Chồng mang “bệnh sếp” về dạy vợ

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Ngày còn yêu, anh trẻ trung, phóng khoáng và vui tính so với cái
tuổi hơn 30 của anh bao nhiêu thì giờ về nhà, chị lại thấy sợ cái tính
cầu toàn, chi li của anh trong nếp sống gia đình bấy nhiêu.

Chồng
chị là giám đốc một trung tâm ngoại ngữ có tiếng, còn chị chỉ là cô
nhân viên làm công ăn lương cho một công ty tầm tầm, mức lương không
phải là tệ nhưng cũng chưa một lần nếm trải mùi vị của chiếc ghế lãnh
đạo. Anh chị quen nhau và yêu nhau khi cả hai đã có công việc ổn định,
và đến với nhau trước sự vui mừng của cả hai gia đình. Những tưởng
chuyện tình yêu êm đẹp sẽ mang đến một cuộc sống hôn nhân cũng yên ả
không kém. Nhưng rồi, chị ngày càng nhận ra chồng mình đã quá quen làm
“sếp”, nên dường như không thể làm chồng.
 
Chồng mang "bệnh sếp” về dạy vợ 1Quen làm sếp nhưng anh lại lạ lẫm với vai trò của một người chồng

Cưới nhau chưa được bao lâu, anh đi tu nghiệp ở
trời Tây, bố mẹ đôi bên thì ở quê, mình chị bụng mang dạ chửa đã đến
giai đoạn gần sinh nở loay hoay với căn nhà chung cư rộng hoác và thiếu
vắng hơi người.

Bụng bầu vượt mặt nên việc hương khói những ngày
giỗ lễ trước chiếc bàn thờ cao ngất ngưởng, buộc phải leo bằng thang
với chị quả thật là khó khăn và đáng sợ. Chị bàn với chồng chuyển chiếc
bàn thờ sang vị trí khác. Ngay lập tức anh ra chỉ thị: “Em cứ làm rồi chụp ảnh gửi sang anh xem”,
và không một lời dặn dò dù chị là phận đàn bà, chẳng thể nào rành rọt
trong những việc này như đàn ông được. Mất 3 ngày tự phi xe máy đi mua
bàn thờ, thuê thợ đến lắp đặt, rồi dọn dẹp những tàn dư, chị nhận được
một tràng mắng té tát của chồng: “Sao lại để nó ở vị trí đó? Sao lại mua cái bàn thờ màu tối như vậy? Không biết thì cô phải hỏi chứ?”.

Tích
góp được ít tiền, hai vợ chồng chị vừa mua một chiếc xe ô tô, trước là
để chị có phương tiện đi lại lúc gần sinh, sau sẽ để lại cho bố chồng sử
dụng khi anh chị sang bên kia sống. Từ việc mua bảo hiểm, anh đã dặn
dò: “Phải mua cái loại cao nhất, có bảo hiểm trầy xước và ngập nước”. Chị y lời dặn, yêu cầu nhân viên bảo hiểm bán cho mình loại đó. Nhưng khi hoàn thành xong thủ tục, chồng chị bỗng dưng hỏi: “Thế cái bảo hiểm đấy có những gì?”.
 
Ngơ ngác, chị đáp lại: “Em mua đúng loại như anh dặn rồi mà”. Vậy mà, anh nổi đóa lên và bắt đầu giảng giải: “Cô
tiêu một khoản tiền lớn mà cô không tìm hiểu xem nó có cái gì à? Sao cô
không sống chủ động lên nhỉ? Ít ra tôi không ở đó thì cô cũng phải lên
mạng tìm hiểu xem nên mua loại nào, cái mình cần là gì chứ?”. Chị
vẫn cho rằng, trong một nhà, vợ lo lắng chuyện này thì chồng phụ trách
chuyện kia, lúc cần thì đỡ đần cho nhau – như thế mới là một gia đình.

Mới
đây, mẹ chồng chị ra chơi đúng dịp 20/10. Rút kinh nghiệm những lần mua
quà trước không hợp “gu” của mẹ chồng khó tính, chị cẩn thận gọi điện
cho chồng xin ý kiến. Chị trình bày rành rọt: “Sở
thích của em và mẹ khác nhau, nên em không mua sẵn quà mà chờ mẹ ra chở
mẹ đi mua để mẹ chọn cho thoải mái. Ban đầu em cũng định mua sữa canxi
vì thấy mẹ kêu đau lưng…”. Chưa để chị nói hết câu, anh đã cắt ngang lạnh lùng: “Lại còn ‘định’ cơ à, đã định thì mua luôn đi chứ còn chờ gì nữa?”.
Mỗi lần nữa, chị chẳng biết phản ứng thế nào trước thái độ của anh. Nếu
chị đã mua rồi, biết đâu anh sẽ chuyển sang hướng khác để bắt bẻ, rằng
chị mua món quà như vậy là thực dụng và chưa đủ giá trị, hay chăng mua
như thế là áp đặt không cho mẹ lựa chọn…

Những câu chuyện tương tự cứ diễn ra hàng ngày như
cơm bữa. Người ta bảo rằng khi người phụ nữ mang thai, vợ chồng sẽ dễ
xảy ra xung đột, nhưng đấy là với những đôi ở cạnh nhau. Còn với anh
chị, đã ở xa nhau gần nửa vòng trái đất mà tại sao xung đột xảy ra còn
nhiều hơn cả những đôi vợ chồng bình thường?

Chị biết chồng mình
có nhiều năm làm “sếp”, nên anh quen thói cầu toàn và đòi hỏi chất lượng
công việc cao. Thế nhưng chị đâu phải là nhân viên dưới quyền, chị là
người vợ anh đầu ấp tay gối, nay lại đang cận kề ngày sinh nở mà vẫn
phải loay hoay xoay xở mọi việc một mình.

Khi mới cưới, những
lần lạnh lùng “cô – tôi” kéo theo sự im lặng của đôi bên chỉ kéo dài
chưa đầy 30 phút. Giờ đây, khoảng thời gian đó đã giãn ra thành vài ba
ngày. Chị tự hỏi, cho đến lúc chúng tôi có thể im lặng không nói gì với
nhau, không liên lạc với nhau cả tuần, cả tháng, thì cuộc hôn nhân này
rồi sẽ đi về đâu?!