” qua bao đời vẫn còn cắc cớ. Vậy thì chị em cần phải trang bị cho mình một nhận thức nhảy vọt, may ra mới có thể bay qua thói cố chấp “chị dâu – em chồng” có từ vạn cổ.