Đàn bà lúc nào cũng chỉ biết tị nạnh!

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Xin được trân trọng cảm ơn cô Tây Jessica và 1 số độc giả nữ mục Tâm
sự! Nhờ có sự phê phán nhiệt tình của các bạn và bài viết đầy tính chọc
ngoáy của cô Jess “Giãi bày của một nàng dâu Tây hãi hùng Tết Việt” mà vợ tôi đang khùng lên, nằng nặc đòi Tết này làm cách mạng đây.

Cô Jess thân mến!


Tây hay ta gì thì tôi không biết, nhưng đây là Việt Nam. Ở đây nhập gia
thì tùy tục, cô đừng lôi mấy thứ bình đẳng quá lố ở nước cô rồi miệng
dẩu lên chê bai văn hóa Việt.

Phụ nữ Việt chính gốc là phải đảm
đang, hy sinh, chăm sóc gia đình, phải lấy việc phục vụ chồng con làm
hạnh phúc. Chứ cái kiểu lười nhác, làm 1 tí thì đá thúng đụng nia, lại
còn so đo với chồng thì vứt.


Hôm qua tôi cũng nói thẳng với vợ là, vợ là vợ chứ không phải là bà hoàng.

Chồng biếu Tết gia đình thì cô ý kiến là nhà chồng
tham, thực dụng. Đàn ông ngồi chuyện trò để giữ mối hòa hảo, tình cảm
anh em thì cô bảo là toàn chuyện vớ vẩn. Phụ nữ chăm chỉ làm việc thì cô
chọc ngoáy là ngu, cam chịu. Họ hàng quan tâm đến cô, khuyên nhủ cô vì
muốn tốt cho cô thì lại bảo đấy là soi mói. Nói thật, như thế tôi cũng
đến chịu cô!

Cái cô Tây này ăn nói hàm hồ, vô lý thế mà cũng có
người bị lôi kéo được, trong đó có cả vợ tôi. Tôi chẳng hiểu sao vợ lại
dại dột và mê muội thế.

Hôm qua tôi cũng nói thẳng với vợ là, vợ
là vợ chứ không phải là bà hoàng. Tôi thấy các bà vợ bây giờ hơi tự
sướng quá. Các bà tưởng mấy trò ăn uống, dọn dẹp của các bà to lắm à?
Tết nhất có bao nhiêu việc, đàn ông cũng bận tối mắt ra chứ có phải chơi
không đâu.

Xin hỏi cây đào cây quất ai đi mua, ai về nhà trồng?
Xin hỏi xe cộ ai rửa, ai tân trang? Nhà cửa hỏng hóc ai sửa sang lại? Đồ
đạc mới ai đi sắm sửa? Đàn bà các cô lúc nào cũng chỉ biết tị nạnh. Có
mấy cái chuyện nấu nướng, dọn dẹp vớ vẩn cũng phải kêu ca luôn miệng.

Tôi
thấy mấy chuyện đó chả có gì mệt mỏi cả. Đi chợ mua cái gì thì ghi ra,
đến nơi trả tiền, cho lên xe máy, chở vù về nhà. Nấu cơm rửa bát cũng
chỉ đứng 1 chỗ, nhoằng cái là xong. Còn chuyện mâm cỗ nặng nề gì đó. Đấy
là do các cô không biết suy tính. Nặng thì chia nhỏ ra bê cho nó nhẹ
bớt đi.

Có thế thôi mà cũng phải gào lên. Mồm lúc nào cũng nhai đi
nhai lại bài ca bình đẳng. Chả thấy bình đẳng ở đâu, chỉ thấy sự lười
nhác, ỷ lại, đổ việc lên đầu chồng. Các cô cũng hay nhỉ, lại còn định
bắt chồng làm cu li để mình ăn chơi nhảy múa. Tính toán đến là khôn!

