Chồng cực hoàn hảo, trừ một tật…

Năm nay, công ty anh cho nhân viên nghỉ Tết sớm. Cũng như mọi lần, anh lại hào hứng vạch kế hoạch đón Tết và dọn dẹp nhà cửa. Em phải thừa nhận là mình rất may mắn khi kiếm được tấm chồng như anh.
 
Anh kiếm tiền giỏi, không tiêu phung phí, yêu vợ thương con, sẵn sàng giúp vợ con chuyện bếp núc… Em rất hãnh diện với bạn bè, đồng nghiệp về anh; nhất là khi mấy bà, mấy chị trong công ty tụ tập ta thán về chồng con. Lúc ấy, niềm tự hào của em lại trào dâng thật mãnh liệt, em thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này.
 

Giá như mỗi lần giúp em việc nhà anh đừng càu nhàu thì có lẽ trong mắt em anh là một người chồng hoàn hảo.

Niềm hạnh phúc ấy sẽ thật trọn vẹn nếu như anh không có một khiếm khuyết rất nhỏ mà lâu ngày, dài tháng đã trở thành… tật lớn. Giá như anh vạch kế hoạch đi chơi Tết mà không than thở: “Vui nhưng tốn tiền quá”; giá như anh dọn dẹp nhà cửa mà đừng cằn nhằn: “Em chỉ giỏi bày biện”; giá như anh sắm sửa mọi thứ trong nhà nhưng đừng kêu ca: “Em với tụi nhỏ chỉ giỏi phá”…

Thế đấy anh ạ, chỉ một chút xíu đó thôi cũng khiến em bận tâm, nghĩ ngợi. Em cũng phải bận rộn kiếm tiền, chăm sóc nhà cửa, dạy dỗ con cái… Nói ra thì có vẻ như em so đo nhưng thực tế, có khi công việc của em còn nhiều hơn anh; em kiếm tiền cũng không tệ hơn anh. Việc nhà thỉnh thoảng anh mới làm nên không quen và mau thấy mệt. Mà mệt thì hay nổi cáu, sinh sự khiến không khí gia đình mất vui.

Thôi thì em đã quen việc, em lại “tập luyện” hằng ngày nên làm vèo một cái là xong. anh cứ để đó khi nào rảnh rỗi thì em làm. Còn nếu như anh vẫn muốn đỡ đần cho em thì xin anh quẳng luôn cái tính cằn nhằn cùng mớ bùng nhùng mà anh vừa lôi ra từ dưới gầm giường, chân tủ. Được như thế, anh sẽ là một người đàn ông rất… rất… hoàn hảo trong mắt em.