Chồng nghèo… mà thương

Yêu mãi anh, chồng nghèo chân thành!


Sống với anh, Quang Huy (quận 3, TP HCM), người mà trước đây chị Huỳnh Thanh Thủy toàn chê là vừa nghèo vừa xấu, chị thấy vô cùng hạnh phúc. 
Chính sự nghèo khó đã tôi luyện cho anh Huy nhiều đức tính quý báu như biết chia sẻ với vợ, chăm chỉ… 
Chị Thủy nhớ lại, thời sinh viên, với cái tính lãng mạn tuổi mới lớn, chị thích nhắm đến các bậc đàn anh khóa trên, những chàng hoàng tử cao lớn, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi. Còn anh, chẳng có cửa nào cho đám con gái bọn chị để mắt đến. 
Anh xấu trai, đen nhẻm, con nhà nghèo, từ quê lên thành phố học với chiếc xe đạp tuột xích và hai bàn tay trắng. Tính anh lại cục mịch, không biết ga lăng. 
Ngoài giờ học, anh làm thêm đủ nghề để kiếm sống: dạy kèm, khuân vác, bán hàng thuê… Ở anh, chỉ gỡ gạc được hai ưu điểm duy nhất là hiền lành và học giỏi. Cả 4 năm đại học, anh đều đạt điểm cao nhất, chẳng bao giờ phải đóng tiền học vì anh luôn được học bổng. 
Chồng nghèo… mà thương Biết anh vất vả, chị thương vô vàn… (Ảnh minh họa)
Trong lớp, chị được coi là công chúa bạch tuyết bởi nước da trắng ngần cùng khuôn mặt khả ái. Trong mắt chị, anh chỉ thân mà không thể thương vì anh chẳng giống người trong mộng của chị chút nào cả. 
Ấy vậy mà, ghét của nào trời trao của ấy. Anh dần dần tỏ ra gần gũi và trở thành người bạn thân thiết của chị.
Dù thật ngỡ ngàng nhưng trước tình yêu chân thật, không màu mè của anh, chị cũng xiêu lòng. Chị đành lôi cái ưu điểm duy nhất của anh ra mà tự an ủi: lấy chồng hiền để mai sau mình đỡ bị bắt nạt.
Lấy nhau rồi, những khuyết điểm ngày xưa của anh lại trở thành ưu điểm không ngờ. Chính vì nhà nghèo nên anh không bao giờ nề hà khó nhọc, cực khổ. 
Ngoài đời, anh có thể bươn chải đủ nghề, trong gia đình anh sẵn sàng lăn vào bếp nấu nướng, giặt giũ, chăm sóc mẹ con chị. Cả hai lần chị sinh nở, anh một mình suốt tuần lê la ở mọi góc bệnh viện, bị các y tá đuổi ra ngoài, anh cũng chỉ chạy loanh quanh một lát rồi trốn vào trông vợ. 
Tối, anh lại trải tấm chiếu mảnh ngủ dưới đất. Biết anh vất vả, chị thương vô vàn…
Thủy nhớ như in thời gian vừa sinh con xong, sức khỏe chưa cho phép nên chị chẳng thể đi làm lại được. Ở nhà lâu, tính chị trở nên bực bội, cáu bẳn, hay tủi thân. 
Mỗi khi thấy chồng đi làm về, chị lại mắng nhiếc, ghen tuông linh tinh. Anh chỉ im lặng chờ chị trút hết cơn giận mới bưng ly nước lạnh đến bên cạnh vỗ về. 
Đã hơn 8 năm trôi qua, tình yêu anh dành cho chị vẫn trước sau như một. Nhờ vào sự chăm chỉ, cần cù của anh chị, giờ họ đã có trong tay một cơ ngơi khá lớn. 
Chồng nghèo nhưng chiều vợ thương con
Năm thứ nhất đại học, Bích Thủy quen anh Quang, chồng chị bây giờ, qua sự giới thiệu của bạn bè. Khi yêu, lúc nào anh cũng là một người yêu tuyệt vời và chiều chuộng chị hết mực. Chỉ có một điều luôn làm chị lăn tăn, đó là anh quá nghèo.
Bố mẹ anh là nông dân, nhà chỉ có đôi ba sào ruộng. Các cụ lại già cả, đau ốm liên miên nên kinh tế rất eo hẹp, chẳng có đồng ra đồng vào. Anh ra trường cũng chỉ kiếm được công việc thường thường với mức lương tháng vài triệu. 
Làm việc một thời gian, bố mẹ anh giục cưới. Phần vì hai cụ đã luống tuổi, phần vì anh chị yêu nhau cũng khá lâu. Biết lấy anh là khổ, là nghèo nhưng vì yêu, chị vẫn đồng ý lên xe hoa về nhà chồng. 
Thôi thì như lời anh nói: “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”. Thời buổi khó khăn, mãi chị mới tìm được một việc hành chính để làm. 
Tổng cộng, hai vợ chồng một tháng làm ra 9 triệu. Tiền thuê nhà đã mất 3 triệu. Tiền điện, nước, điện thoại, cáp, mạng… thêm 1 triệu. Hàng tháng, anh chị gửi 3 triệu về cho bố mẹ hai bên. 
Chỉ còn lại 2 triệu để vợ chồng chi tiêu. Sống giữa đất Hà Nội mà vẻn vẹn có 2 triệu trong túi, nhiều khi chị nản vô cùng…
Bữa cơm của anh chị hết sức đạm bạc. Lúc nào đi chợ, đầu chị cũng căng ra, tính toán từng hột muối, từng củ hành. 
Lấy chồng nghèo cũng lắm cái tủi. Nhìn bạn bè xúng xính mà đôi khi chị chạnh lòng. Bạn bè cứ trách, từ khi “theo chồng bỏ cuộc chơi” chẳng thấy chị xuất hiện, gặp mặt ai. Cái nghèo đeo bám, chị nào có dám đua theo chúng bạn. 
Mỗi lần đi họp lớp, thấy tụi bạn khoe được chồng tặng dây chuyền, mua xe máy mới mà chị tủi phận. Dường như biết vợ buồn, anh cũng cố gắng nhiều hơn trong công việc. 

Từ ngày có con, chị bận rộn hẳn lên nhưng anh toàn giành quyền trông con cho vợ nghỉ ngơi. Thi thoảng đang đêm, chị dậy thấy chồng vừa làm thêm việc vừa ru con ngủ. Chị cảm động tới rơi nước mắt.