“Đã mất trinh thì đừng ngoan”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Hủy hôn vì tội đã mất trinh lại còn ngoan

Nằm bẹp một mình trong căn phòng sau
quyết định hủy hôn của Bảo, Phương cảm thấy cuộc sống này thật quá khắc
nghiệt với cô. Cứ ngỡ sau sai lầm đầu đời, việc cô
sống nghiêm khắc với bản thân mình, sống có trách nhiệm và “ngoan” hơn
là cách để chuộc lại lỗi lầm. Vậy mà giờ đây, trớ trêu thay, chồng sắp
cưới của cô lại bỏ cô chính vì điều đó.

Sau mối tình đầu vụng dại, Phương trót
trao tất cả cho người đó để rồi cuộc tình không đi tới bến bờ hạnh
phúc. Nhận thức được sự bồng bột và có phần dễ dãi của mình, sau sai
lầm đó, Phương sống chỉn chu hơn. Quả thật, hình ảnh mà cô tạo ra trong
con mắt mọi người là một người con gái ngoan hiền, đảm đang và vô cùng
lễ phép. Chính đặc điểm nổi bật ấy đã khiến Phương lấy lòng được rất
nhiều người. Đặc biệt là những người lớn tuổi. Những người quen biết có
con trai đến tuổi lập gia đình cũng đều ao ước có được Phương về làm
dâu. Trong đó có cả bố mẹ Bảo.

Được sự mai mối, Phương và Bảo bắt đầu
tìm hiểu nhau. Thời điểm đó, Bảo cũng có vài sự lựa chọn khác để cân
nhắc. Nhưng khi gặp Phương, vẻ bề ngoài xinh xắn và tính cách đoan
trang của cô khiến anh rất ấn tượng. Hơn thế nữa, bố mẹ Bảo lại không
ngừng ca ngợi về Phương: “Không biết mấy cô con quen và đang có ý
định tìm hiểu thế nào chứ con bé Phương thì không chê vào đâu được. Con
bé xinh, ngoan ngoãn, đảm đang lại rất lễ phép. Thời buổi này kiếm đâu
ra được cô vợ như thế”.

Trước những lời phân tích của bố mẹ và
sự kiểm nghiệm của bản thân, Bảo quyết định dừng việc tìm hiểu những cô
nàng khác lại và xác định tiến xa hơn với Phương. Sau nửa năm yêu
nhau, Bảo cảm thấy vô cùng hãnh diện và kiêu hãnh khi yêu được Phương.
Cuối cùng cả hai quyết định đi tới hôn nhân.

"Đã mất trinh thì đừng ngoan" - 1

Hủy hôn vì cho rằng mất trinh mà ngoan ngoãn chỉ là sự giả tạo (Ảnh minh họa)

Vì không muống giấu giếm Bảo nên trước
khi cưới Phương đã tìm cách lựa lời để thú nhận với anh về sai lầm
trong quá khứ ấy. Nghe xong những điều đó, với tính khí gia trưởng và
sự cầu toàn, Bảo đột ngột thay độ thái độ và quyết định không cưới xin
nữa: “Tôi chẳng quan trọng gì chuyện còn hay mất. Nhưng phàm, đàn
bà con gái mà không còn trong trắng thì hẳn cũng chẳng tốt đẹp gì. Nên
tôi nghĩ những gì mà cô tạo ra cho tôi, cho bố mẹ tôi và tất cả mọi
xung quanh nghĩ cô hoàn mĩ chỉ là sự lừa gạt, che mắt thiên hạ để kiếm
một tấm chồng thôi. Sau này về sống cùng nhau có lẽ cô mới bộc lộ những
điểm xấu mà giờ cô cố giấu kín. Tôi chẳng tin loại con gái dễ dãi mà
lại ngoan hiền, tử tế”.


Sau những lời lẽ cay nghiệt đó, Bảo
quyết định dứt tình trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Còn Phương, chính
cô cũng không hiểu mình nên làm gì để tốt hơn. Sai lầm trong quá khứ
chỉ là sự nông nổi và dại khờ của tuổi trẻ, bản thân cô luôn cố gắng
sống tốt hơn và những gì mà cô có ngày hôm nay là sự nỗ lực rất nhiều
chứ không phải giả tạo. Nhưng tiếc là với Bảo – một người gia trường và
thiển cận lại không chịu thừa nhận cố gắng đó của cô để rồi phụ lại
một tấm chân tình.

Vạch mặt vợ mất trinh trước mọi người vì …quá ngoan

Cũng mang trong mình một nỗi khổ tâm như Phương nhưng Huyền lại phải đối diện với sự vô lí đang ngông cuồng của chồng.

Ngày yêu, Huyền không ngần ngại thừa
nhận mình đã từng trót lỡ với một người khác. Với bản tính phóng
khoáng, không câu lệ những điều đó, Việt thoái mái chấp nhận. Khi về
sống, Huyền cảm thấy rất hạnh phúc khi chồng không bao giờ mang chuyện
quá khứ ra trách cứ hay dày vò cô. Chính vì điều đó nên Huyền càng nỗ lực, cố gắng sống tốt hơn nữa để xứng đáng với chồng.

