Cô Nàng Nghĩa Khí – Truyện Người Lớn 2020

Phần 4: Ngày vui đầy tháng (Cuối)

Sáng sớm 6,30 giờ anh Thành, chồng của Hạnh Nhi từ bến phà An Hóa mang cặp vịt xiêm thật to, dừa, trái cây vườn đặt mua lên bằng xe lôi ôm thật sớm mừng vợ và con đầy tháng.

Bà Xuân ra mở cửa đón nhận, thấy cặp vợ chồng nầy thiệt thà và nhiệt tình. Nhìn tướng mạo chàng trai khá đẹp, cao ráo tuấn tú hơn thằng rễ, tay chân vạm vỡ, da ngâm đen vì lao động ngoài trời. Cuối đầu chào bà cách lễ phép, con đem lên biếu cô dượng trên nầy. Chỉ sang nhà bếp, vì nơi gia đình bà ở là dãy nhà dài của Tây cất từ xưa còn thật chắc tốt. Trên lầu làm văn phòng ông Giám đốc, các phần hành, dưới thư ky,ù nhân viên và bảo vệ qua hành lang là dãy nhà bồi bếp của Tây ở ngày xưa.

Ông Xuân lấy căn nhỏ làm phòng ngủ, nay dẹp trống phòng khách ngăn đôi cho Nhi nằm ổ, rồi đến nhà bếp tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.
-Cháu qua căn chót bỏ cặp vịt ở phía sau bếp chút có người làm, trở lại đây sắp xếp trái cây, vô dĩa chia làm ba phần dùm cô, chờ Nhi dậy hun mừng con chúc nó mau lớn. Bà đã dậy sớm đang xôi nếp, nấu đậïu xanh làm nhưng cho xiêu nước, trên bếp củi lửa đỏ hừng hực nổ tý tách reo mừng.
-Cháu uống cà-phê sửa nhen, cô pha chung phần với dượng, bà bỏ về nhà bếp xem chừng nồi xôi. Hạnh Nhi ở trong phòng thức nghe chồng đến mừng lắm, nàng lo sợ không biết có dám cho chồng hôn, rờ rẫm tìm nguồn cảm hứng của vợ chồng không?. Sợ ông Xuân gặp giận hờn, ghen tương, bậm môi cứ bước ra trong lúc Thành còn sắp trái cây một mình.
-Anh mới lên, nàng nắm tay kéo chồng vô buồng cách tấm vách ngăn hai người ôm hôn, trật áo cho chồng nựng cặp vú mình, nay chứa bầu sửa thật to, cả năm nay nàng ở trong mát giờ sanh nở ra tháng, da thịt tươi hồng nhìn vợ quá đẹp như Tiên giáng thếù. Nhi cảm thấy sướng miên man trong âm hộ từng cơ vân co giật liên hồi, nước nhờn chợt muốn tuôn, cô lấy tay vuốt hạ bộ chồng cho Thành hưởng sự hòa hợp, hai người như muốn bay bổng chín tầng mây sung sướng bên nhau giây lát. Sợ ông Xuân ở phòng kế nghe nàng ra dấu người chồng ngưng quay ra lo sắp trái cây tiếp.

