Chơi Free Nhờ Con Chó

Sau cuộc ” tâm sự ” với mợ, em lên nhà ngồi mà toàn suy nghĩ xem làm thế nào để thoát qua chướng ngại duy nhất: đó là bà em, nghĩ mãi nhưng không làm cách nào được. Nếu có bà ở nhà thì có liều đến mấy, có ham muốn cỡ nào em cũng không dám động thủ, vì người già rất hay tỉnh giấc khi đang ngủ. Lúc ăn cơm em cũng suy nghĩ, ăn xong ngồi trên ghế ngửa mặt nhìn lên trần nhà mà không tìm được kế sách nào cả. Ngồi nhìn trần nhà chán em thấy buồn ngủ quá nên thấy nản nên nhủ thầm: Thôi mặc kệ, đi ngủ cái đã, ra sao thì ra. Đang ngủ thì em bị đánh thức bởi tiếng người nói chuyện, mở mắt nhìn đồng hồ đã hơn 5h chiều. Em ngồi dậy nhìn ra bàn uống nước thì thấy bà đang ngồi nói chuyện với một bà khác cũng chạc tuổi bà ngoại em.

_ Cháu chào bà ạ. Em đứng dậy chào.

_ Ừ. Bà ấy trả lời.

_ Con cái M đấy. Bà ngoại em chỉ tay vào em rồi nói.

_ Úi dời, con cái M đây á, khiếp đã lớn thế này rồi cơ à. Thế bố mẹ mày bây giờ thế nào, lâu lắm không thấy về quê?

_ Dạ, bố mẹ cháu vẫn bình thường bà ạ.

_ Đây là bà bạn trong hội người cao tuổi với bà. Thôi cháu ra ngoài rửa mặt đi cho tỉnh ngủ.

_ Dạ. Em bước chân ra đến cửa thì dừng lại hỏi:

_ Con chó đâu rồi hả bà? Vừa nói em vừa thò đầu ra cửa nhìn xung quanh.

_ Chắc nó đang ở sau vườn, cháu cứ ra đi không phải sợ.

_ Cháu vẫn thấy ghê ghê.

Bà em liền đưng dậy rồi đi ra bảo:

_ Để bà canh cho, cháu đi ra đi.

Lúc này em mới dám bước ra, vừa đi vừa nhìn xung quanh đề phòng. Múc đầy thau nước em vục cả mặt vào thau cho mát, rồi lấy khăn mặt lau khô đi. Một cảm giác khoan khoái dễ chịu bao trùm lấy em. Không khí làng quê thật yên bình, rất tĩnh lặng khiến em cảm thấy trên thế giới này chỉ có mỗi mình em là tồn tại. Em ngồi rất lâu, đưa mắt nhìn về tân cuối chân trời để xem bầu trời chuyển dần sang màu đỏ rực. Bỗng em giật mình khi nghe tiếng loa của làng phát ra bản nhạc điểm tin lúc 6h chiều, rồi lắng nghe cô phát thanh viên của đài TNVN đọc bản tin thời sự, nghe bản tin thể thao về WC, rồi quảng cáo phân bón, mùi khói bếp thoang thoảng qua mũi làm em xúc động nhớ lại tuổi thơ của mình trên cái mảnh đất này. Nhìn ra ngoài đường thỉnh thoảng lại thấy vài người đạp xe kêu lóc cóc trên con đường đá hộc đằng sau còn có cả đống cỏ, chắc họ đi làm ruộng về. Trời cũng sẩm tối, em đứng dậy đi lên nhà thì thấy bà mặc áo dài giống như mấy bộ áo để đi lễ ấy. Em hỏi:

_ Bà chuẩn bị đi đâu à?

_ Ừ bà đi lên chùa.

_ Tối rồi bà đi làm gì nữa? Cháu tưởng bà đi sáng nay rồi mà.

_ Tối nay là lễ của hội người cao tuổi. Mà cháu lấy xe đèo hai bà đi luôn, đỡ phải đi bộ.

Em dắt xe ra ngoài rồi bảo:

_ Thế cứ để nhà vậy hả bà?

_ Cứ khép cổng vào là được, làm gì có trộm mà sợ.

_ Bà bám chắc vào nhé, đường gì mà toàn đá hộc khó đi quá.

