Chờ con dâu đi vắng, mẹ chồng ăn vụng thịt gà

“Đây không phải là chuyện con gà, chuyện
miếng ăn, mà là chuyện bụng dạ con người ăn ở với nhau”, chị Vinh, 41
tuổi, Tĩnh Gia, Thanh Hóa, rất chưa hết cay đắng khi nhắc chuyện cũ.

Tuyệt tình vì con gà

Tuy
đã xây nhà mới trên nền đất cũ được chia nhưng cuối cùng, thuận theo
lời thuyết phục của đại gia đình, nhất là anh trai chồng mới chuyển nhà
lên thành phố, chị Vinh đồng ý về sống cùng mẹ chồng. Làm dâu 12 năm,
sống cách nhau có vài chục bước chân, Vinh và mẹ chồng vốn có quan hệ
tốt, hai bên quý nhau.

“Đến khi ở
cùng thì mới biết mình tưởng bở. Bố bọn trẻ chỉ hắt hơi sổ mũi, bà đã
cuống lên như cháy nhà, anh ấy uống thuốc, ngủ ngon rồi mà nửa đêm bà
còn bắt tôi dậy nấu cháo giải cảm. Còn tôi ốm liệt giường vẫn phải gượng
dậy phục vụ cả nhà, ăn xong mệt quá vứt bát đấy để mai rửa còn bị bà
mắng là lười nhác”, Vinh tố khổ.

Điều
làm Vinh hậm hực nhất là bất cứ việc lớn nhỏ nào trong nhà, cả việc
riêng của vợ chồng chị, mẹ chồng cũng chỉ bàn với con đẻ chứ không bao
giờ nói với con dâu một tiếng. Có lần chú em họ chồng sang gặp Vinh bảo
chị đưa 2 chỉ vàng, Vinh ngơ ngác chẳng hiểu gì thì chú ta giải thích:
“Chị Loan (em gái chồng Vinh) bảo em là anh chị cho vay, lúc nào có thì
trả”.

Vinh vẫn chưa hiểu ra sao thì
mẹ chồng từ trong buồng đi ra thủng thẳng bảo: “Nó làm nhà còn thiếu một
ít, hôm qua mẹ với con Loan bàn nhau là vợ chồng mày có 2 chỉ vàng, cho
nó vay. Anh em phải giúp nhau. Thế chồng mày chưa bảo gì à?”.

Chị
Vinh tức nghẹn. Hai chỉ vàng bố mẹ đẻ cho hồi cưới, chị vẫn cất kỹ sau
này cho con trai lấy vợ, hoặc phòng khi bất trắc, hồi làm nhà túng thiếu
cũng không dám bán. Vậy mà mẹ chồng, em gái chồng tự ý hứa cho vay vàng
của riêng chị, cứ như chị là cục đất vậy. Vinh bảo tại mẹ không hỏi con
hẵng hứa, vàng ấy bán mất rồi. Mẹ chồng khăng khăng “tao biết là vẫn
còn”.

Chú
em họ hầm hầm ra về. Mẹ chồng nhảy lên nhiếc móc. Vì chuyện này, cả họ
nhà chồng lên án Vinh hẹp hòi, keo kiệt. Còn Vinh thì ngày một chán ngán
khi thấy mình bị coi là người thừa, “công dân hạng hai” trong gia đình.

Nỗi uất ức của Vinh lên đến đỉnh
điểm vào cái ngày chị báo với mẹ chồng là có việc, chiều tối mới về.
Nhưng việc không như dự định, chị về lúc 12h thì thấy cả nhà đang ăn
uống vui vẻ, có cả cô em chồng. Mẹ chồng bảo con gái: “Con gà này mẹ
muốn để dành bồi dưỡng cho mày, con Vinh cứ đòi thịt mấy lần rồi nhưng
mẹ gạt đi bảo để bữa khác. May hôm nay nó đi vắng, chứ con gà bé tẹo, cả
đống người ăn chả bõ”.

Vinh ném
thịch cái túi xuống nền nhà khiến ai nấy giật nảy. Chị đay nghiến: “Nếu
bà không muốn cho con dâu ăn thịt gà thì cứ nói thẳng là không được ăn,
việc gì phải chờ con đi vắng cho sốt ruột”, rồi quay sang chồng: “Nhìn
anh vui nhỉ? Con gà ấy vợ anh nuôi từ khi mới nở đấy, thế mà vẫn phải
lừa vợ con đi vắng để thịt ăn với nhau à?”.