Ngoài sân nghe vợ chồng Thế lên tới, dựng honda nói hỏi điều gì với bà Xuân ở nhà bếp. Anh Thế bưng hai phin cà-phê sữa lên phòng khách uống với Thành. Vợ chồng anh nghĩ mình lên sớm nhất đã có chồng cô Nhi còn đến sớm hơn. Vài phút sau, Ông Xuân cũng thức dậy, ba người ở phòng khách đang trò chuyện, chú xuống bếp làm thêm ly cà phê cho ông Xuân
Bà Xuân nói với chồng muốn nhờ chú Thế chở đi chợ sớm mua vịt quay bánh mì, với bông hoa cho tươi, các nhu yếu cần thiết. Ông Xuân dành phần cho có công đóng góp, thôi để chú ở nhà phụ sắp xếp bàn ghế dọn dẹp phía trước khoảng sân trống, để tôi lái xe đưa bà đi với cháu Thành theo phụ xách được không.
-Bà thay đồ ra rồi xe tôi chờ, ông kêu Thành bước vô phòng thăm con và vợ. Nhi ngồi bật dậy thấy ông Xuân và chồng bước vô bất thình lình, trong bộ đồ lụa trắng mới nhìn nàng tuyệt đẹp, cô nhìn hai người mĩm cười vui vẻ liền đứng dậy hôn ông Xuân trước mới quay ra ôm chồng-anh Thành sau. Thằng cu đang ngủ….
-Em ở nhà xem chừng con nhen, ba người đi chợ mua đồ trưa đãi anh chị em trong cơ quan. Ăn gì anh mua về
-Cám ơn “Ba” nhà có đồ ăn của em rồi, hai người bước ra ngoài. Nghe bà Xuân dặn chú Thế
-Nếu có Nam nào lại nhờ làm lông cặp vịt, bắt lửa sân sau luộc nấu cháo, hỏi thiếm Thế chỉ cho. Chị tính món vịt quay, gà luộc cầm tay ăn với bánh mì và chè xiêu nưóc, xôi buổi trưa cho gọn. Giờ có nồi cháo vịt nóng của cháu Thành thịnh soạn hơn. Vậy chú lo gìum tô, nhà có chừng chục cái chắc thiếu đó.
Ông Xuân ngừng ở trước sân đầu chợ ngồi giữ xe, hai người vô mua vịt, gà quay, bánh mì ổ nóng Thành mang ra trước, quay vào tìm bà ở hàng hoa trái, cả ba quay về nhà chưa đầy 30 phút, trước 8 giờ nhân viên chưa một ai lại. Thành phải ra tay nấu nước, vặt lông cặp vịt của mình mang lên; bà Xuân loay hoay ở nhà bếp với thiếm Thế. Còn ông Xuân vô thăm “vợ bé” dặn có ai đến thăm ẵm bé ra phòng khách, đừng cho vô buồng ngủ.
-Anh đi chợ về lẹ quá vậy. Ừ xong rồi em.
-Em ăn sáng nhen, săn sóc vợ. Dạ rồi.

Quá sớm, vả lại không việc gì làm lại nhìn Hạnh Nhi lộng lẫy đứng cạnh bên, trong đồ bộ áo lụa trắng nhấp nhô cặp vú to tướng căng đầy tăng sự khêu gợi, mùi sửa, mùi da thịt cô vợ ông hứng tình kềm lòng không được bèn ôm nàng hôn, Nhi hôn trả lại cách trìu mến chân tình đắm say.
-Anh nút chút sửa tươi ngon, bổ lắm hay muốn em nặn vô ly cho anh. Ông bèn khom người Nhi vừa trệ nịch ngực, dòng sửa được tự do bún vọt ra thành giọt li ti óng ánh tủa văng tứ tung rồi tồn đọng trên đầu núm, ông đứng nút cách ngon lành, hết vú trái sang vú phải, Nhi cảm thấy sung sướng như đang màn giao hợp, dòng âm khí tươm bên háng mát mát, bên dưới âm hộ co thắt, giật giật liên hồi tạo khoái cảm cho nàng đến bủn rủn cả tay chân. Chẳng mấy chốc “ông bố” nốc cạn nguồn sửa thừa mứa do thằng cu để lại.

