Cuộc hội thảo nhớ đời

Đang bận bù đầu vì cái báo cáo tổng kết chưa xong, thế mà mụ Toái – Chánh Văn phòng – còn chìa cái giấy mời ra trước mặt: “Mai anh đi hội thảo này”. Tôi giương mục kỉnh nhòm vào thì hỡi ôi, ra nó là cái cái giấy triệu tập đi hội thảo về bình đẳng giới. “Tôi bận lắm, không đi được đâu!”. Lời chối phắt của tôi ngay lập tức bị mụ Toái chỉnh đốn.
 
Mụ chỉ vào dòng chữ đỏ chói trên đầu tờ giấy bảo: “Anh chống lại lời sếp ghi đây à? Đề nghị đ/c Phê tham gia”. Nói xong mụ vuốt tờ giấy, đặt xuống bàn tôi rồi cười khanh khách bỏ đi. Tôi ngồi lại trong phòng ngậm ngùi và tức bực. Ngậm ngùi cho thân phận mình và tức bực với Thủ trưởng.

Trong cơ quan này, người làm mất bình đẳng giới nhất là ông ta. Sao ông ta không đi mà lại cử tôi, trong khi tôi là tên chồng quá tôn trọng vợ. Nhà tôi, từ việc mua tăm xỉa răng đến mua đất xây nhà, từ đổ rác đến chạy trường cho con đi học cũng đều nhường cô ấy làm tất. Phỏng còn gì để vợ mất vị thế mà phải đi nghe người khác nói về bình đẳng giới?

Đang miên man trong buồn bực thì vợ gọi điện thoại: “Em đón con về rồi, nấu cơm sắp xong, anh về đi là vừa”. Tôi cáu: “Những việc ấy chiều nào chẳng làm, sao hôm nay phải kể lể thế?”. Vợ bảo: “Nhưng mọi khi anh về đúng giờ, còn hôm nay mãi chẳng thấy về thì nói để anh biết là mọi việc đã xong mà về thôi”.

Đấy, phụ nữ là ghê gớm thế đấy, vừa kể công, vừa kiểm soát lại vừa chỉ huy giờ giấc của mình. Họ có mất quyền gì đâu mà sợ mất bình đẳng? Đã thế, nếu đi dự hội thảo, tôi nhất quyết phải nói những điều bức xúc ấy ra. Nhưng nghĩ vậy thôi chứ tôi không đi dự cái hội thảo vớ vẩn ấy làm gì. À, thế thì phải trả lời ngay với sếp.

Tôi bỏ bút, cầm tờ giấy mời chạy vội lên tầng hai, gõ cửa phòng Thủ trưởng. Không thấy “mời vào” như mọi khi mà chỉ thấy tiếng sếp quát vợ rõ to trong điện thoại: “Tối nay tôi về muộn, ăn cơm trước đi, đợi đợi cái gì?”. Một phút im lặng, tôi đã toan gõ cửa, lại nghe tiếp: “Nhớ là phẳng cho tôi ba bộ quần áo, sắp cho cái va li để mai tôi đi công tác. À, cắm nước nóng sẵn để tí nữa về tôi tắm kẻo lạnh”.
 
Đứng ngoài nghe Thủ trưởng hách dịch với vợ qua điện thoại, tôi thật không ngờ. Sao trong cơ quan người ta cứ thì thào rằng sếp sợ vợ nhỉ? Người lái xe còn kể rằng, nhiều lần sếp vào siêu thị mua từ củ hành, lọ nước mắm đến chiếc áo lót, lô giấy vệ sinh… rồi ôm, xách khệ nệ ra xe trong khi vợ thì ngồi ì trong xe thong dong chờ đợi. Có cô chẳng biết có bịa không mà dám khẳng định rằng ở nhà, sếp luôn giặt quần áo, buổi sáng luôn dậy trước vợ để nấu cơm cho cả nhà ăn…

Đang đứng nghĩ ngợi thì cửa mở khiến tôi giật cả mình. “Ông vào đi, đứng đây lâu chưa?”. Tôi nói toẹt luôn: “Em đến từ lúc anh gọi điện cho chị ấy bảo tối nay về muộn”.