Em đèo hai bà ra chùa, ngôi chùa ngày xưa cũng là trường cấp 1 kiêm luôn nhà trẻ, hồi xưa em cũng đi học trong ngôi chùa này. Nó nằm giữa cánh đồng, thửa ruộng bên cạnh còn có hai ba ngôi mộ nữa. Đường ra chùa còn đi qua bãi ” thau ma ” của làng, chi chit mộ các bác ạ, ghê cả người. Em bảo:

_ Sao bảo ngày xưa bố mẹ cháu đi qua đây, đang đi thì tự nhiên xe bị tuột xich, bố cháu sửa lại nhưng lại tuột tiếp, lần đó mẹ cháu sợ khiếp vía nên không dám đi qua đây vào buổi tối nữa. Phải không vậy bà?

_ Làm gì có chuyện đó.

_ Thì cháu nghe mẹ cháu kể thế.

_ Cháu rẽ vào đây để bà thay quần áo với lấy vàng hương. Bạn bà em bảo. Em dựng xe đợi ở bên ngoài còn hai bà đi vào trong nhà. Ngồi trên yên xe nhìn ra ngoài cánh đồng rộng mênh mông lòng em thấy nao nao buồn, Cánh đồng cằn cỗi phẳng lì một màu đen, ở giữa giống như một quả đồi nổi bật lên, đó chính là ngôi chùa của làng với rất nhiều cây cổ thụ quanh năm xanh tốt. Trông nó như một ốc đảo vậy. Từ nhà của bà X ( tạm gọi bạn của bà em là như vậy ) ra đến chùa cũng không xa lắm, chỉ khoảng hơn 300 mét. Bỗng một ý tưởng loé lên trong đầu em làm em rất hồi hộp.

Đến trước cổng chùa em dừng xe rồi bảo bà:

_ Tí nữa cháu bảo mợ đến đón bà nhé, chứ cháu ngại đi qua bãi ” thau ma ” lắm, hơn nữa gặp phải bọn thanh niên làng đi chơi đêm thì phiền nữa. ( Làng ngoại với làng bên nội của em mấy năm nay rộ lên phong trào ” gái làng ta là của con trai làng ta. Con trai làng khác đừng mong động vào ” cho nên cứ vào buổi tối lại xuất hiện vài đám thanh niên choai choai tụ tập, thấy mặt thằng nào lạ xuất hiện là quăng cho vài viên gạch vào người, ai đi xe thì bị chặn lại, bị trấn lột. Đã có vài vụ đáng tiếc xảy ra nên em cũng khiếp. Chả may đang đi xe có cái gì đen đen bay vào mặt thì toi.)

_ Thôi, đừng nhờ mợ, có gì thì bà vào nhà bà X ngủ tạm rồi sáng mai bà về cũng được. Cháu về đi, đi cẩn thận nhé cháu.

Em mừng suýt tí nữa thì nhảy cẫng lên nhưng cố nén lại em bảo:

_ Thế cũng được, vậy cháu về nhé.

Em nhảy lên xe phóng về mà trong bụng mừng như vớ được vàng. Cuối cùng thì trướng ngại duy nhất đã giải quyết xong, vừa đi em vừa nhủ thầm ” đêm nay phải hành động cho kỳ được ”

Phóng xe vào sân thì tổ sư khỉ, con chó ghẻ lại xồ vào em làm em tí thì bị đổ xe. Thằng Tr từ trong nhà cầm cái chổi ra lùa nó, còn mợ thì trong bếp chạy ra hỏi:

_ Có sao không cháu? Con chó kia! Mợ em quát.

_ May quá không sao mợ ạ. Em dựng xe đi thẳng vào nhà ngồi xuống ghế để trấn tĩnh lại, thở dài một phát em chửi thầm ” Mẹ con chó, làm bố sợ hết cả hồn, cho mày ăn riềng bây giờ “.

_ Bà đâu rồi cháu, mà cháu vừa đi đâu thế. Mợ em đặt mâm cơm lên bàn rồi hỏi em.

Em chợt sực nhớ ra kế hoạch của mình mà cười thầm rồi trả lời:

_ Cháu vừa đèo bà với bà nào ra chùa rồi.

_ Thế mấy giờ bà về để mợ đi đón.