Hạnh Nhi hiểu ông còn thèm muốn, để em phục vụ, chớ vụ kia “âm cung” còn chưa hoàn chỉnh làm sao?. Nàng thụp xuống qùy hai chân trên chụp của qúy chồng nút cách say sưa, càng lúc càng mạnh “cây súng” được lau chùi kỷ căng đứng. Ông Xuân sướng khoái ngả đầu chết lặng như hưởng niềm khoái lạc, đến ngất ngư sau hơn cả tháng mới gần nhau. Nhưng không kích ngất ông để bắn bầu tinh dịch buổi sáng sớm cho uổng phí, để còn làm việc, thấy chồng hoàn toàn thỏa mãn, nàng ngưng đứng lên hôn, xây lưng cho chồng tưng tưng cặp ngực của mình. Nhi khôn nói nhỏ nhẹ khi em đủ ba tháng chờ anh “khai trương” rồi, hôm sau cho phép em về thăm nhà chơi một hai hôm nhen anh.
-Ừ! việc ấy khó khăn gì, anh cho chị Thế theo hầu hạ em vừa có bạn, vừa săn sóc con cho anh an tâm. Nhi thấy thật vui đầy hạnh phúc ngày đầy tháng tổ chức khá tươm tất, chắc thôi nôi còn to nữa, bởi vợ chồng ông có uy tín, quen sống trong môi trường xa xỷ, giao thiệp rộng rải trong tỉnh, trong giới buôn bán ăn chơi.

Ông nhìn đồng hồ gần 8 giờ 30, hôn vợ rồi sang phòng ngủ mang giầy lên văn phòng làm việc.

Khoảng gần 8 giờ30, nhân viên tuần tự đến nhiệm sở trên tay người nào cũng có gói quà, hay bao thơ màu hồng đơn lỳ xì. Đưa tận tay cho Hạnh Nhi đang ôm con đứng ở phòng khách tiếp nhận mừng ngày đầy tháng của Cu-Tý chất trên bàn uống nước ở phòng khách. Ai nhìn thấy Nhi bây giờ phong cách đài các của một mệnh phụ phu nhân, nàng đáp lễ nở nụ cười thân thiện với mọi người để lộ hàm răng đều đặn trắng toát, dưới ánh mắt long lanh như tiên nữ giáng thế tuyệt trần, khiến các cặp mắt luôn chú mục vào đôi gò bồng đảo lồ lộ trong bộ đồ lụa của Nhi, từ các cô nữ thư ký, đến các nam đồng nghiệp dưới quyền của chồng, có vẻ ganh tỵ vẻ đẹp trời ban nhưng lòng thầm kính nễ, họ nở nụ cười thiện cảm trao gói quà, liền rờøi bước lo lên làm việc.

Chú Thế chỉ kê ba bàn dài thành hai dãy trải khăn nhựa màu trắng in hoa lá, ăn đứng không cần ghế; đặt ba bình bông trên bàn, căng dây hoa giấy tréo khoảng rộng, dọc trên vách từng chùm hoa vải trang trí gió thổi đùng đưa nhìn càng lạ mắt. Xong chú tìm soạn dĩa chén, phụ với bà Xuân và vợ, thấy thiếu tô chạy về nhà mình soạn lấy mang lên, khỏi lo lái xe hôm nay.

Trưa lại mọi người làm việc văn phòng đều no say trước.

Xế nhóm cán bộ từ Phó phòng, Trưởng phòng Thương vụ từ Tỉnh, quận, huyện chạy lên nhậu ông bà Xuân đãi đợt hai. Họ vừa ăn uống vừa bàn thảo tìm địa điểm mới nói rộng Thương vụ Xuất Nhập trong tỉnh, lên một bước- nâng chức Giám đốc hiện tại lên Tổng Giám đốc. Câu chuyện đã phát họa gần cả năm- đúng ra họ đưa lên tầng lầu có phòng họp hẳn hoi kín đáo hơn, nhưng vừa ăn vừa nói –rượu vào lời ra- đã thấy câu chuyện có phần thuận bườm xuôi gió. Phần họ nễ trọng ông Xuân, vừa có tin vui, lại thăng chức. Mở đầu đa số họ đề nghị viên Thương vụ quận Châu thành- anh Cao văn Vỹ- là ứng cử viên sáng giá, vì anh điều hành mọi dịch vụ trôi chảy cả 5 năm, mạch sống Công ty và vị trí có khu đất rộng, địa bàn hoạt động cất thêm một cao ốc 4, đến 6 phòng, còn lại kho bãi gần mọi phương tiện xe cộ, tàu bè.

