Đêm tân hôn thứ hai

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

 “Dù con có ba bằng đại học, lương chịu mấy lần thuế, thì cho tới giờ, ba vẫn chỉ ghi nhận mỗi việc con cưới cho ba được chàng rể – bố thằng Cún con ấy, mới là đáng kể thôi”. Vậy mà…

Thuận miên man suy nghĩ: anh ấy “phản bội” mình từ khi nào nhỉ? Tại sao “phản bội” mà không thấy có chút biểu hiện nghi ngờ gì? Vẫn “lương đưa đủ, ngủ ở nhà”, cưng chiều vợ con đến phát ngượng? Anh bảo “tan sở chỉ muốn bay ngay về nhà để ngắm nghía thiên thần bé nhỏ của mình hàng giờ không chán”. Điều này thì Thuận tin anh không nói dối. Vẫn tỏ ra rất “cần” Thuận nữa. Thông thường con người ta “đói mới thèm thịt thèm xôi. Khi no cơm tẻ thì thôi mọi đường” chứ?

Đã “ăn vụng” ở bên ngoài, còn “hơi sức” đâu mà đòi “trả bài” cho vợ nữa? Lắm lúc cũng thấy “tội nghiệp”: ôm chăn, gối sang giường định “lân la”, “cà rà” với vợ. Nhưng vì Thuận “tự vệ” chắc quá, nên lại đành lóp ngóp về phòng rồi cả đêm thở ngắn, thở dài, gần sáng mới thiếp đi như đứa trẻ bị mẹ phạt. Kệ. Thuận phải thực hiện chế độ “kiêng khem” như mẹ chồng dặn: “Ba tháng mười ngày mới hết “tuần chay gái đẻ”. “Có kiêng có lành”, không mai mốt về già mình khổ”. Vậy nên “khoản đó” Thuận đã bắt chồng “nhịn: từ khi thai mới được 6 tháng.

“Hay là đói ăn vụng, túng làm càn? Trai 30 tuổi đương xoan? Nếu thế, làm sao mình có thể tha thứ được? Trong lúc mình mang nặng đẻ đau, chịu vất vả, xấu xí để sinh con cho anh thì anh lại đi với người khác sao? Thật là vô lương tâm. Chỉ có mấy tháng trời mà không chịu được ư? Thật là tầm thường”. Thuận buồn lắm. Nói ra chắc đã ai tin? Người như anh ta đã có… “thương hiệu” về sự đàng hoàng, trong sạch; lại… tự ái đầy mình. Nói sao để anh ấy tâm phục, khẩu phục đây? “Bằng chứng” đã “rõ ràng” mà sao mình vẫn run thế nhỉ?…

– Hôm nay anh cố gắng về sớm. Em có chuyện này muốn nói với anh.

Từ khi lấy nhau, đây là lần đầu tiên Thuận phải nói với chồng một cách trịnh trọng như vậy. Cô hình dung anh sẽ rất lo lắng. Nhưng không. Thái độ của anh rất bình tĩnh. Thuận còn thoáng thấy một chút “đắc chí” nữa. Lạ quá!

– Đây là cái gì? Anh dùng nó từ khi nào? Ở đâu? – Thuận – với khuôn mặt hình sự, lôi ra một tá “vật thể lạ” – bao cao su “OK”, thứ mà Thuận lấy được từ cốp xe, từ ví của chồng – đặt trên bàn làm bằng chứng, trong tư thế của người tấn công tội phạm.

– À á! Em giỏi quá! Em lấy ở đâu ra thứ đồ “quý hiếm” vậy?

– Anh đừng đùa, đừng đánh trống lảng nữa. Chuyện này đối với em là vô cùng hệ trọng. Mấy ngày qua, em đã suy nghĩ rất nhiều. Em đã cố gắng lắm để có cuộc nói chuyện này với anh. Nhân danh tất cả những gì tốt đẹp nhất mà chúng ta có với nhau sau ngần ấy năm chung sống. Em mong anh một sự thành thật. Em có thể tha thứ được cho anh hay không là phụ thuộc vào thái độ của anh lúc này.

– Chà chà! Nghiêm trọng rồi đây

– …

– Em nghĩ là anh đã xài “vật này” ở đâu đó, với ai khác không phải là em sao? Anh mà lại “sơ suất” để cho em dễ tìm thấy bằng chứng vậy ư? Anh đã rất mong em… tìm thấy cái này sớm hơn.

– ???

– Anh chẳng biết làm cách nào khác. Phải huy động “chất xám” tối đa mới nghĩ ra được… “kế này”.

– ???

– Anh nghĩ em đã quá “cẩn thận” đến “bất công” với chồng mình. 7 tháng rồi đấy bà xã ạ. Sách đây, em đọc đi.

Nói rồi anh đưa cho Thuận cuốn “Tâm sự cùng các bà mẹ trẻ”. Càng đọc, Thuần mới càng vỡ lẽ và tủm tỉm cười: “À ra thế! Anh đã chọn cách này: dùng sách và những “vật thể lạ”, để đánh động về một “nguy cơ” cho mình”. Thở phào một hơi thật nhẹ, Thuận nghĩ về một đêm tân hôn” thứ hai của mình, sau 7 tháng “xa” chồng.