_ Bà bảo tối nay bà không về, bà ngủ ở nhà bà X sáng mai mới về. ( Ngu gì nói ra toàn bộ nhỉ )

_ Thế à. Thôi cháu ra rửa mặt mũi chân tay rồi chuẩn bị ăn cơm.

_ Vầng.

Ngồi ăn cơm thấy thằng Tr toàn chan nước rau vào bát cơm để ăn em nảy ra một ý để gợi lại câu chuyện đêm qua cho mợ em nhớ:

Ê, ăn ít nước thôi em, đêm lại buồn đi tiểu rồi lại đái dầm đấy. Nói xong em nhìn mợ em rồi cười, mợ nhìn thấy em như thế cũng chỉ mỉm cười . Thằng Tr xoạp miếng cơm xong thấy anh nói thế thì kêu:

_ Ứ ừ!

Bữa cơm trôi qua nhanh chóng, em ngồi ở bàn uống nước xem tivi với hai đứa nhỏ, mợ em thì rửa bát. Ngồi xem tivi mà em nghĩ không biết đêm nay hành động như thế nào đây, hay cứ vào bừa như đêm hôm qua, thôi kệ đến lúc đó hãy hay. Em nhìn đồng hồ trên tường chỉ mong sao cho nhanh đến giờ đi ngủ mà tổ sư nó cứ chạy cạch cạch rõ chậm. Sao thời gian trôi qua chậm thế không biết, làm em sốt hết cả ruột. Ngồi mãi tê hết cả mông, em liền đứng lên đi lại trong nhà cho thoải mái, thấy mợ em đi lên nhà em bảo:

_ Mợ ngồi uống nước đi mợ.

_ Ừ.

Em rót cho mợ cốc nước nguội rồi đưa cho mợ:

_ Mợ này.

_ Ừ để đó cho mợ.

Ngồi xem tivi một lúc thì thằng Tr sán lại gần mợ:

_ Mẹ ơi con buồn ngủ.

_ Thế hôm nay ngủ với anh H hay ngủ với mẹ?

_ Ngủ với anh H. Thằng này rất quý em, chỉ có đứa bé là thấy anh lạ nên mỗi lần em muốn bế nó là nó khóc.

Thế là mợ ra mắc màn cho nó ngủ, rồi mợ lại ra ghế ngồi bảo em:

_ Cháu bật kênh VTV3 xem ” vệt nắng cuối trời đi ”

Tay em đang cầm điều khiển nhưng không biết kênh vtv3 là nút nào nên đưa cho mợ em:

_ Cháu không biết bấm nút nào cả, mà ” vệt nắng cuối trời ” là gì vậy mợ? ( Thực ra thời gian đó em ko xem mấy phim VN chiếu lúc 9h, mà em chỉ mê xem phim ” vượt ngục ” thôi, cực hay, chắc các bác cũng biết phim đó nhỉ ).

_ Phim đấy mợ thấy hay hay nên xem, chứ bình thường giờ này mợ đi ngủ rồi.

_ Sao mợ đi ngủ sớm thế, ở trên HN cháu hơn 12h đêm mới đi ngủ.

_ Ở quê là thế, 8h tối là người ta đi ngủ rồi.

_ Thế ạ.

Mợ em ngồi phía trước xem tivi, em ngồi phía sau toàn ngắm người mợ mà lòng như lửa đốt. Hôm nay mợ buộc tóc cao nên để lộ ra cái gáy trắng nõn, lơ thơ vài sợi tóc mai, nhìn cơ thể mềm mại của mợ mà em chỉ muốn nhảy bổ vào mà hôn lên chiếc gáy khiêu gợi kia. Xem hết phim thì cũng hơn 10h, mợ hỏi em:

_ H buồn ngủ chưa?

_ Dạ cũng hơi hơi. Em vươn vai ngáp một cái rồi trả lời.

Mợ em ngồi dậy tắt tivi, em cũng đứng dậy vén màn đinh gẹm màn thì mợ em bảo:

_ Xong chưa để mợ tắt đèn.

Giả vờ như chợt nhớ ra điều gì:

_ Ấy mợ, khoan đã. Em bước xuống tiến lại gần mợ nói thầm gần tai mợ.

_ Nếu đêm nay cháu buồn đi vệ sinh thì cháu lại gọi mợ dậy nhé.