Dưới huyện Cái Bè anh Vỹ đề nghị anh Mai văn Luân, rút về làm trưởng phòng Tài vụ tạm thời 6 tháng sẽ đảm nhiệm luôn Giám đốc Tài vụ tương lai. Có người trách nhiệm lo vay ngân hàng Tín dụng Phát triển Thương mãi ta mới tiến hành được.
Còn ông Giám đốc Xuân muốn nâng anh Trưởng phòng Nhân viên hiện tại lên đảm nhiệm Giám đôác Nhân viên kiêm Tài vụ, nhưng anh không bằng tốt nghiệp Tài chánh chỉ có lợi là có uy tín quen và giao tế trong Tỉnh lâu nay- e người có bằng họ so bì. Chức vụ Trưởng phòng ở địa phương thăng lên Giám đốc dễ điều hành tạm trong một năm. Thêm việc, cơ quan bành trướng, phải thêm người, cần tuyển thêm. Như thế ta có thêm ba vị Giám đốc mới, và xây cất ngôi cao ốc, phát triển địa bàn quận Châu thành là xong. Vốn tích lũy hiện của ta thặng dư khỏang hơn tỷ bạc việc rút anh Luân ai sẽ thế ở địa phương, theo Ông Xuân đề nghị anh chọn người hợp tính dễ điều hành hơn. Chúng ta bắt đầu tháng Năm nầy, tức 2 tháng nữa, tiến hành từng bước một, chức Giám đốc Tài vụ quan trọng cần trước. Biên bản được ghi chép đầy đủ trình Bí thư tỉnh.

* * *

Xong phiên họp mọi người tản mác ra về, riêng anh Cao văn Vỹ- Trưởng phòng Xuất Nhập khẩu quận Châu thành Tiền Giang, chạy kiếm bà Xuân- người tình cũ- giống như kiểu gà mắc đẻ. Bà đang còn ở nhà bếp dọn dẹp nồi soong, chưa xong.
-Người đẹp khỏe không?, lâu không lại thăm, nhớ em, thèm muốn chết hà. Bà lấy tay chỉ trán người bạn tình, kiểu nựng- xí nhớ mà không lại để người ta trông chờ.
-Tại lỗi em không xuống anh chớ biết giờ nào em rảnh.

Tụi mình lâu làm tình cũng gần hai năm từ khi bà Lan “bị nạn” , hễ bà thấy Nam giới là tránh xa, nếu không nói bị ác cảm tình dục. Hôm nay chồng vừa vắng anh Ông Vỹ lại biết khơi dậy bản năng tình dục của người tình.

Bà Thanh Lan, vốn nữ sinh trường trung học công lập Nguyễn Đình Chiểu, nam nữ học chung cấp III, trước khi lấy ông Giám đốc Xuân là mối tình “ô môi” lúc học trung học, nhưng tánh anh Vỹ vui đâu chốc đó, lại ưa lăng nhăng nhà gái không thuận. Dù hai gia đình đều khá giả có đủ điều kiện tác hợp hai trẻ, mới biết duyên phận do căn duyên tiền định sẵn dành. Ông Xuân lớn hơn bà Lan độ 5 tuổi, lấy nhau sanh một đứa gái là Thanh Mai nay hơn 25 tuổi, là cán bộ dưới xã Nhị Qúy chánh quán của ông Xuân.

Tréo ngoe hơn nữa, anh Vỹ lại phục vụ dưới quyền chồng bà, thỉnh thoảng vợ đi vắng, nhắn bà Lan lên chơi, hai người thông dâm thả giàn, nay có dịp gặp nhau nữa làm sao tránh khỏi.
-Giờ em theo anh ra ngoài được không?
-Đi đâu cho xa ghé qua phòng ngủ em bên nầy “đáp bãi” xong hãy về vừa tiện nghi vừa kín nữa. Anh Xuân đi vô bệnh viện rồi. Ông bác sỹ nầy hay lắm, mát tay khám em cho thuốc uống, vợ chồng gần nhau nay bụng em hơi lớn đó anh. Anh giao dâm- nhập cung gắn thêm tay chân cho hài nhi chớ gì, bà nắm tay người tình hướng về phòng ngủ, anh vô thay đồ, mở cửa sổ bật đèn cho sáng rồi chờ em đôi phút.

