Chuyện Tình Xóm Đạo

-Ahhhhh!!!!nàng khẽ rên.

Bàn tay tôi xoa bắp thịt trước ngực nơi giáp với vòng cồ, rồi thình lình tôi luồn tay qua cổ áo, da tôi tiếp xúc trực tiếp với da nàng. Dương vật tôi gục gặc chỏi lên làm phồng cả đáy quần xà lỏn. Trời xui đất khiến thế nào chiếc cúc áo trên cùng bổng bung ra, làm tôi thấy rõ hai núm vú đang chỉa lên khiêu khích mỗi khi làn gió thổi tung mép áo lên. Nàng không mặt áo lá.

Tôi liều lĩnh úp trọn lòng bàn tay lên hai trái đào tiên nóng ấm. Nàng rút người lại, thân thể tụt xuống, ống quần bị kéo cao lên, đáy quần lót màu đen thấp thoáng ở giữa hai đùi. Tôi hít một hơi dài, đặt môi mình vào môi Vy, bàn tay trượt dần từ vú xuống cái bụng thoi thóp, ngừng lại ở đáy quần lót. Ngón tay tôi khéo léo ven đáy quần lót sang một bên rồi khẽ chạm vào phần da thịt ấm mềm, kéo nhẹ những sợi lông dài mượt mà. Thế là tôi bắt đầu khám phá vùng đất bí hiểm mà tôi hằng ao ước bấy lâu nay.

Nàng ưỡn người, vòng tay ôm cứng đầu tôi, lưỡi tôi như con rắn chui vào miệng nàng, lúc thì vuốt ve đầu môi lúc thì bởn cợt chót lưỡi, tôi sướng tê người. Lúc này ngón tay tôi đã chạm cửa mình nàng, dâm thủy ứa ra ướt đẩm tay tôi, mông nàng rung rinh hai mép thịt chuyển động như muốn nuốt chửng ngón tay tôi.

Tôi quỳ giữa hai chân nàng, đưa tay cởi hết mất chiếc cúc áo còn lại rồi ghì đầu vào bộ ngực phập phồng. Mùi da thịt con gái, làn hơi hâm nóng của da thịt đàn bà làm tôi choáng váng. Một tay bóp vú, một tay thập thò nơi cửa mình nàng. Mồm tôi nút chặc nuốm vú nàng vừa mút vừa dùng lưỡi đàu giởn cái núm bắt đầu săn cứng lại. Nàng ư ỡõn người lên cao hai đùi kẹp chặt eo tôi. Tôi lẹ làng lòn tay vào lưng nàng kéo xuống một chút vùng vẫy nhưng cuối cùng nàng cũng để cho tôi tuột cái quần ra khỏi thân mình, rồi tiện tay tôi lột luôn chiếc áo của nàng. Trên người nàng lúc này chỉ còn chiếc quần lót bé xíu không che kín được bộ phận sinh dục đang phồng lên vì hứng tình.  Sau một lúc vuốt ve chiếc quần lót cũng từ từ lăn ra khỏi đôi chân nàng.

Ở vào độ tuổi trăng tròn thân thể nàng đã nãy nở trọn vẹn:hai trái vú căng tròn đầy đặn với hai núm vú đẹp không thể tả, bụng phẳng lỳ, hai đùi thon dài ở chổ nối là chùm lông đen muốt óng mượt tựa như lớp lông tơ của quả đào, hai mép thịt vồng lên trông như đường khất của trái đào. Cái đường chẻ bên dưới chạy dài mất hút giữa hai háng. Bụng tôi áp vào háng nàng, nó nóng ấm làm sao ấy, đám lông rậm rạp trên mu cọ vào bụng tôi làm tôi nhột nhạt.

Tôi gục đầu lên âm hộ nàng, dùng mồm mút lấy hai mép thịt vun đầy đẩm nước nhớt đồng thời ngọ ngoạy cái lưỡi giữa chúng. Lưỡi tôi lướt dọc đường rãnh, chất nhờn mằn mặt trơn trợt ở đầu lưỡi, tôi le lưỡi ấn mạnh vào. Nàng rú lên, nẩy mông ép âm hộ sát vào mặt tôi, toàn thân giật giật. . .

