Dửng dưng trước tổ ấm nhà mình

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Chỉ
kịp đợi tôi uống hết ngụm đầu tiên, nó đã xổ ra cả tràng: “Này, hình
như lão chồng mày có bồ. Đã 3 lần tao bắt gặp lão ý đi với một em chân
dài rồi. Mấy lần trước, tao cứ nghĩ mình nhìn lầm. Nhưng, lần này thì
chắc chắn đúng. Vậy nên, tao phải đến báo tin ngay cho mày”.

“Thật
đúng là…” – cô bạn bỏ dở câu nói bằng cái thở dài héo hắt. Tôi bình
tĩnh đặt ly cà phê xuống bàn, hỏi lại: “Thế hả? Ok. Cảm ơn mày. Thôi,
tao phải lên làm việc đây”. Nghe vậy, cô bạn nhảy chồm ra khỏi ghế, nhìn
tôi bằng đôi mắt in hình hai dấu hỏi to đùng: “Này, mày có làm sao
không? Lão ấy là chồng mày. Lão ấy đang đi với một người phụ nữ khác. Ấy
vậy mà mày cứ dửng dưng như thể đây là chuyện nhà hàng xóm vậy.

 

 

Nghe
bạn nói, tôi bỗng ngẩn tò te và rồi chất vấn lại bản thân mình. Ừ, thì
chuyện nhà tôi mà. Tôi cũng muốn cáu lắm, muốn nổi giận lắm nhưng sao
người cứ lạnh băng, chẳng có tí cảm xúc nào. Có lẽ, nhìn cái vẻ mặt thản
nhiên vô hồn của tôi, cô bạn không chịu nổi đã đùng đùng xách túi về
trước. Lẽ thường, nghe một tin sốt dẻo như vậy, tôi sẽ phải mặt đỏ tía
tai và chất vấn bạn hàng chục câu liền: “Nào là có thật không? Mày gặp
lão ấy lúc nào, ở đâu? Con bé đó trông ra sao, xinh hay xấu? Họ có biểu
hiện tình cảm không?

Vậy mà tôi tuyệt nhiên chẳng thốt lên được câu nào. Ngay cả gọi bạn quay lại cũng không.

Hôm
đó, nghi án chồng có bồ mà cô bạn thân cung cấp cứ ám ảnh tôi suốt. Gọi
là không nghĩ gì thì không phải, nhưng, điều làm tôi đau đớn lại không
phải về việc chồng ngoại tình (có hoặc không) mà là cảm xúc của mình.
Tôi tự hỏi mình làm sao vậy? Người đó là chồng tôi, sao tôi lại dửng
dưng thế? Hay là tình yêu của chúng tôi đã chết rất lâu, trước cả khi
tôi nhận ra nó không còn tồn tại?

Tôi
và anh ấy lấy nhau đến nay đã được 15 năm. Chúng tôi có với nhau hai
mặt con. Nếu so với lời tuyên bố của một chị cùng cơ quan: Đời sống vợ
chồng chỉ kéo dài 5 năm là cùng thì hôn nhân của chúng tôi đã “thọ” lắm.
Một lần, công đoàn cơ quan tôi mời một chuyên gia tư vấn tâm lý đến nói
chuyện tình yêu – hôn nhân cho cán bộ nhân dịp ngày phụ nữ VN 20/10.
Trong buổi đó, chuyên gia hỏi chúng tôi: “Các bạn cảm thấy hôn nhân của
mình thế nào? Các bạn thấy mình hạnh phúc hay bất hạnh? Hàng loạt cánh
tay đưa lên. Người thì bảo tôi hài lòng về những gì mình đang có. Người
thì thở hắt bảo: “Hôn nhân của tôi chán chẳng buồn chết”. Đến lượt mình,
tôi nói: “Tôi thì chẳng buồn cũng chẳng vui”. Có một điều tôi muốn
nhưng không dám nói ra là kỳ thực, tôi còn không nhớ mình có cuộc sống
vợ chồng nữa kia. Kết thúc buổi nói chuyện hôm đó, trước khi ra về, vị
chuyên gia tâm lý có gặp tôi và nói rằng: “Em cẩn thận với cuộc sống gia
đình của mình nhé. Em vui cũng được, buồn cũng được nhưng ít ra là còn
cảm xúc chứ sống với nhau mà vô cảm hoàn toàn thì thật đáng lo ngại”.

Sau
đó, theo lời gợi ý của chuyên gia, tôi bắt đầu để mắt hơn đến gia đình
của mình. Tôi kiểm tra xem trong một ngày đời sống vợ chồng của chúng
tôi ra sao. Sáng, tôi trở dậy xách làn đi chợ, mua thức ăn. Khi tôi về
thì chồng cũng đã dậy.