Bà cẩn thận ghé qua phòng Nhi cho hay thiếm Thế vừa nhập viện anh Xuân vừa lên thăm, em ăn cơm xuống tự lo nhen chị bận tay chút đừng chờ- để khỏi quấy rầy. Lòng bà nao nao, cơn dục vọng thúc đẩy muốn dâng hiến cho nhau dù chồng vợ còn đề huề đôi bên, bà Xuân ngẩm nghĩ hễ giao dâm phải hưởng thụ đủ kiểu, đủ bài bản cho thật lâu. Vừa mở cửa bước vào đã thấy người tình còn quần xì trên người, bà vội vả đi laiï ông Vỹ phụ tay ra áo cho bà Lan thoát y, trần truồng giờ mới có dịp nhìn không chớp đôi mắt một phụ nữ đứng tuổi có thai nét đẹp rạng rỡ từ vu,ù mông hương sắc không thua gì thiếu nữ. Ông Vỹ áp mặt sát đám lông mu, ông rà mũi hít khắp nơi từ rốn dần xuống vùng hạ bộ ra tuồng thích thú. Ông banh hai đùi để mút tiếp hai mép thịt âm môi đầy nhóc nhóm lông đen đậm dài mượt. Bằng chiếc lưỡi khám phá hết vùng nhạy cảm trên cơ thể người tình, chiếc lưỡi tham lam thọt sâu âm cung, để ngâm trong đó giây lâu, mới khuấy động nơi âm hạch mút mạnh chỡm đầu mồng đốc, bà Lan giật ưỡn người cao vì sướng khoái. Hai tay ông Vỹ lòn ra sau bóp cặp mông trắng hế của bà như thể đang nhồi, đang nắn bột làm bánh mì vậy.
Ông thích quá vừa hôn vừa liếm lại khen đáo để:
-Ôi âm môi đẹp, mùi vị thơm quá.

Bà Lan vừa dạng hai chân ra phơi bày âm hộ bị kích thích đỏ hồng, để tìm chút men say nồng cháy bên người tình. Ông Vỹ cầm dương vật mình chà qua, quét lại vài cái trên âm môi chợt nhấn sâu nghe tiếng ọ..t, ọ.t… vào người bà Lan, bà phát ra tiếng hự.. hự.. đón nhận. Cảm giác ấm áp, bót chặt vào dương vật của mình, rồi ông nhịp vài cái cho có trớn, hứng tình bắt đầu dồn dã, hùng hục nắc mạnh tới tấp hai vùng da thịt chạm nhau nghe bạch, b.ạ..c.h.

Ông Vỹ cảm thấy sướng khoái không nắc nhanh như lúc nảy mà chậm rãi từng cái, từng phát một, vừa chơi vừa khom người lên phía trước bóp vú bà Lan, thỉnh thoảng lại vổ vô mông trắng hế nghe đánh “chát, chát” hai ba cái, khiến bà như bị kích thích. Bà nhắm nghiền đôi mắt đón nhận cảm giác khoái lạc tột đỉnh, dâm thủy trào ra thành dòng, để thỏa mãn bản năng đòi hỏi của mình, từ ngày bác sỹ chích thuốc lại ham muốn tình dục cao hơn chồng may mà ông Ông Vỹ đến đúng lúc. Ông Vỹ cũng chơi vơi giữa vùng trời đất bao, không muốn kéo dài giây phút thăng hoa, ông bất thần phát tiếng la á,… ah lớn bắn vọt sạch bầu tinh dịch đặc sệt vào âm đạo người tình. Hai người nằm ôm nhau một lúc thật lâu mới vào nhà tắm làm vệ sinh. Dự định làm một hiệp nữa nhìn đồng hồ hơn 12 giờ đêm sợ ông Xuân về bất thần, ngày mai còn làm việc đành thôi.

