Em đã dâng hiến, sao còn bỏ tôi?

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Tôi không còn nhớ mình quen em từ ngày nào ? Tôi chỉ biết một người
con gái mà tôi quen trên một mảnh đất của thế giới ảo nào đó !. Ngày đó
tôi còn đang đau khổ với mối tình đầu còn dang dở thì gặp được em. Với
tôi, em lúc đó cũng như bao người con gái khác đang hiện hữu mà vô hình
nào đó. Dường như đó cũng là suy nghĩ của những người khi cuộc tình tan
vỡ, không còn tin vào bất cứ người con gái nào trên thế gian này.



Em ở miền Bắc, tôi đoán thế vì em hát cho tôi nghe những bài hát Quan
Họ. Giọng em rất trong và ấm, cũng nhẹ nhàng và chất chứa tình yêu
thương. Lúc đó tôi chỉ nghĩ có vậy. Giờ nghĩ lại thấy mình và em đã
cùng chung bao kỉ niệm. Không phải trên những con đường đầy hoa mà là
trên mạng ảo. Em vẫn thường nhắn tin cho tôi, trò chuyện với tôi. Tôi
cũng không nhớ rõ chúng tôi đã nhắn bao nhiêu tin nữa. Tôi chỉ nhớ rằng
em đang làm trái tim tôi ấm dần lên.



Với tôi em không đẹp nhưng xinh xắn, không kiêu sa hay xa xôi gì đó, em
giản dị và rất đỗi dịu dàng. Nhưng tôi thấy mình thương em. Có lần vì
tôi mà em đã không ngủ, thức nhắn tin với tôi lúc tôi buồn nhất. Thế
đó, em đã sưởi ấm trái tim tôi dần lên từ nguội lạnh.



Ngày từng ngày tôi thấy mình nhớ em nhiều hơn, mỗi phút chúng tôi nói
chuyện thân thiết hơn. Tôi là người miền Nam, dẫu có xa xôi cách trở
tôi vẫn thấy như mình đang được ở gần bên em. Tôi đã yêu em từ lúc nào
không hay và thế là em bước vào trái tim tôi từ đó.


Ảnh minh họa


Ảnh minh họa


Em vẫn thế, vẫn dịu dàng và đắm thắm, có lẽ người con gái mà thế gian ban cho tôi nhường đó là đủ lắm rồi !


– Mình chia tay anh nhé!

– Sao thế em? – Tôi bàng hoàng sửng sốt.


Anh ở xa em quá ! người ở miền Bắc – người sống miền Nam.

– Em đừng lo ! Anh sẽ ra với em.


– Không được đâu ! Xa lắm. Anh đừng ra.


– Em đừng nói nữa ! Anh sẽ ra với em.

Bước xuống từ mạng ảo, tôi một mình ra tìm em theo tiếng gọi của trái tim mình.



Lần đầu tiên gặp em, tôi không ngạc nhiên lắm vì với tôi em ngoài đời
giờ đây và trên thế giới ảo không khác xa nhau nhiều. Nét giản dị của
cuộc sống đời thường chính là điều mà tôi yêu nhất ở con người em.



Tôi cầm lấy bàn tay em, bàn tay thật nhỏ nhắn. Em bảo: ”Tay em xấu lắm” tôi hỏi rằng: ”Xấu thiệt không?”
và khẽ đặt nụ hôn lên đó. Em ngại ngùng quay mặt đi. Sự hạnh phúc – tôi
cảm nhận được điều đó vì đi bên em. Cùng em chung một con đường, chung
một nhịp bước chỉ khác một điều là trái tim đang đập loạn nhịp lên mà
thôi.



Chúng tôi đi ăn cùng nhau, nói cùng một câu chuyện và chăm chú nhìn vào
đôi trai gái đang chụp ảnh cưới. Tôi nói với em sau này tôi muốn người
mặc áo cưới sánh vai cùng tôi là em. Tôi đã yêu em nhiều như thế.



Tối đó em đi về căn phòng nhỏ của mình, còn tôi thì về khách sạn. Sáng
sớm, em đến tìm tôi. Chúng tôi đã ở bên nhau cho tới lúc tôi về.


     


Trưa hôm sau tôi trở vào miền Nam. Còn em ở lại, em tiễn tôi ra đến sân
ga. Tôi trở về mang trong lòng bao luyến tiếc và mang theo cả bóng hình
của người con gái tôi yêu.


– Sao em không nhắn tin cho anh? Bộ muốn làm anh bực hả?


– Em đã bảo là em bận mà, đâu có thời gian nhắn tin đâu.


– Bận gì thì cũng nhắn tin cho anh. Bận đến nỗi không có một phút để nhắn tin sao ?



Tôi dập máy trong cơn bực tức. Chị tôi gắt gỏng:



– Em bỏ đi, cái thứ con gái gì mà mới gặp lần đầu đã dễ dàng thế rồi. Đồ lẳng lơ.



Mặc cơn tức đang dâng, mặc chị khuyên bảo thế nào tôi vẫn còn yêu em nhiều lắm.


–  Anh à ! mình không lấy nhau được đâu.


–  Sao thế em ?


–  Em không vô miền Nam theo anh được đâu. Cha mẹ không cho em lấy
chồng xa đâu. Em còn phải lo cha mẹ nữa. Anh đừng yêu em nữa, được
không?


– Mình chia tay hả em?


– Anh đừng yêu em nữa. Anh yêu người khác đi. Em biết anh là một người
tốt, anh sẽ tìm được người con gái xứng với anh, tốt hơn em, đẹp hơn
em. Em xin lỗi, anh đừng hận em nha!.


– Nhưng anh còn yêu em nhiều lắm!.



Thế rồi những dòng tin nhắn dần ít đi, những cuộc nói chuyện cũng vội
vàng hơn và dần vơi bớt. Em dần xa tôi hay không biết tôi đang dần xa
em nữa ? Vậy là tôi đã mất em thật rồi !.



Chán nản, thất tình tôi như người bơ vơ giữa thế gian này. Người con
gái của mối tình đầu đã cho tôi nhiều đau khổ và giờ là em. Tôi rất yêu
em, yêu rất nhiều, nhiều lắm. Nhớ cũng rất nhiều. Em có biết không? Có
những lúc kí ức chợt ùa về tôi thấy lòng mình buồn vô hạn. Tôi nhớ đến
em nhưng nhắn tin cho em thì em không nhắn lại, gọi thì em không nhấc
máy. Giờ đây, tôi thấy em như người xa lạ.


Em muốn tôi chứng minh cho em thấy tình yêu của tôi dành cho em là chân
thật. Tôi đã ra với em rồi, dù chỉ quen em trên mạng ảo, dù xa em ngàn
trùng cách trở tôi đã ra với em rồi, sao em nỡ bỏ tôi?