Mợ nhín tôi mỉm cười lém lỉnh :

_ Ừ! được rồi. Cái tiếng ” Ừ ” của mợ em rất khó diễn tả cho các bác hiểu.

Em hí hửng bước lên giường nhưng không quên con di động thủ sẵn trong tay. Vừa đặt lưng xuống giường thì mợ em tắt đèn. Không gian ngôi nhà chìm trong bóng tối, chắc chỉ có em là vẫn thao láo đôi mắt nằm chờ đợi thời điểm để hành động. Thỉnh thoảng em lại giở điện thoại ra xem giờ và rất sốt ruột, nằm im mà tim đập thình thịch, bụng lo ngay ngáy không biết sự viêc có thành hay thất bại. Em cũng lo lắm, nhưng nghĩ lại lời nói và thái độ của mợ sáng nay nên em tự an ủi mình ” chăc là được thôi hơ hơ “.

Đợi mãi rồi cũng đến hơn 1h sáng, đã đến lúc rồi he he. Em nghĩ thầm rồi nhẹ nhàng em bước xuống nền đá hoa, đấu tiên em thở rất từ từ rồi không bật đèn điện thoại, em mò bằng tay đến cửa buồng rồi tiến sát đến giường chỗ mợ em nằm. Em nìn thở rồi quỳ xuống trên hai đầu gối cố căng mắt nhin xung quanh, nhưng chả nhìn thấy gì cả. Em giở điện thoại ra bật đèn nhưng lại soi xuống nền đá, do phản xạ từ nền đá nên văn buồng có ánh sáng hơi mờ nhưng đủ cho em nhìn thấy bên trong chiếc màn tuyn màu trắng. Mợ em đang nằm ngủ, hai chân duỗi thẳng, tay đặt lên chán hơi che đi đôi mắt, tay còn lại đặt lên bụng. Em không biết mợ ngủ thật hay giả vờ nữa, nhưng đã tiến đến như thế này rồi thì ” phóng lao đành phải theo lao ” thôi. Để chắc chắn hơn em khẽ lay nhẹ vào vai mợ và lí nhí gọi:

_ Mợ ơi. (lí nhí gần như là nói thầm cạnh tai, he he)

Làm hai ba lần như vậy không thấy mợ động tĩnh gì nên em nhận định: ” Lay như vậy mà mợ không phản ứng gì nếu mợ giả vờ thì quá tốt, còn nếu mợ ngủ thật mà lúc mình hành động mợ lại tỉnh dậy thì cứ làm tới, có bà ở nhà đâu mà lo “. Nghĩ thế nên em quyết định hành động. Phải nói là lúc này em vô cùng hồi hộp, tim đập rất nhanh, mặt em thì nóng phừng phừngn lại không giám thở mạnh nữa. Em đưa bàn tay ấp lên mu âm hộ của mợ nhẹ nhàng, cảm giac như sờ vào vật gì sưng sưng, day nhẹ thì hơi mềm nhưng ần thêm thì hơi cứng. Hôm nay mợ em mặc quần chun, vải mỏng nên bàn tay em đã ấp chọn cái âm hộ của mợ. Giữ nguyên một lúc em thu tay lại nhìn mợ vẫn không thấy động tĩnh gì. Bây giờ mới là bước quan trọng nhất, đó là kéo cái quần mợ xuống, thành công bước này là coi như đi được nửa chặng đường, ha ha.

Nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống đất cho nó quay vào tường để lấy chút ánh sáng phản xạ em đưa hai tay cầm vào chun quần mợ nhẹ nhàng kéo xuống. Cái khó khăn là chun quần vướng vào mông mợ nên em chỉ kéo được một đoạn thì dừng, chấn tĩnh lại, rất hồi hộp em kéo cái áo của mợ lên cao và để lộ ra cái quần lót màu trắng. Một chút thành quả đã hiện ra, nhưng chưa đủ, em nghĩ phải mạnh tay mới được, liên dùng hai tay cầm chun quần phái dưới mông của mợ kéo từ từ, và ôi thôi thoát được sự vướng víu em kéo quần mợ xuống đến ngang đùi. Để đó em quay lại xử lí cái quần lót, bằng biện pháp và nghiệp vụ tương tự như khi tụt quần em đã xử lí xong cái quần lót. Và thành quả đã hiện ra trước mắt em, măc dù hơi mờ và tồn khá nhiều mồ hôi. Để cho đôi mắt chiêm ngưỡng một lúc em bắt đầu dùng đến bàn tay ( Bộ phận cảm nhận đầu tiên ). Em lại ấp nguyên bàn tay lên âm hộ của mợ, lòng bàn tay thì chạm vào mu, ngón trỏ và ngón đeo nhẫn thì ở hai bên múi, còn ngón giữa do vị trí mà nó ở trên cái khe âm hộ. Em thở dài rồi đánh liều, cấm điện thoại ngậm vào miệng rồi rọi thẳng vào âm hộ của mợ. Lúc này thì âm hộ của mợ em mới hiện rõ mồn một trước mắt em, chỗ mu âm hộ thì lông khá dài và mượt, còn hai bên mép âm hộ có màu hơi đỏ cũng có lông nhưng ngắn và thưa thớt hơn. Em lấy hai ngón tay cái tách hai mép âm hộ của mợ ra, lúc tách em nghe nhép một phát, soi đèn vào thấy bên trong có màu đỏ, và có nhiều khe nước nhỏ màu trắng. Đúng là chỉ sướng tay với sướng mắt, chứ cái miệng thì khổ vô cùng vì đang cắn chiếc điện thoại, mà nước miếng thì cứ chào ra làm em nuốt liên tục. Mẹ kiếp, đã liều thì liều tới nơi, em dùng hai tay hơi banh chân mợ rộng ra rồi đặt chiếc điện thoại vào giữa. Cuối cùng thì cái miệng đã được giải thoát và tham gia vào bữa tiệc. Vành hai mép âm hộ mợ ra em đưa mũi ngửi, chà mùi thơm thoang thoảng của xà phòng tắm pha lẫn một cái mùi rất khó tả, lần đầu tiên em được ngửi nên không thể tả cho các bác được. Em liền hôn lên hai mép âm hộ kế đến lè lưỡi ngoáy nhẹ vào lỗ âm hộ, có vị hơi mặn một chút nơi đầu lưỡi, nhưng các bác biết điều gì xảy ra không, em thấy mợ em hơi ưỡn mông, âm hộ thì hơi co bóp như muốn khép hai mép lại với nhau. ” Á à, sướng mà cứ giả vờ hả mợ ” em thích thú nghĩ thầm, được đã thế cháu cho mợ lên mây luôn, em banh hai mép âm hộ rộng hơn một chút, lấy một ngón tay nhay lên chỗ mà xưa nay mọi người gọi là hột le ấy, nhỏ bằng hạt đỗ thôi. Em lè lưỡi liếm một phát từ phía dưới âm hộ lên đến tân hột le, lần này thì mợ ưỡn cao hơn khi nãy hơi thở của mợ có vẻ đứt quãng. Em làm mạnh hơn, lấy lưỡi ngoáy lia lịa vào lỗ âm hộ của mợ, có lẽ không chịu được nên mợ cựa mình quay người sang một bên.

Mợ nằm nghiêng sang một bên hai chân co lại kẹp lấy cánh tay, nhưng kiểu nằm này càng kích thích em tợn, nhìn bộ mông tròn trĩnh trắng nõn, giữa cái khe mông là một viền dài màu đen. Các bác biết không, lúc này hai mép âm hộ của mợ được nén lại trông như sưng tấy lên hơi bóng, em láy ngón tay vuốt nhẹ vào cái rãnh khiêu gợi ấy thì mợ ấy lại co chân lên cao hơn cang lộ rõ cái âm hộ của mình. Em áp sát mặt mình vào cặp mông tròn trĩnh của mợ rồi đẩy lưỡi sâu vào giữa hai cái mép đang sưng tấy và đưa lên đưa xuống. Làm như thế được vài phát thì mợ duỗi thẳng hai chân và nằm ngửa ra, có lẽ đã đến lúc thời điêm cuối cùng. Tội nghiệp thằng nhỏ của em biểu tình từ đầu đến giờ mà không được đáp ứng, chỉ có tay, lưỡi, mũi, mắt là được tung hoành.