Ông Vỹ bước ra về, bà Lan cảm thấy thoáng vui trong lòng, cảnh ăn vụng nó sướng trong từng thớ thịt, từng sợi gân thấm tạn cốt tủy và hồi hộp hơn vợ chồng làm tình bình thường, bởi con tim đập mạnh ham muốn cuồn cuộn tuôn trào trong lòng, bà cứ mơ mơ màng màng nằm ngủ không nhắm mắt được đành chờ ông Xuân về.

Còn ông Xuân phải vào nhà thương thăm vợ tài xế- vì Nga xuất huyết âm đạo, chú Thế lấy xe của ông chở vợ vào bệnh viện, có Thành theo kè bên nách vì nàng đi đứng không được. Trong khi bận họp bàn ông Xuân không hề hay biết, tan họp hay tin ông cứ nghĩ có lẽ đêm qua ông xả láng, giao hợp với nàng đủ kiều bị ảnh hưởng chăng?

Bệnh viện đang tiêm chai nước biển-sodium-, chuẩn bị vào ca mổ để cắt 2 cục bướu trong cổ tử cung của Nga. Sau khi bác sỹ Nguyễn Mạnh- Tiến chuyên khoa phát giác. Ông tốt nghiệp về sản phụ, thai nhi ở Việt Nam phục vụ bệnh viện Chợ Rẩy lâu năm, từng tu nghiệp ở Hoa kỳ và Anh quốc lấy thêm kinh nghiệm, rất nổi tiếng, quê ông ở huyện Cái Bè nên xin về Mỹ Tho phục hơn 10 năm nay.

Hiện bệnh nhân Nga đang đặt nằm chờ trên băng-ca cao có bốn bánh như chiếc giường, thấy ông Xuân vừa đến Nga oà lên khóc.
-Anh Xuân em đau trong bụng lắm. Ông vỗ về Nga không sao…,
-Anh cưng em, lau nước mắt cho nàng, sẽ bên em lo mọi sự. Chờ gặp bác sỹ quen mổ thật ổn định mới về, bằng không ở lại ngủ đêm.

Xong quay sang nói chú Thế lái xe đưa chú Thành về nhà vì hơi tối, khi cất xe chú thông báo cho chị và cô Nhi hay sự việc để họ yên tâm.

Chú Thế và Thành rời bước có lẽ ra đến bãi xe, họ đẩy Nga vào phòng mổ không cho thân nhân theo, khu vực ngăn bởi cánh cửa bằng cây có chừa khung kiến to, gia đình hay thân nhân có thể nhìn qua đó. Ông Xuân ôm hôn Nga và nói ngồi chờ ở bên ngoài. Ông hỏi bác sỹ đến thường vào lối đường nào, Nam trợ tá chỉ hướng sau, rảo bước theo người di chuyển Nga, ông đứng ở hành lang của phòng mổ chờ.

Cô y tá yêu cầu Nga trần truồng vào phòng tắm với loại xà phòng sát trùng, sau đó lên giường làm vệ sinh -lavement rửa trong âm đạo, cạo sạch sẽ lông hạ bộ của Nga xong cho mặc áo blouse bệnh nhân, chích thuốc giảm đau, kiểm soát tâm động đồ ghi vào mẫu in mang biển tên bệnh nhân.