"Đã mất trinh thì đừng ngoan" - 2

Kể tội chuyện vợ mất trinh trước mọi người vì vợ quá ngoan khiến mọi người yêu quý (Ảnh minh họa)

Tuy nhiên, chồng Huyền lại có một tật
xấu là lười làm và thường xuyên ham mê cá độ. Gia đình anh cũng biết
điều đó. Bản thân Huyền cũng từng khuyên nhủ chồng rất nhiều nhưng
không có kết quả. Huyền tự an ủi mình: “Mỗi người có một tật xấu,
chồng người khác kiếm ra tiền, giúp đỡ vợ  con nhưng lại gia trưởng,
hạch sách vợ con thì cũng khổ. Nhưng chồng mình đối xử rất tốt với vợ,
không bao giờ trách mắng hay coi khinh vợ. Thôi thì anh ấy như vậy,
mình cứ khuyên bảo dần dần”.


Huyền không chỉ làm tốt việc gia đình
mà còn phấn đấu trong sự nghiệp. Hàng tháng số lương cô nhận được khiến
không ít người phải mơ ước. Hơn thế Huyền lại khéo léo trong giao tiếp
nên mọi người bên gia đình chồng và bạn bè ai cũng quý mến. Nhưng có
ngờ đâu, những điều đó lại tạo ra sự ức chế với chồng cô.

Bố mẹ và người thân nhà Việt bất mãn
trước lối sống của con trai nên thường xuyên quở trách anh không biết
suy nghĩ. Họ nói anh không đáng mặt đàn ông, để cho vợ con phải vất vả
đi làm còn mình thì ném tiền qua cửa sổ mà không thấy dơ xấu khi nhìn
mặt vợ. Mọi người còn nói Việt không xứng đáng với Huyền, nói anh sướng
không biết đường sướng lại đi làm khổ vợ khổ con. Nghe những lời trách
cứ của mọi người, Việt cảm thấy rất tức tối và ức chế. Lâu dần, anh
đâm ra ghét sự giỏi giang và ngoan ngoãn của vợ vì điều ấy làm cho anh
mất mặt trước mọi người.

Lần đó, khi cả gia đình tụ họp ăn bữa
cơm gia đình. Khi có mặt đông đủ mọi người, bố mẹ Việt lại nhắc nhở anh
phải bỏ cái tính ham mê cá độ đó đi. Những lời chê bai Việt và ca tụng
Huyền trước đông đảo mọi người khiến Việt thấy bị hạ thấp và xem
thường. Bảo mặt đỏ phừng phừng hét lên: “Mọi người tưởng vợ con là
thánh thần hay sao mà cứ tâng bốc lên tận mây xanh như thế? Lại còn chê
bai con không đáng mặt đàn ông ư? Không đáng mặt đàn ông mà con lại
chấp nhận chuyện vợ mình không còn trong trắng, vợ mình mất nết với
thằng khác trước khi cưới mình à? Thử hỏi không phải đã “nhúng tràm”
liệu cô ấy có cam tâm tình nguyện mà lao vào làm như thế không? Cái gì
cũng có giá của nó cả. Con không làm ra nhiều tiền như cô ấy nhưng
không có con thử hỏi cô ấy có sống tử tế được bên thằng chồng nào khác
mà không bị nó chửi cho vì tội không còn trinh không?”

"Đã mất trinh thì đừng ngoan" - 3

Sự thiển cận trong suy nghĩ gây tổn thương cho những người phụ nữ đã cố gắng sống tốt sau sai lầm (Ảnh minh họa)

Ánh mắt của cả gia đình đổ dồn về phía
Huyền khiến cô không còn đứng vững nổi trên đôi chân của mình. Cô cảm
nhận rõ những ánh mắt ấy đã thay đổi hoàn toàn từ thái độ trân trọng
sang sự coi thường và bất ngờ. Chưa bao giờ trogn cuộc đời Huyền cảm
thấy nhục nhã và đau khổ như vậy. Cô bỗng thấy mọi sự cảm kích dành cho
chồng vì đã bao dung cô từ trước tới nay chẳng qua chỉ là một sự tra
tấn tàn nhẫn. Giờ đây, cô không biết phải sống tiếp như thế nào khi  mà
tất cả mọi người trong gia đình chồng đều nhìn cô như một kẻ hư hỏng
nên phải hạ mình trước chồng.


Cách đối xử của hai người đàn ông trong những câu chuyện trên quả thực
như một cú đánh mạnh mẽ vào sự nỗ lực và vươn lên mạnh mẽ của phụ nữ sau
nỗi đau. Trong cuộc sống bất cứ ai cũng đều có thể mắc sai lầm, điều
quan trọng là sau sai lầm đó người ta sống tích cực và hoàn thiện mình
hơn. Lẽ ra, những người chồng như Bảo, như Việt nên bỏ qua mọi điều
trong quá khứ để nhìn nhận vào hiện tại.

Những người phụ nữ như Phương, như Huyền hẳn là những người luôn coi trọng chồng và coi trọng giá trị của hạnh phúc
vì họ đã từng một lần lầm lỡ nên hiểu được điều gì là thiêng liêng. Họ
đã có thể có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, một người vợ tuyệt vời nếu
biết cách trân trọng những gì mình đang có và đừng phủ nhận mọi sự cố
gắng của vợ chỉ vì một sai lầm đã qua. Nhưng tiếc thay, chỉ vì những
suy nghĩ thiển cận của mình mà họ lại làm tổn thương và xoáy thêm vào
nỗi đau của người phụ nữ đã hết mình vì họ.