Đau đớn nhìn người yêu cưới bạn thân

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Trinh và Hùng yêu nhau được chính xác 4 năm 3 tháng 9 ngày. Hai người là
hàng xóm, nhà cách nhau có vài bước chân. Thế nhưng mãi đến khi đi học
xa, cả hai mới chuyện trò thân mật. Hùng trắng trẻo, đẹp trai và có nụ
cười rất duyên. Còn Trinh, xét một cách công bằng, hình thức của cô chỉ
dưới mức trung bình. Đổi lại, Trinh luôn chăm chỉ, học giỏi và tính tình
nhũn nhặn.

Nhờ điểm thi đại học cao, Trinh giành được suất học bổng du học 4 năm sang Trung Quốc do cơ quan bố cô tài trợ.

Ngày đó, một phần do Trinh thích Hùng từ trước, một phần cũng do hai gia đình vun vén nên Trinh và Hùng đã chính thức yêu nhau. Tình yêu
trong xa cách cũng trở nên mặn nồng hơn bởi những email sướt mướt,
những tấm ảnh chia sẻ chân tình, những cuộc gọi điện lúc đêm khuya,
những dòng tin nhắn tình cảm.

Đến ngày Trinh về nước, gia đình
Hùng qua nhà cô nói chuyện người lớn và xin phép cho hai con đi lại với
nhau. Trinh và Hùng định kết hôn rồi cô sẽ học tiếp cao học. Nhưng mẹ
Trinh lại muốn con gái ổn định sự nghiệp trước rồi mới lo đến chuyện gia
đình. Mẹ Trinh đã nói chuyện thẳng thắn với gia đình Hùng về việc này.

Từ
đó, Hùng buồn và xa cách cô nhiều hơn. Nhưng Trinh vẫn tha thiết yêu
Hùng, cô luôn chủ động rủ anh đi chơi nhưng phải lén lút giấu bố mẹ
mình. Có đợt, Trinh xin phép gia đình đi tình nguyện với nhóm bạn đến 10
ngày, song thực ra cô và Hùng đã cùng nhau trốn đi du lịch miền Trung.

Sau
đợt ấy trở về, đột nhiên Trinh gọi điện cho Hùng nhiều lần nhưng anh
đều không nghe máy. Trinh sang tận nhà tìm thì bố mẹ Hùng nói anh không
có nhà. Linh cảm hình như có điều gì đó không ổn nên bằng mọi cách, cô
đã thuyết phục bố mẹ đồng ý cho hai người tổ chức đám cưới. Đúng lúc sự
dao động trong bố mẹ Trinh có phần nghiêng theo ý cô con gái thì một chuyện động trời đã xảy ra.

Đau đớn nhìn người yêu cưới bạn thân1
Đúng lúc sự dao động trong bố mẹ Trinh có phần nghiêng theo ý cô con gái thì một chuyện động trời đã xảy ra (ảnh minh họa).

Trinh vẫn nhớ rất rõ, hôm ấy Hùng hẹn cô ra quán cà phê, nơi
lưu giữ nhiều kỷ niệm của hai người. Chiếc áo sơ mi tím, quần âu đứng
đắn khiến Hùng trông thật nổi bật. Rồi… Hùng nhẹ nhàng nói lời chia tay.

Quá
bất ngờ và sửng sốt, Trinh điên đảo “truy lùng” l‎ý do, nhưng Hùng chỉ
đưa ra một lời giải thích ngớ ngẩn: “Chỉ vì không hợp”.

Lời nói
của Hùng đã khiến Trinh như chết đứng. Từ lúc đó đến khi về nhà, cô
không nói một lời nào. Hai ngày sau, Trinh cũng không ăn, không uống. Bố
mẹ Trinh cuống cuồng hỏi han. Sau khi biết chuyện, bố cô, vốn tính nóng
nảy, đã chạy ngay sang nhà Hùng, chửi anh một trận không ra gì.

Nhưng
đó vẫn chưa phải tất cả bất ngờ Trinh đón nhận. Hai tháng sau, Hùng lấy
vợ. Nghe đâu cô dâu xinh đẹp lắm. Mọi người trong xóm kháo nhau nhà anh
tất bật chuẩn bị sính lễ đón con dâu.

Trinh vờ như không nghe
thấy những lời bàn tán, nhưng bố mẹ cô thì không thể làm ngơ trước kẻ đã
phụ bạc con gái mình. Sẵn máu nóng trong người, bố cô hầm hầm chạy sang
nhà Hùng mạt sát anh, thậm chí mạt sát cả bố mẹ anh.

Ngày nhà
Hùng rộn rã đón dâu cũng là ngày nhà Trinh lạnh lẽo, u ám nhất. Bố mẹ
khuyên cô nên đi chơi xa cho khuây khỏa song cô chẳng còn tâm trí nào mà
lê bước ra khỏi nhà.

Đứng trên sân thượng, nhìn Hùng tay trong tay hạnh phúc rạng ngời với cô dâu mới, lòng Trinh đau xót
như bị từng mũi kim đang dày xéo. Trong một phút dại dột, cô đã định
liều mình nhảy từ sân thượng xuống, chết ngay trong ngày cưới của Hùng.
Song giữa lúc đó, hình ảnh bố mẹ lại hiển lên trong đầu Trinh, khiến cô
chùn bước.

Định thần trở lại, Trinh tiếp tục hướng mắt về phía
đám cưới. Xa xa, Trinh ngờ ngợ cô dâu như người quen từng gặp đâu đó.
Tiến lại gần hơn, Trinh đã chết lặng khi nhận ra đó chính là Hoài –
người bạn thân ngồi cùng bàn với cô thuở cấp 3.

Hồi đó, Trinh đi
du học, bố mẹ Hoài phá phá sản nên hình như cả gia đình phải chuyển vào
Sài Gòn sống. Hai người mất liên lạc từ đó. 

Tại sao Hoài lại phiêu bạt về đây, sao lại quen anh, sao họ lại
thành đôi?… Bao câu hỏi rối bời trong suy nghĩ của Trinh, nhưng giờ
phút này, cô biết mình chẳng thể thay đổi được điều gì nữa.

Mỗi
ngày đi làm, Trinh đều phải đi qua nhà Hùng, rồi sớm muộn cũng sẽ đụng
mặt nhau. Bố cô thì vẫn luôn hằm hè: “Nỗi hận này cả đời bố sẽ không bao
giờ quên”.