Chúng
tôi thường chạm mặt nhau trong phòng khách, nhưng chồng tôi sẽ lánh về
bên phải để nhường đường cho tôi đi vào bếp. Tôi chẳng cảm ơn chồng một
câu, còn chồng thì cũng chẳng hỏi em đi chợ về rồi đấy à, em mua gì cho
bố con anh ăn đấy. Như điều tất yếu, tôi mua gì thì cả nhà ăn vậy. Chẳng
ai thắc mắc là sao không ăn món này, món kia. 7h30, chúng tôi bắt đầu
ra khỏi nhà. Sống cùng phòng nhưng chúng tôi có 2 tủ quần áo riêng. Vì
thế, ai thích mặc gì thì tự ra tủ mình chọn lấy một bộ. Bàn là đã có,
thích thì là, không thích thì tự biên tự diễn. Rồi cặp ai người đó xách,
ai xong trước ra trước, ai xong sau ra sau. Con cái lớn tự lo được nên
chẳng ai phải đèo bòng đứa nào.

Tôi
ra đến cửa là lao xuống cầu thang, trong đầu lởn vởn đủ thứ, nào là
công việc hôm nay không biết có thuận buồm xuôi gió không? Tiền tháng
này còn nhiều hay ít? Tôi chẳng biết chồng mình mặc áo gì, quần gì. Vì
thế có dạo, cô bạn thân gọi cho tôi hỏi hôm nay chồng mày mặc bộ gì đi
làm (chắc đó là lần đầu tiên nó bắt gặp chồng tôi đi với em nào đó), tôi
đã thành thật trả lời: “Xin lỗi, tao không biết”. “Vậy, mày thử gọi đến
cơ quan xem lão ấy có ở đó không đi, việc gấp lắm”. Tôi lại cười: “Số
cơ quan lão ấy tao cũng không biết nốt vì đã bao giờ gọi đâu”. Thế cơ
quan lão ấy ở đâu, cô bạn sốt ruột. Nào đã lên bao giờ đâu, chỉ biết nó
nằm trong cái tòa nhà cao tầng ở chỗ tháp nước ấy. Cô bạn hét lên một
tiếng “chịu mày” rồi cụp máy.  

Quả
là thế thật, ngoài việc cùng sống chung dưới một mái nhà, tôi chẳng có
thêm thông tin gì về chồng cả. Thậm chí, nói không ai tin, người ngoài
có khi còn hiểu chồng tôi hơn tôi. Họ còn biết anh ý đang làm gì, biết
địa chỉ email, nick chat của anh ấy. Còn tôi, trừ mỗi tối gặp nhau, còn
lại suốt cả ngày, chẳng bao giờ bấm máy gọi điện, nhắn tin cho chồng.
Nhà cửa đó, chồng thích về lúc nào thì về. Đến giờ chưa về thì mẹ con
tôi sẽ ăn cơm trước. Riêng khoản đi ăn trưa, xem phim cùng nhau thì… với
tôi đó là thứ vô cùng xa xỉ, hơn cả là hái sao trên trời.

Tuy
vậy, tối đó, sau khi gặp bạn, tôi cũng cố tỏ ra quan tâm đến chồng hơn.
Trong bữa ăn, tôi không còn quay ra chỉ nhăm nhăm gắp thức ăn cho con
như trước mà  nhìn lên… ngắm chồng. Tôi chợt nhận ra, lâu lắm rồi, tôi
chưa từng nhìn thẳng vào mặt chồng như vậy. Nụ hôn, cái ôm ấp yêu thương
càng không. Chồng tôi không nhận ra sự thay đổi đó ở tôi, vẫn cắm mặt
vào ti vi, mồm nhai cơm như một cái máy. Anh ăn xong trước nhất. Đặt đũa
xuống bàn, chồng tôi bước ra phòng khách, lại bật ti vi lên xem. Còn
tôi, con ăn xong bắt đầu quắn lên rửa một đống bát đĩa. Chẳng ai nói với
ai câu nào.

Các
con thì bận học, chồng bận xem ti vi, còn tôi bận dọn dẹp. Khi vãn
việc, chúng tôi trở vào phòng riêng. Mỗi người lại cắm mặt vào một thứ.
Tôi dùng máy tính, check mail, chat chit còn chồng thì lướt web, chơi
điện tử trên Ipad. Từ màn hình bên này, cô bạn thân nhảy vào, liên tục
hỏi: “Mày đã nói chuyện với chồng chưa? Lão ý đúng là có bồ không? Mày
có thấy lão ý khác lạ không?” Tôi vội vàng đánh máy trả lời: “Chưa nói.
Mà cũng chẳng biết nói gì. Lão ý vẫn thế. Và tóm lại, tao chẳng muốn
biết làm gì”.

