Có nên rời bỏ mái ấm vì tình yêu?

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Thấm thoát từ ngày chia tay với anh đã được ba năm rồi. Tôi quen anh qua một người em họ. Ngày đó, tôi 20, mới bắt đầu bước chân vào đại học. Còn anh là một chàng trai người Hà Nội nhưng phải đi công tác tận miền xa. Tính cách hồn nhiên của tôi đã chinh phục anh nhưng ngày đầu gặp gỡ định mệnh đó cũng là ngày cuối anh chia tay Hà Nội vào Nam công tác.

Tình cảm mới chỉ bắt đầu nhen nhóm mà chưa được gọi là tình yêu. Nhưng anh vẫn liên lạc với tôi bằng điện thoại nói chuyện hàng tiếng đồng hồ. Do khoảng cách xa nhau và ngày đó đối với tôi chỉ là một tình cảm chưa được phát triển nên tôi quên anh và tiếp tục học tập. Còn anh, sau khi thấy sự hờ hững cũng dần không liên lạc với tôi nữa.

Một năm trôi qua, trong lần về thăm nhà, anh và người em họ của tôi bỗng dưng điện thoại và qua thăm tôi. Tôi hết sức bất ngờ. Hôm sau, tôi giới thiệu một người bạn gái thân cho anh ấy. Nhưng có lẽ vì cơ duyên đó mà chúng tôi không thể giấu được tình cảm dành cho nhau. Thế là sau hai năm xa cách, anh quyết định trở về Hà Nội lấy lý do học tập để trở về bên tôi.

Tình yêu bắt đầu, hai đứa rất yêu nhau, anh thường quan tâm và yêu chiều tôi hết mực. Những năm tháng yêu nhau thật đẹp, chúng tôi bên nhau và được cả hai bên gia đình đều yêu quý vun vén. Tôi coi mẹ anh như mẹ mình và mẹ anh ấy dường như cũng coi tôi như một người con dâu tương lai. Tất cả đều đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày tôi ra trường sẽ tổ chức đám cưới. Trong cuộc đời này có lẽ anh là người tôi yêu hơn tất cả.

Nhưng đến năm cuối đại học, chúng tôi bắt đầu có những giận hờn, cãi vã vì ngày đó tôi trẻ con, sốc nổi. Tôi đã mắng anh khi anh không quan tâm tới tôi như ngày xưa. Mắng chửi anh khi thấy tin nhắn yêu thương của anh viết cho người con gái nào đó. Tôi thực sự không chịu đựng được mặc dù anh nói đó không phải tin nhắn của anh mà là của em gái anh ấy viết. Thế rồi sự xúc phạm của tôi với anh đã làm anh ra đi không một lời từ biệt. Thời gian đó như địa ngục với tôi.

Tôi tìm đến anh xin lỗi anh nhưng anh bỏ mặc không một lời chia tay trực tiếp. Tôi buồn bã cực độ vì trái tim tôi rất yêu anh và chỉ biết đến mình anh. Anh và cả gia đình anh nữa đều phũ phàng rời xa tôi. Tôi quen được chiều chuộng từ nhỏ nên đây như là cú sốc rất lớn trong cuộc đời của tôi. Tôi nén lại tình cảm, tiếp tục sống, làm việc và rồi tôi gặp anh – chồng tôi bây giờ. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, đẹp trai, cao, học giỏi. Mới 30 tuổi mà anh đã là Giám đốc. Gia đình cơ bản và anh có đầy đủ mọi vật chất. Đặc biệt anh rất yêu tôi và không bao giờ để tôi phải buồn như anh ấy.

Nhưng cuộc sống đâu phải êm đềm như tất cả những gì đang diễn ra. Tôi lấy chồng tôi sau một năm tìm hiểu. Tôi thấy anh là một người chồng hoàn hảo và tôi cũng có tình cảm với anh. Nhưng người xưa bỗng dưng liên lạc lại. Anh đến gặp tôi, trước mắt tôi là anh của ngày xưa với những tình cảm y như vậy. Kể cả những cơn đau đã bóp nghẹt lấy trái tim tôi ba năm về trước cũng còn nguyên. Giờ tôi đã 29 tuổi mà trái tim tôi vẫn yêu anh như ngày tôi bắt đầu gặp anh. Tôi giả vờ vì công việc nên chỉ ngồi với anh 5 phút. Không nói chuyện nhiều, chỉ hỏi thăm qua loa rồi trốn tránh.

Tôi và chồng chưa có gì để ràng buộc nhau. Liệu tôi có thể vì tình yêu của mình để từ bỏ mái ấm vốn đã bình yên sau khi tôi chọn này không?