Thủ trưởng nghe tôi nói thế mà sắc mặt không hề thay đổi. Rồi vừa pha ấm nước ông ta vừa nói chuyện như thể thanh minh cho mấy cái cú điện thoại kia. “Chuyện này tôi chỉ kể với ông thôi nhé.

Vợ tôi, cô ấy đã giao ước thế này: Khi nào mẹ tôi lên thăm thì tôi được phép sai khiến, quát tháo vợ, khi nào mẹ cô ấy lên thăm thì cô ấy được quyền bắt nạt chồng. Cốt để chiều tâm lý các cụ thôi vì mẹ nào mà chẳng thương con đẻ của mình. Hiện nay mẹ tôi lên chơi đang ở nhà tôi nên tôi phải sai khiến cô ấy thế cho cụ phấn khởi. Còn bình thường tôi đâu dám”. Vậy là rõ.

Tôi mạnh dạn bảo: “Em lên để trình bày xin phép anh cho em được ở nhà viết nốt cái báo cáo, sáng mai không đi hội thảo bình đẳng Giới”. Thủ trưởng tròn mắt bảo: “Cậu không đi thì chẳng ai xứng đáng hơn. Cứ đi đi rồi sẽ hiểu nó hữu ích ra sao… Thế nhá!”. Tôi chưa kịp nói lại thì sếp đã ngồi vào bàn mở tài liệu đọc.

Vậy là đêm qua, tôi phải thức đến một giờ sáng mà hoàn thành báo cáo để sáng nay có mặt tại cái hội thảo viển vông kia. Hội trường đây rồi, vừa bước vào tôi bỗng sững sờ. Trước mắt tôi một rừng chị em sặc sỡ trong mọi sắc màu váy áo. Tưởng vào nhầm, tôi định bước ra thì tiếng loa đã vang lên: “Xin mời đại biểu của Trung tâm Tư vấn – Đầu tư Xây dựng vào chỗ ngồi để hội thảo bắt đầu khai mạc”.

Ối giời, lập tức hàng trăm cặp mắt cong cớn hàng mi đổ dồn về phía tôi, hàng trăm cặp môi đỏ chót xòe nở tươi cười chào đón khiến tôi không nỡ lùi ra ngoài. Lúc này tôi càng thêm tức. Đáng ra sếp tôi phải cử mụ Toái đi mới phải, các cơ quan khác người ta cũng cử phụ nữ đi chứ có cử đàn ông như cơ quan tôi đâu. Tự nhiên tôi thành hạt kim cương (chứ không phải mì chính) bất đắc dĩ giữa đám hạt trai, hạt ngọc này.

Thế rồi cuộc hội thảo diễn ra. Và chị em lần lượt trình bày tham luận. Nhưng lạ lắm, ý kiến của họ như có ma lực khiến tôi ngồi nghe bị thôi miên lúc nào. Họ nói có tình, có lý. Họ phân tích nỗi thiệt thòi của người phụ nữ làm tôi phải thừa nhận và mủi lòng thật sự.

Họ còn làm tôi ngộ ra một điều: Người phụ nữ ở nhà phục vụ gia đình, giá trị tiền công còn nhiều gấp đôi tiền lương người đi làm công ngoài xã hội, nhưng họ đâu có được tính giá trị kinh tế. Thế mà hầu hết họ vừa đảm việc nhà, vừa giỏi việc nước. Có chị còn phát hiện ra một điều rất chí lý nữa, đại ý là, đằng sau người đàn ông thành đạt có một người phụ nữ tuyệt vời, còn đằng sau người phụ nữ thành đạt thường là một cuộc sống đầy bất hạnh, vân vân…

Giữa lúc các ý kiến sôi nổi nhất thì chủ tọa thay đổi không khí bằng một trò chơi phỏng vấn. Người được phỏng vấn tất nhiên là tôi vì họ bảo nếu không tham luận thì trả lời phỏng vấn. Ừ thì tôi trả lời, nhà tôi có mất bình đẳng đâu mà sợ.

