Chơi Free Nhờ Con Chó

Xin chú thích một chút: Mợ em năm nay mới hơn 30, em không biết chính xác nhưng chắc chắn là khoảng 33 hay 34 gì đó. Người ta bảo ” gái một con trông mòn con mắt, gái hai con, con mắt liếc ngang ” nhưng với mợ em chắc do công việc nên thân hình rất thon gọn, nước da trắng trẻo, khuôn mặt cũng bình thường, đặc biệt là cặp vú và mông, nhìn mà muốn bóp. Thôi không tả nữa đi luôn vào vấn đề chính.

Sáng hôm sau tỉnh dậy sau khi ngủ được một lúc ( vì em thức xem trận trung kết WC mà ), dọn dẹp xong chiếc giường thì mợ bê nồi canh bánh đa lên bảo:

_ Cháu ra đánh răng rửa mặt rồi vào ăn sáng.

_ Thôi ăn xong cháu mới đánh răng.

_ Ừ, vậy ra ăn canh đi cháu, ở quê chỉ có thế này thôi chứ không được ăn phở như trên Hà Nội đâu nhỉ.

_ Đâu, cháu toàn nhịn ăn sáng rồi đi học, mấy khi cháu ăn phở.

Em ngồi ăn với mợ và thằng em, bà em thì sửa soạn để đi chùa ( vì hôm ấy là ngày rằm ). Ăn xong mợ mang bát đũa ra sân giếng để rửa, em cũng theo ra luôn để tránh con chó đang gầm gừ. Mợ thì rửa bát, em rửa mặt bên cạnh.

_ Buổi sáng ở quê không khí thoáng thật, khác hẳn với trên HN.

Mợ bảo:

_ Ừ, nhưng ở quê bây giờ buồn lắm, thanh niên đi hết lên thành phố làm rồi.

_ Dạ vầng.

_ Múc hộ mợ thùng nước.

_ Dạ.

_ Được chưa mợ?

_ Ừ đủ rồi.

Em ngồi xuống đối diện với mợ, thì mợ nói tiếp:

_ Đêm qua cháu làm mợ sợ hết hồn, cứ tưởng trộm.

Em đang không định nói truyện đêm qua cứ để quên cho xong thì mợ ấy tự dưng khới ra nên em cũng hơi ngại.

_ Vậy hả mợ? Nhưng mợ đừng kể cho ai nhé, cháu xấu hổ lắm.

_ Có gì mà xấu hổ. Mợ cười bảo.

_ Mà mợ cũng làm cháu sợ, tự nhiên mợ dang tay ra ôm cháu, làm cháu hơi bất ngờ.

_ Mợ tưởng thằng Tr muốn vào giường trong ngủ với mợ, mà lúc ấy mợ cũng chưa tỉnh hẳn.

Hai mợ cháu im lặng một lúc thì em nói:

_ Đáng lẽ đêm qua cháu không định lay mợ dậy đâu.

_ Sao thế? Mợ nhìn em cười hỏi.

_ Vì nhìn mợ lúc ấy cháu thấy ngại quá. Em vừa nói vừa cúi xuống đất.

_ Thế đã nhìn thấy cái gì rồi?

Em thực sự giật mình trước câu hỏi của mợ, tim em bắt đầu đập thình thich không biết trả lời sao nữa nên đành liều.

_ Thì…… cháu cũng không biết nữa. Em vẫn cúi mặt xuống

_ H đã có bạn gái chưa?

Em ngẩng mặt lên nhìn mợ:

_ Dạ, cháu chưa, cháu nhát gái lắm, hôm qua là lần đầu tiên cháu mới được nhìn….. ( Em hơi lỡ miệng )

_ Nhìn gì? Mợ em tủm tỉm cười.

_ Thì là cái chỗ ấy của phụ nữ ấy mà.

Em cúi mặt xuống, cả em và mợ không nói thêm được gì nữa. Được một lúc thì em đứng lên dựa vào thành bể thì thấy bà đi ra ngoài. Em hỏi:

_ Bà đi đâu đấy ạ?

_ Bà đi ra chùa một lúc, hôm nay là rằm mà.

Bà đi được một đoạn thì em hỏi:

_ Không biết bà có biết không mợ nhỉ?

_ Biết gì?

_ Thì cái chuyện đêm qua ấy.

_ Chắc là bà không biết đâu, thế bao giờ cháu lên HN?

_ Vài ngày nữa mợ ạ.

_ Thế thì cứ ở nhà chơi với bà chơi ít hôm rồi hãy lên.