Đàn bà việc thì nhác nhưng tiền thì tham lắm. Chồng biếu bố mẹ hay anh chị em nhà chồng
thì lừ mắt, hậm hực ra mặt. Các cô buồn cười thật. Con cái có hiếu với
cha mẹ các cô cũng phải ý kiến. Các cô không làm ra tiền, không có hiếu
với bố mẹ mình được như chúng tôi nên ghen ăn tức ở à?

Tôi đọc
lướt qua 1 số bài tâm sự, thấy có nhiều cô còn hậm hực “không có mình ở
nhà làm việc nhà thì làm sao chồng kiếm ra tiền được”. Tôi đọc mà đến nể
phục cái độ “tự sướng” của các cô.

Tôi hỏi nhé, nếu cánh đàn ông
chúng tôi không vất vả, không kiếm tiền được, liệu các cô có được an
nhàn ở nhà làm mấy việc cỏn con không hay lại phải lăn lộn vất vả. Đã
nuôi vợ rồi lại còn đòi nuôi cả bố mẹ vợ nữa. Khôn lỏi vừa thôi!

Người
lớn cả rồi, có phải trẻ con đâu mà còn ham chơi. Suốt thời gian chưa
chồng các cô chơi còn chưa đủ hay sao mà đòi Tết phải được thế này, Tết
phải được thế nọ. Bình đẳng thì cũng chỉ một vừa hai phải thôi!

Đàn
bà muốn sướng thì phải biết chịu đựng, hy sinh, chứ không phải hơi tý
là nhảy cồ cồ lên. Lúc nào cũng đề cao quá cái tôi và sự bình đẳng thì
nên ở vậy chứ đừng lấy chồng, sinh con làm gì.

Chồng vất vả bươn
chải ngoài xã hội, không thương chồng thì thôi, lại còn đòi hỏi. Đàn ông
chúng tôi cũng sướng gì hơn. Đi làm bạc mặt, lo đủ thứ tiền cho gia
đình. Rồi còn thường xuyên phải đứng giữa 2 làn đạn mẹ – vợ, đầu óc lúc
nào cũng căng như dây đàn.

Đến lúc tối tưởng được yên ổn nghỉ ngơi
thì lại phải nghe các cô vợ ra rả. Một là đòi tiền, hai là trách chồng
không quan tâm, ba là mách tội gia đình nhà chồng. Thế bảo sao nhiều ông chồng chẳng chán, chẳng đi tìm “tổ ấm” khác.

Chồng thấy vợ tảo tần, chịu thương chịu khó sẽ yêu vợ, yêu gia đình, muốn ở bên vợ.

Tôi
xin góp ý. Tết là dịp sum họp gia đình, cũng là dịp để các bà vợ thể
hiện. Người ta đến nhà thấy nhà cửa khang trang, sạch sẽ khen vợ chứ có
bao giờ khen chồng. Bố mẹ chồng thấy con dâu đảm đang cũng sẽ quý mến
hơn, dễ tính hơn. Chồng thấy vợ tảo tần, chịu thương chịu khó sẽ yêu vợ,
yêu gia đình, muốn ở bên vợ.

Mà tự nhiên lúc ấy, chồng thấy vợ
vất vả sẽ tự nhảy vào giúp 1 tay. Chẳng cần các cô phải đòi hỏi, phân
chia việc. Các bà vợ mà cứ ầm ầm lên đòi bình đẳng, đòi chia việc là
cách làm ngu nhất, đảm bảo chẳng được gì. Chồng chẳng những không làm,
mắng cho, ghét cho, rồi cãi nhau, mất hạnh phúc. Đàn ông ưa nhẹ nhàng,
tình cảm. Vợ phải biết điều thì chồng mới thương.

Tôi cũng mong
đồng chí vợ nhà tôi có vào đây đọc được thì tự biết mà sửa đổi đi nhé.
Đề nghị tháo ngay bảng phân công việc Tết, phân chia tiền Tết dán ở tủ
lạnh đi, đây không đồng ý và cũng không bao giờ làm theo đâu. Cứ đang
yên đang lành một thời gian thì dở chứng. Nản quá!