Tôi quỳ thẳng dậy tuột quần xa lỏn, rồi chỉa đầu dương vật ngay cửa mình nhơn nhớt của nàng đút thẳng vào. Cửa mình trơn trợt, không khó khăn lắm khi tôi hẩy mông một cái dương vật đã chui tót vào âm đạo. Sướng bủng rủng cả người, dương vật nằm trong âm đạo thít chặc sướng làm sao, từng đợt, từng đợt, âm đạo như vuốt bóp thằng nhóc làm tôi thiếu điều muốn xuất tinh. Tôi trấn tỉnh rồi bắt chuyển mông thụt ra, thụt vào. Miệng nàng cắn chặc ngăn tiếng rên khoái cảm muốn thoát ra khỏi miệng nàng, tay bấu chặc eo tôi rồi lại đưa lên xoa nắn hai trái vú đang tưng lên theo từng cái nắc của tôi. Tôi cuối xuống nhìn thấy rõ dương vật mình bóng loáng dâm khí của nàng ẩn hiện giữa hai chân nàng. Tôi lim diêm mắt tận hưỡng cái sướng lan dần khắp cơ thể, nhất là chổ hai cơ thể đang tiếp xúc với nhau. Cửa mình nàng bắt đầu bóp lấy gốc dương vật tôi vuốt ngược ra ngoài, tinh khí tôi như muốn phọt ra theo từng cái vuốt. Tôi ghì chặc mông nàng, cả người ưỡn tới trước. Hai tay nàng choàng lấy cổ tôi đu người lên, như móc cả thân thể vào thằng nhóc đang dựng ngược của tôi. Tôi thóc dương vật vào thật sâu, sâu mà tôi có thể rồi kéo sát thân thể trần truồng của nàng vào người. Toàn thân tôi giật từng đợt một, mỗi cái giật là một giòng khí phụt ra, áp lực trong người nhẹ dần theo từng dòng khí phọt ra. Nàng trân người, toàn thân căng cứng bất động, nhưng âm đạo thì co thắt như muốn vắt hết những giọt tinh khí cuối cùng trong cơ thể tôi.

Thân thể tôi bắt đầu mềm nhũng, dương như nàng cũng vậy. Hai đứa tôi nằm im trong im lặng bối rối vô cùng, tôi không biết phải làm sao tiếp theo nữa đây, dương như mọi sinh khí trong cơ thể tôi tan biến đi đâu mất hết.
Chợt nàng quay đầu sang tôi, nói khẽ:
-Anh có yêu Vy không ?
-Có!nhiều nữa là đằng khác.
Nàng không nói gì nữa rồi hôn nhẹ lên môi tôi, bảo đi về không mọi người bắt gặp. Bọn tôi vội vã mặc quần áo vào rồi bịnh rịn chia tay nhau về.

Tôi thưa chuyện với má. Má tôi cạy bà mai qua nhà nàng. Tôi phập phồng. Lúc về má tôi hầm hầm. bà mai kể:Ba má nàng là người tiến bộ, không tính chuyện giàu nghèo. Hơn nữa ông có ít nhiều thiện cảm với tôi trong những lần gặp trước đây. Vì vậy, ông bà chấp thuận gả Vy cho tôi. Song, ông có một điều kiện là tôi phải chịu phép rữa tội và vào đạo. Má tôi không đồng ý. Đã vậy, bà còn bảo, bà có ý định khi cưới nàng về sẽ bắt nàng bỏ đạo Công giáo để theo đạo Phật và ăn chay trường, để khi đến hội long hoa gì đó được lên Tiên giới. Vậy là hai bên nổ ra một cuộc tranh luận vừa nhằm bảo vệ đạo giáo vừa nhằm lôi kéo”cô dâu”, “chú rể” về phía mình. Cuộc tranh luận càng lúc càng gay gắt. Thấy tình hình không ổn, bà mai kéo má tôi xuống xuồng bơi thẳng một mạch về nhà.