Hết
cô bạn thân, lại có thêm mấy đồng nghiệp ở cơ quan nhảy vào bắt chuyện.
Từ chuyện vui chuyện buồn, đến cả tán láo toét để giết thời gian… tôi
cũng chơi hết. Nhưng, tôi chợt nhận ra, mình có thể trò chuyện với bất
kỳ ai, trừ chồng. Tôi chát với cả thế giới này, nhưng chưa một lần trong
bao năm qua, nói chuyện với chồng có đầu có đuôi quá mươi phút.

Tắt
máy vi tính, tôi quay sang thử bắt chuyện với anh. Cô bạn khuyên tôi
hãy thử tâm sự với chồng chuyện ở cơ quan, chuyện bạn bè và hỏi ý kiến
lão ý. Ngụ ý của bạn tôi là hãy cải thiện quan hệ “nhạt toẹt” để kéo lão
ý về với mình. Và tôi làm theo. “Hôm nay, con Hoài đến chỗ em đấy. Nó
rủ em mua chung cư. Nó có suất, anh thấy thế nào?”. Tôi bịa ra chuyện
Hoài – cô bạn thân rủ mua chung cư – hy vọng sẽ khiến anh thu hút. “Thể
hả. Nó giàu nhỉ”. Chồng tôi đáp. “Chuyện, chồng nó vừa mới được thăng
chức lên làm tổng giám đốc rồi. Nó không giàu mới lạ”. “Ừ”, chồng tôi
đáp và vẫn cắm cúi vào Ipad. “Thế anh thấy mình có nên mua nhà chung cư
không?” Tôi tiếp tục tấn công. “Tùy em. Đủ tiền thì mua, không đủ thì
thôi”. Và câu chuyện giữa chúng tôi kết thúc không đầu không cuối như
vậy. Giả sử bây giờ chồng tôi có nói tiếp thì tôi cũng sẽ chào thua.
Bởi, tôi thấy mình chẳng có tí hứng thú gì nói chuyện với chồng cả. Tôi
lấy cuốn truyện ra đọc, lát sau quay sang thì chồng đã ngủ từ lúc nào.
Tôi tắt đèn, bò vào chăn, và xoay lưng vào anh. Thế là xong một… buổi
tối vợ chồng.

 

Đến
bây giờ, câu hỏi chồng có ngoại tình không với tôi vẫn là ẩn số. Mà
đúng hơn là ẩn số mà tôi cũng chẳng buồn tìm hiểu. Chúng tôi vẫn sống
dưới một mái nhà, nhưng cứ nhàn nhạt như vậy. Chồng tôi chẳng đánh mắng
tôi, cũng chẳng cãi vã với tôi. Hết giờ anh ấy vẫn về nhà. Lương tháng
vẫn nộp đều đều. Chỉ có điều, chúng tôi không có gì đột phá cả. Thi
thoảng, cô bạn thân vẫn đến nhà tôi chơi. Để thăm dò chồng tôi, cô bạn
trêu: “Anh ơi, vợ anh nó có bồ đấy. Ở cơ quan nó, có một anh chàng sếp
trẻ đẹp trai, mê nó cực kỳ”.

 

Chồng
tôi chỉ cười bảo: “Làm gì có chuyện đó”, rồi anh cũng nhanh chóng quên
luôn. Tôi chờ mãi mà chẳng thấy anh chất vấn, ghen tuông cho dù sâu
thẳm, tôi lại mong anh làm điều đó. Thi thoảng, tôi mua váy mới, làm lại
tóc, uốn lại lông mi, chồng tôi cũng chẳng nhận ra. Bởi có bao giờ anh
sờ vào tủ quần áo của tôi đâu mà biết tôi có những bộ nào. Cũng như vậy,
tôi cũng kệ, anh có bồ cũng được mà không cũng được. Nhiều lúc tôi
nghĩ, nếu anh có bồ thật thì sao nhỉ? Thì ly hôn. Đó là câu trả lời mà
tôi nhanh chóng vẽ ra. Rồi tôi lại tự hỏi: Sao mình có thể nói ra hai từ
ly hôn nhẹ nhàng đến thế, thoải mái đến thế.

 

Trời ơi, hôn nhân của chúng tôi, có ai định nghĩa giúp là đang ở “thể” nào không?