Có ba câu. Một: Vợ anh có vị trí thế nào trong gia đình? Tôi khẳng định ngay: Cô ấy là bà chủ tay hòm chìa khóa, lo toan tất cả từ nuôi dạy con cái, mua sắm vật dụng, nấu ăn giặt giũ đến xây nhà cửa, đối nội đối ngoại với họ hàng hai bên, tôi giao quyền tất. Tiếng cười và tiếng vỗ tay vang lên rầm rầm.

Hai: Anh biết nấu những món gì trong gia đình? Trả lời ngay: Đun nước sôi, luộc rau, luộc trứng. Lại cười vang như vỡ chợ.

Ba: Đã bao giờ anh tặng hoa cho vợ nhân ngày gì đó không? Ối giời! Lương tôi đã đưa tất, cô ấy muốn mua gì thì mua chả hơn tôi mua cho bó hoa về lại xót xa à? Lập tức cả hội nghị bùng lên tiếng cười như sập nhà vì nhìn lên bảng điện tử chấm điểm tự động, tôi bị âm hai điểm. Đã thế dòng chữ kết luận còn hiện ra “Mất bình đẳng giới trầm trọng” làm tôi không thể tin nổi, suýt ngất xỉu.

Chuyện còn dài nữa nhưng thôi, tôi chỉ xin tâm sự phần cuối. Chiều ấy trên đường đi làm về, tôi liền lấy số tiền trong phong bì dự hội thảo mua ngay một bó hoa tặng vợ, để thể hiện lòng yêu thương của mình sau khi đã giác ngộ về bình đẳng giới. Và trong tôi đang nghĩ sẵn những lời đầy cảm động khi trao hoa cho nàng: “Đời anh từ khi làm chồng luôn được em lo toan, che chở nhưng hôm nay anh mới ngộ ra. Em hãy nhận cho anh những đóa hoa này, coi đây là biểu tượng của tình yêu, tình vợ chồng, tình…”.

Tôi chưa nghĩ hết thì đã đến nhà. Như mọi khi, vợ tôi lại chạy ra mở cửa và định dắt xe máy cho tôi. Nhưng hôm nay, vừa nhìn thấy tôi nàng đã sững lại. Hóa ra nàng nhìn thấy tôi ôm hoa. Vâng, ngay lập tức tôi đưa bó hoa về phía nàng và thốt lên: “Đời anh từ khi làm chồng…”.

Mới nói được đến đó thì đã nghe vợ tôi hét lên: “Thôi thôi, đừng đóng kịch, đồ giả tạo. Hôm nay chẳng phải ngày gì, cả đời chẳng tặng hoa cho tôi bao giờ, bỗng nhiên lại có bó hoa này tặng tôi. Chắc là mua tặng sinh nhật bồ nhưng nó chê không lấy mới đem về cho con mụ vợ già chứ gì?”. Vừa nói, nàng vừa giật lấy bó hoa rồi ném văng ra cửa.

Thế là từ lúc ấy, nàng sa sầm mặt mày, quát con cái dọn cơm, ngồi ăn chẳng nói chẳng rằng, ăn xong đứng lên đi huỳnh huỵch vào bếp dọn dẹp, bát đĩa, nồi xoong được phen kêu đinh tai nhức óc. Tôi biết điều đành nhún vai ngồi im. Chỉ cần nói một câu lúc này thì lập tức vỡ toang mấy cái bát.

Thế đấy, tất cả là tại sếp tôi. Tự nhiên lão bắt tôi đi dự cái hội thảo vớ vẩn kia để bây giờ tôi phải chịu nông nỗi này. Sếp cũng là đàn ông, sao sếp không thương tôi hả sếp?