Đêm ấy, tôi đã ngồi ở Vườn đào ma đợi nàng cho đến khi con chim chìa vôi gọi sáng.
Và, nhiều đêm nữa, nàng vẫn không đến. Rồi cậu tôi đi kháng chiến mười mấy năm, về tìm em gái. Oâng đưa mẹ con tôi lên sài Gòn sinh sống. Ở thành phố, má tôi trở thành người buôn bán nhỏ. Tôi vào học bổ túc theo tiêu chuẩn “gia đình cán bộ”. Rồi vào ngành viết lách.
Vào mùa đào chín của hai mươi mấy năm sau, nhân một chuyến công tác về quê cũ, tôi thăm lại vườn đào năm xưa. Như có phép lạ, vườn đào đã biến thành nhà nuôi dạy trẻ xinh xắn, chỉ có một gốc cây duy nhất ở trước sân, gốc to, da mốc thếch nhưng cành lá vẫn sum suê và đầy trái chín, chứng tỏ được chăm sóc rất kỹ. Dưới gốc cây lũ trẻ đang quây quần bên một nữ tu
-Chào chú!một đứa bé trông thấy tôi lể phép cúi đầu chào.
Tôi đứng sững lại trân trối nhìn soeur. Mắt soeur xa vắng. Nhưng vẫn vương lại nét long lanh thời son trẻ.
Soeur nhỏ nhẹ:
-Chào ông!Xin lổi ông đến có việc gì?
Tôi giở nón cầm tay.
-Vy không nhân ra. . an. . . . tô. . i sao?
-Oâng đã thiếu mất một tiếng soeur!
Tôi hiểu ý nàng;
-Tội tình gì vậy Vy ơi?
Nàng quay người bước đi. Lũ trẻ ngơ ngác. Tôi bước theo nàng vào phòng khách. Giọng soeur Vy trầm trầm. . . .

Sau cái bận má tôi và ba má nàng “tranh luận”. . . . nàng biết mối tình đầu của hai đứa tôi không cókết quả. Nàng có ý định bỏ trốn cùng tôi đi thật xa, nhưng rồi nàng nghĩ, không lẽ nhưng đôi trai gái Đạo và Lương yêu nhau đều phải bỏ trốn sao. Nàng muốn làm một điều gì đó để xoá bỏ ngăn cách hai tôn giáo, đặc biệt là trong hôn nhân. Nàng muốn chứng minh trai gái khác đạo lấy nhau vẫn hạnh phúc. Nhưng đó là một việc quá lớn đối với một con chiên bình thường như nàng. Muốn thực hiện nàng phải có chút địa vị trong đạo. Vậy là nàng quyết định trở thành tu sĩ. Về giáo phận này nàng xin với chánh quyền phá bỏ vườn đào ma, chỉ giữ lại cây đào thứ 12 (Vì sao chắc các bạn cũng biết) để xây nhà giữ trẻ cho 2 xóm Đạo và Lương. Thật ra nàng muốn xóa bỏ vườn đào ma mấy chục năm qua ngăn cách hai xóm. Khốn nổi, người ta không dám đốn đào, vì sợ tiểu thư Vạn Hòa. Nàng phải tự tay cầm búa đốn cây đầu tiên. . . . Và nhà giữ trẻ mọc lên là cầu nối, là nơi gặp gỡ, làm quen giữa trai gái hai xóm Đạo và Lương. Nàng đã chủ trương thuyết phục các bật cha mẹ hai xóm cho trai gái được tự do yêu nhau. Đến nay đã có 15 cuộc hôn nhân như vậy và họ sống rất hạnh phúc.
Kể xong souer Vy hỏi tôi về chuyện gia đình:
-Oâng được mấy cháu rồi?
-Hai, souer ạ!
-Bà chắc cũng là người nhà nước?
-Vâng! nhà tôi công tác ở nghành Y!
-Tôi luôn cầu chúa ban phước lành cho ông.
Tôi lấy viên thuốc chữa rắn mà lúc nào cũng khư khư bên mình ra. Nàng dửng dưng:
-Oâng là người thành phố rồi!còn giữ nó làm gì?
-Làm gì ư ? Cũng như souer, đã là tu sĩ sao không đốn bỏ cây đào thứ 12!
Souer cúi khẽ, giấu đôi mắt buồn. Tôi ngậm nguồi:
-Giá như. . .
Souer Vy ngước lên, cắt lời tôi:
-Mọi việc trên đời sao lại có thể giá như, phải không, thưa ông?
Nàng tiển tôi ra sân. Bất giác hai chúng tôi đều dừng lại ở gốc đào. Nơi đây, hai mươi mấy năm trước, vào một mùa đào chín. . . . .