Mợ đi vào bếp tôi liền chạy theo.

_ Mợ đợi cháu với.

_ Vẫn sợ chó hả?

_ Dạ vầng.

_ Mợ làm gì vậy?

_ Mợ đun ấm nước, trên nhà hết nước rồi.

_ Cháu cũng không dám uống nhiều nước nữa sợ đêm nay lại buồn đi nữa thì phiền lắm.

_ Có gì mà phiền đâu, đêm nay lúc nào muốn đi nhà vệ sinh cứ gọi mợ.

_ Thật hả mợ?

_ Ừ. ( mợ ừ rõ to rồi cười )

_ Mà cháu đi lên nhà đi, dưới này nóng lắm cháu ngồi đây làm gì.

_ Cháu ngồi đây tâm sự với mợ.

_ Tâm sự mà mồ hôi chảy ròng ròng thế kia à ( mợ cười nói )

_ Không sao.

_ Thế tâm sự gì thì tâm sự đi.

Em gãi đầu không biết nói gì nên đành liều:

_ Cháu chẳng biết nói gì nữa, chuyện đêm qua nó cứ lởn vởn trong đầu cháu.

_ Chuyện đêm qua á?

_ Dạ vầng, cháu không thể quên được từng khoảnh khắc, lúc ấy cháu đã định ấy nhưng…. . (Em đánh liều tấn công xem mợ ấy thế nào)

Mợ ấy nhìn em với ánh mắt rất tinh nghịch hỏi:

_ Nhưng sao?

_ Mợ hỏi thế cháu khó trả lời quá, lúc đó may mà cháu đã kìm lại được. ( Em tấn công mạnh hơn ).

Mợ mỉm cười rồi hỏi:

_ Thế định ấy là định ấy cái gì mà kìm lại được?

_ Mợ biết rồi còn hỏi. Lần đầu tiên cháu được nhìn thấy chỗ ấy người cháu cứ nóng bừng hết cả lên, tim cháu đập thình thịch, không tò mò sao được. ( Em chơi bài ngửa rồi )

_ Thế sao không “ấy” đi mà kìm lại làm gì.
Em thực sự sốc, không ngờ câu chuyện lại diễn biến nhanh đến thế. Đã thế’ em làm tới luôn.

_ Tại lúc đó cháu buồn đái quá ( hơi thô các bác nhỉ ) mà cháu sợ bà biết thì chết.

_ Thế đêm qua không làm gì à?

Em đánh bạo thử trả lời thật xem sao:

_ Dạ thì có, cháu chỉ ngửi thôi. ( Em cúi mặt xuống không dám nhìn mặt mợ ).

Bất ngờ mợ vỗ vào vai em một cái rõ đau:

_ Khiếp bẩn thế!

_ Bẩn gì đâu mợ, cháu chỉ ngửi thấy mùi thơm thôi, hôm qua mợ tắm bằng xà phòng gì mà thơm vậy?

_ Thế còn làm gì nữa không hay chỉ ngửi thôi?

_ Thế mợ muốn cháu còn làm gì nữa, lúc đó cháu hồi hộp suýt vãi cả đái ra quần.

_ Thế à?

_ Lại còn ” thế à ” hay mợ muốn cháu làm gì nữa vậy? ( Em nhìn mợ với ánh mắt tò mò hỏi mợ )

Mợ không nói gì quay mặt vào bếp lửa rồi cười.

_ Mợ cười gì vậy ạ?

_ Thế nếu không có bà ở nhà đêm hôm qua liệu cháu có dám ” ấy ” không?

_ ” Ấy ” gì hả mợ?

_ Còn giả vờ nữa.

Có lẽ đến đây là xong rồi nhưng em bồi thêm:

_ Nếu cháu mà ” ấy ” thì mợ có cho không?

_ Không biết nữa.

_ Sao lại không biết, mợ trả lời đi mà. ( Em nói giọng như năn nỉ )

_ Đến lúc đó hãy hay. Thôi lên nhà đi cháu.

Em chưng hửng, chả biết nói gì nữa đành đi theo mợ lên nhà vậy. Nhưng trong lòng em biết chắc là nếu có lần nữa nếu em làm tới thì mợ chắc chịu thôi. Nhưng có cát vàng em cũng không dám làm nếu có mặt bà ở nhà, vậy em phải làm sao đây. Xin mời các bác xem phần tiếp theo để biết em làm cách nào để ” ấy ” mợ em nhé : “Tạo Hoàn Cảnh Và Sự Giả Vờ Của Mợ”