Mẹ
chồng sau phút đơ máy vì xấu hổ, đã phản công bằng cách mắng con dâu có
miếng ăn thôi mà cũng làm ầm ĩ lên. Vinh bảo: “Bà ạ, miếng ăn chả là
gì, nhưng nhờ nó mà con thấy, bà luôn coi con là người ngoài, một miếng
ngon nếu cho con ăn bà cũng thấy phí. Bà đã không coi con là con thì con
cũng chả dám coi bà là mẹ. Từ hôm nay mấy mẹ con con dọn về nhà mình,
anh ta có về hay không thì tùy”.

Nhục
mặt với vợ nên cuối cùng chồng Vinh cũng chịu dọn về nhà cũ. Từ đó chị
rất hiếm khi qua nhà mẹ chồng và cũng không gọi bà một tiếng “mẹ” nào
nữa”.

‘Thóc đâu mà đãi gà rừng”

Những
nàng dâu như chị Vinh thường được gọi là ghê gớm vì dám ra mặt so đo
với mẹ chồng. Có điều nếu không có nhà riêng để về thì cũng chưa chắc
chị đã dám làm um lên rồi bỏ đi. Các nàng dâu gặp trường hợp bị gạt ra
rìa như chị vốn rất nhiều nhưng đa số phải chấp nhận.

Chị
Vân, sống ở ngay Hà Nội, cũng thất vọng và đau buồn khi biết hóa ra
mình không thực sự được coi là con cái trong nhà, nhưng chẳng dám “đấu
tố”, thậm chí còn chẳng dám tâm sự với chồng vì sợ sinh chuyện.Chị chỉ
âm thầm

Không phải là dâu trưởng
nên dù sống chung, chị vẫn ấp ủ kế hoạch ra riêng và cố gắng chắt chiu,
tiết kiệm. Được cái Vân kiếm tiền rất khá, sau 6 năm đã đủ để nghĩ đến
chuyện mua chung cư trả góp.

Hai vợ
chồng bàn bạc với nhau, bố mẹ chồng biết được bèn gọi lại bảo: “Mua căn
hộ tập thể làm gì. Tiền đó chúng mày dùng xây lại cái nhà này, sau này
chúng mày ở luôn, có phải đàng hoàng hơn không. Thằng cả giỏi làm ăn đã
có biệt thự rồi, bố mẹ chỉ cho một số tiền lấy khước là được”. Hai vợ
chồng thấy có lý, số tiền định mua chung cư, nếu dùng xây nhà thì sẽ
hoành tráng lắm. Vân định chờ mấy hôm nữa đến ngày đáo hạn là rút sổ
tiết kiệm ngay.

Hai hôm sau, Vân
tình cờ nghe được bố mẹ chồng thì thầm bàn bạc với nhau. Bà khen ông
“tỉnh”, phản ứng nhanh. Ông đắc ý: “Tôi phải vậy, cái nhà này mới được
như ngày nay. Bà xem, con Vân nó sắc sảo, kiếm tiền giỏi, hơn hẳn con
trai mình. Ai mà biết chúng nó có ở với nhau suốt đời hay không. Nó mua
nhà bên ngoài không đủ tiền, mình kiểu gì cũng phải cho thêm. Nhà mang
tên vợ chồng nó, ly dị phải chia đôi, hóa ra lại đem thóc đãi gà rừng à?
Xây lại nhà này thì giấy tờ vẫn là vợ chồng mình, nếu bỏ nhau thì con
Vân phải tay trắng ra đi”.

Vân lạnh
người, không phải hú vía vì suýt mất tiền, mà vì trước giờ chị vẫn nghĩ
mình được bố mẹ chồng quý như con đẻ và cũng yêu họ hết lòng. Hóa ra con
dâu bao giờ cũng chỉ là người khác dòng máu. Vân nghĩ nát nước rồi
quyết định đem hết sổ tiết kiệm gửi mẹ đẻ, rồi về “thú nhận” với chồng
rằng trước đây chị trót tham nên nói dối là gửi tiết kiệm chứ thực ra đã
cho vay ngoài để ăn lãi cao, nay người ta làm ăn thất bát chưa trả
được.

Mới đây, chị rút tiền mua một
căn hộ xây gần xong, sau đó báo ngay với chồng là em đòi được tiền rồi,
giá nhà xuống đáy nên mua ngay kẻo thiệt, sau này ở hay không tính tiếp.
Chồng chị vô tư chẳng nghĩ gì, nhà của bố mẹ còn đẹp, chưa nhất thiết
phải xây lại, Vân mua được thêm nhà là thêm của, càng tốt.

Vân
tâm sự: “Mình chẳng muốn tính toán làm gì, nhưng họ coi mình là gà rừng
thì minh cũng coi họ là cáo thôi, phải phòng thân. Nói chung làm con
dâu thì phải hết lòng thương yêu bố mẹ chồng, nhưng tấm lòng của mình,
họ phải thật lòng đón nhận thì mình mới trao được. Tình cảm mà, bao giờ
cũng phải đến từ hai phía”.