Y tá trực chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ bác sỹ chuyên khoa đến, ông Trưởng ty Y tế vụt đi ngang qua hành lang, ông Xuân chặn lại bắt tay nhau gửi gấm.
-Anh yên tâm, tôi nhớ cô bêïnh nhân của tôi. Cô cháu bệnh bướu vì lâu sanh nở, giống như nòng súng lâu không bảo trì- lau chùi- nó rĩ sét bị ”đùn cục”, ví như da thịt con người thì nó nổi mụn ũng to, trong chỗ kín kêu bướu thế thôi. Loại bướu hiền hai cục khá to, cản ngăn không cho dương khí vào âm cung. Tôi sẽ dùng tia liser cắt, đốt rất nhanh và gọn, bệnh nhân cảm thấy đau đau như bị kiến cắn, không chảy máu nhiều, anh kiên nhẩn chừng 30 phút hay hơn xong tôi hứa cho anh vào thăm.
-Bây giờ tuyệt đối cấm bất cứ ai vào phòng mổ, vì vệ sinh sợ lây nhiễm vi trùng. Anh sẽ gặp “cô cháu” trước khi họ đẩy bệnh nhân xuống khu giường bệnh. Ông Xuân nóng ruột, bồn chồn cứ chốc nhìn đồng hồ đeo tay liên tục; sau tự trấn an bằng cách kêu điện thoại về cho vợ và Nhi nói chuyện, dứt cuộc điện đàm đã thấy một Nam trợ tá-người đẩy Nga lúc nảy- đưa ông nón vải mỏng tròn trùm đầu, khoác áo blouse trắng dẫn vào thăm Nga, đúng chỉ hơn 20 phút sau. Bước vào trong, ông Xuân đứng kề giường Nga, nghe bác sỹ căn dặn nữ y tá ghi mẫu đơn của bệnh nhân.
-Đêm nay cô phải nằm ở lại đây tịnh dưỡng nếu không biến chứng, không hiện tượng chảy máu âm ỷ bên trong âm đạo, ngày mai tái khám sẽ cho bệnh nhân xuất viện. Tuyệt đối không cho uống nước, nếu cần kêu y tá trực cho uống loại nước riêng, thường bệnh nhân cảm thấy khô rát ở cổ vì lượng thuốc chích giảm đau tan.
-Thôi tôi chào anh Giám đốc Xuân, hai người bắt tay nhau.

Nga thấy ông Xuân rất mừng như được của, nàng còn tỉnh táo bình thường. Nhờ vào uy tín và chức vụ của ông, Nga được xuống phòng riêng biệt dành cho cán bộ cao cấp trong Tỉnh nằm. Căn phòng còn hai người ông mới hôn Nga thật lâu, nàng cảm nhận giá trị nụ hôn chân tình của ông Xuân với lời an ủi vỗ về mình lúc ốm đau hữu sự thêm ấm lòng.
-Em còn đau không, Nga hơi lắc đầu, rồi ông Xuân tung áo blouse khám hạ bộ nàng không thấy gì được, đang bị nịch cứng bằng loại nappy-loại tả đặc biệt như chiếc xì-líp quấn kín hạ bộ.

Ông dùng điện thoại di động liên lạc chú Thế, cho biết số phòng và khu bệnh nhân của Nga, xong giao cho nàng nói chuyện với chồng.

Chú nghe tự sự thầm cám ơn, dựa vào uy danh ông Xuân mà vợ mình hưởng phước hạnh, chứ cán bộ cấp nhỏ- như gia đình chú- phải nằm khu giường bệnh nhân tập thể, thuốc men phải mua lại đâu được bác sỹ săn sóc đặc biệt. Không những đối với Nga là chỗ thâm tình từng qua lại, với tấm lòng nhân ái thường nhân viên Nam, Nữ ốm đau, sanh nở gặp hoàn cảnh bất khiết vợ chồng ông luôn thăm viếng, biếu quà hay cho chút tiền làm chi phí. Ngoài tiền, ông còn lấy sản phẩm mẫu của công ty Xuất nhập mang biếu, như áo quần mới đồ gia dụng cho nhân viên nghèo dưới quyền.
Vì vậy sau nầy ông Xuân có ôm hôn hít Ngọc Nga trước mặt, thậm chí mang bầu mình không màng lo nữa. Người đàn ông hiểu trách nhiệm phu thê, đầy ân tình bài học khiến anh Thế phải rút kinh nghiệm.

Hết
BÙI THƠM NGON