Em liên cởi quần mình ra, leo lên giường mợ, nhưng ” Két “. Cái giương nó kêu lên lúc em đặt chân lên, ái chà nếu cứ hành sự ở trên giường thì đánh thức bọn trẻ con dậy mất. Em nhẹ nhàng để hai chân mợ giữa hai chân mình vì quần của mợ chưa tụt hết ra ngoài, từ từ hạ mình xuống em nói thầm vào tai mợ:

_ Mợ đừng giả vờ ngủ nữa, cháu biết mợ vẫn còn thức. Mình xuống đất nằm, không thì cái giường này kêu đánh thức em giậy mất.

_ Ừ. ( Mợ ừ rất nhẹ )

Em bước xuống giường, mợ em ngồi dậy kéo nốt chiếc quần chun và quần lót để gọn vào đầu giường rồi bước xuống. Em liền ôm lấy mợ thủ thỉ:

_ Sao mợ giả vờ lâu thế làm cháu lo quá. Tim đập cứ thình thịch.

_ Khiếp, sao mà liều thế. Ngộ nhỡ mợ không đồng ý thì sao?

_ Thì cháu vẫn cứ làm, nhưng ban đầu cháu cũng sợ lắm, cũng định rút lui rồi nhưng không kìm lại được. Bây giờ mợ cho cháu ấy mợ nhé.

_ Làm từ nãy tới giờ mà còn nói thế nữa. Rồi, bây giờ muốn ấy thì ấy nhanh đi còn đi ngủ nữa.

_ Mợ nằm xuống đi.

Mợ em chỉnh lại mái tóc rồi nằm xuống sàn đá hoa. Em ngồi xuồng bảo mợ:

_ Mợ dang rộng hai chân ra. Rất nghe lời mợ dang hai chân ra, em liền quỳ vào giữa hai chân mợ, hai tay nâng hai chân mợ lên đùi rồi cầm thằng nhỏ quét đầu nó lên xuống giữa hai mép âm hộ, sau đó lấy hai ngón tay tách hai mép âm hộ ra và kê thằng nhỏ vào giữa cái lỗ rất nhớp nháp. Em liền bỏ tay ra thì đầu khấc thằng nhỏ đã bị 2 mép âm hộ bọc lấy. Xin nói thật với các bác là em vẫn không cảm nhận được gì nơi đầu khấc cả. Giữ nguyên như vậy em hạ mình xuống người mợ nói thầm vào tai:

_ Bây giờ cháu cho con ” Ku ” của cháu vào ” Bướm ” của mợ nhé.

Mắt mợ lim dim trong ánh sánh mờ mờ, mợ gật đầu:

_ Ừ.

Em từ từ hạ mông mình xuống đến hết cỡ. Lúc lày em mới cảm nhận được sự ướt át, nhơn nhớt nơi thân thằng nhỏ của em, và cảm giác đầu khấc như căng ra khi bao quy đầu bị kéo. Em từ từ rút ra chỉ để lại đầu khấc bên trong và ấn mạnh một phát. Úi chu choa, mợ em hự một tiếng, và ở dưới em cảm giác thằng nhỏ như đang bị bóp, âm hộ của mợ co thắt là cho em cảm thấy thằng nhỏ của em đang ở trong một cái lỗ vừa mềm vừa ướt, lúc chật chội lúc như được thả lỏng. Sướng vô cùng, từ gốc đến đầu khấc. Em liền nhấp lên nhấp xuống được vài cái thì mợ em ép hai chân lại, tay víu vào cánh tay em rồi như nín thở, bên dưới âm hộ của mợ co thắt lại khoảng vài giây, rồi thả lỏng rồi lại co thắt và thả lỏng, có lẽ mợ đã lên đỉnh rồi. Sau một lúc như vậy mợ buông hai tay, hai chân xuống, thở dài một hơi. Em nằm sát lên người mợ rồi nhấp mông, những tiếng hự hự của mợ đều theo nhịp nhấp mông của em. Nhấp khoảng hơn chục phát thì em cũng không chịu được xuất tinh ào ạt vào âm hộ của mợ, kèm theo đó là một cảm giác khoan khoái dễ chịu dâng chào trong người em. Cứ để thằng nhỏ nằm trong âm hộ mợ em nằm trên người mợ tận hưởng khoái cảm. Mợ quàng tay ôm vào lưng em thì thầm:

_ Thế đã ấy xong chưa mà cứ nằm trên người mợ thế?

_ Chưa mà mợ, cháu còn muốn nữa, mới được có vài cái thôi mà.

_ Thôi xuống đi để mợ đi rửa, chứ mợ thấy nó nhớp nháp thế nào ấy.

_ Àh mà cháu xuất tinh váo bướm của mợ liệu có làm sao không? Ở quê lại không bán thuốc tránh thai. Vừa nãy cháu xuất vào bướm mợ nhiều lắm.

_ Mợ đặt vòng rồi không sao đâu. Thôi xuống đi cháu để mợ đi rửa.

_ Để cháu ấy thêm cái nữa đã, vội gì hả mợ.

_ Thế ấy nhanh nhanh lên đi.

Thằng nhỏ của em từ nãy vẫn cứng nằm ở trong âm hộ của mợ, bây giờ em chỉ việc nhấp đều đều, thấy cái áo của mợ làm vướng nên em bảo:

_ mợ cởi áo ra đi.

_ Thôi cởi làm gì.

_ Cởi ra đi mợ, mồ hôi từ người cháu ra làm ướt áo mất.

Em lấy tay kéo áo mợ qua đầu, bây giờ thì mợ đẫ hoàn toàn trần như nhộng. Hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau, thỉnh thoảng hưng lên em dập mạnh liên hồi làm phat ra những tiếng bạch bạch.

_ Hự.. khẽ..hự.. thôi..hự cháu..hự… hự..

_ Dạ.

Lần này thì em chơi lâu hơn hẳn, chắc tầm 20 phút làm cho mợ em lên đỉnh thêm lần nữa.

_ Phù… sướng quá mợ ơi, địt nhau..ơ ” ấy ” nhau sướng mợ nhỉ. Mợ có sướng không?

_ Ấy xong chưa, bỏ chim ra để mợ đi rửa, khiếp nhớp nháp quá, ra cả nền nhà mất.

_ Thì ra nền nhà rồi này mợ. Em rút thằng nhỏ ra ngoài ngồi dậy nhìn xuống nền nhà đúng là thấy có một vệt loang khá to thật.

Mợ em lồm cồm ngồi dậy một tay thì mợ ấy che vùng âm hộ, một tay thì mặc quần, em hỏi:
_ Mợ sao vậy, sao phải che, đằng nào cháu cũng nhìn thấy hết rồi mà.

_ Không che sao được, nó cứ chảy ra ngoài đây này, ghê quá đi mất.

_ Để cháu giúp mợ.

Em giúp mợ mặc quần áo, còn mợ lấy cả hai tay che chỗ âm hộ của mợ lại. Măc xong mợ chùi cả hai tay vào quần rồi mở tủ lấy bộ quần áo khác, rồi nhè nhàng mở đi ra ngoài. Em đi theo luôn:

_ Đi theo mợ làm gì, măc quần áo vào rồi đi ngủ đi.

_ Cháu cũng cần phải rửa chim nữa mà mợ.

_ Thế mặc quần vào, cứ trần truồng như thế này mà đi ra à. Ai nhìn thấy thì chết.

_ Ui xùi, đêm hôm khuya khoắt thế này làm gì có ai mà nhìn, mà trời đen như mực thế này.

Em theo mợ vào nhà tắm, em bảo mợ:

_ Mợ bật đèn lên đi.

_ Thôi xấu hổ lắm.

_ Ôi trời, có phải lần đầu cháu nhìn mợ đâu mà xấu vừa. Vừa nãy còn cho cháu ” ấy ” cơ mà. Bật đi mợ.

_ Công tắc đèn sau cánh cửa ấy, cháu bật hộ mợ, tay mợ đang ướt.

Em vừa bật công tắc đèn lên thì thấy mợ đang quay mặt vào góc tường tay cầm vòi hoa sen xả nước vào âm hộ, tay kia thì kỳ cọ. Em liền cúi mặt xuống nhìn thì mợ ấy bảo:

_ Có gì mà nhìn, vừa nãy nhìn chưa chán à.

_ Thế nào mà lúc nào cháu cũng chỉ muốn nhìn bướm của mợ thôi. Mợ quay ra đây cho cháu xem nào.

_ Thôi đi ông tướng, rửa chim cò đi.

_ Ơ mợ cầm mất vòi hoa sen rồi cháu lấy nước đâu mà rửa. À hay là mợ rửa cho cháu đi.

Em ngồi sát vào người mợ

_ Khiếp, có phải trẻ con đâu mà bảo mợ rửa chim cho cháu, tự rửa đi.

_ Thôi tiện tay mợ rửa cho cháu luôn di.

Thấy mợ đang ngồi xổm, em liền ngồi bệt xuống, cầm thằng nhỏ đang cương cứng cọ sát vào phía dưới âm hộ của mợ.

_ Mợ ơi cháu lại muốn ” ấy ” nữa. Mợ cho cháu nhé.

_ Thôi để mợ tắm đi, không thấy mệt à.

_ Trông mợ thế này chim của cháu lại cửng lên rồi, mợ không cảm thấy à.

_ Thôi để lúc khác, ai lại ” ấy ” trong nhà tắm thế này.

_ Thế càng hay, mình ” ấy ” nhau xong rồi tắm luôn cho nó sạch.

Không để cho mợ phản ứng, em kéo mợ đứng dậy:

_ Đứng dậy nào mợ.

_ Sao lại đứng dậy, không nắm xuống thì làm sao mà ” ấy ” được?

_ Thế mà được mới hay chứ mợ, mợ đứng dựa vào tường đi.

Mợ đứng dựa vào tường em nâng một chân mợ lên rồi cầm thằng nhỏ đút vào âm hộ của mợ. Bây giờ thì cảm giác nhớp nháp giảm hơn lúc nãy nhưng vẫn thấy mềm mại và sự co thắt âm hộ của mợ.

_ Mợ thấy không, vẫn ấy được như thường. Còn nhiều kiểu hay hơn nữa cơ.

_ Còn kiểu nào nữa? Mợ cười nhìn em.

_ Để mai cháu chỉ cho mợ, bây giờ cứ thế này đã.

_ À từ nãy tới giờ cháu với mợ toàn dùng từ ” ấy “, mình đổi từ khác đi mợ. Vừa nhấp em vừa nói.

_ Thế dùng từ gì?

_ Mợ không biết à?

_ Không. Mợ lắc đầu ra vẻ ngây thơ.

_ Thì là mình “địt nhau ” ấy mà. Như vậy nhé mợ.

_ Không được đâu, mợ xấu hổ lắm. Cứ dùng từ ” ấy ” đi.

_ Thôi mà mợ, dùng từ ” ấy ” chả có ý nghĩa gì cả.

_ Cháu muốn nói thì tùy cháu, chứ mợ không nói đâu, ngượng mồm lắm.

_ Thế cũng được.

_ Cháu đang “địt” mợ này, mợ có sướng không.

_ Khiếp

_ Khiếp gì mà khiếp, thế mợ có sướng không? Trả lời cháu đi mà.

_ Ừ thì sướng, sướng muốn chết luôn.

_ Mợ muốn cháu xuất tinh trong bướm mợ hay xuất ra ngoài. Em dập nhanh và mạnh hơn.

_ Trong bướm cũng được, mợ đặt vòng rồi mà, không sao đâu.

_ Vậy cháu xuất đây……. Hà“““

_ Xong chưa? Khiếp 3 lần rồi đấy.

Em ép sat vào người mợ nói:

_ Sướng thật đấy mợ ạ. Mai lại cho cháu ” địt ” nữa mợ nhé.

_ Mai có bà ở nhà rồi liệu có dám không, thôi tắm rửa đi còn đi ngủ.

Hai mợ cháu tắm rửa xong lên nhà em mặc lại quần áo, mợ ấy thì còn phải lau cái nền nhà, xóa đi cái dấu tích của một cuộc truy hoan. Trược khi đi ngủ em còn cho tay vào quần mợ sờ cái âm hộ thêm phát nữa.

_ Thôi đi, nỡm ạ.

Em cười hì hì rồi leo lên giường chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành.

Đó thật là một đêm vô cùng đáng nhớ với em. Ngày hôm sau bất kể chỗ nào không có mặt bà em là em lại giở trò với mợ. Và các bác cũng biết, sự vụng trộm luôn tạo nên một cảm giác thú vị đến như thế nào, và nguy hiểm như thế nào, xin mời các bác xem tiếp phần sau: ” Sự Vụng Trộm Suýt Chết ”