Em đã thay đổi

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Tôi và em cùng sống tại một vùng quê nghèo khó ở Tây Nguyên. Gia đình
tôi và em cũng như bao nhiêu người nông dân khác, quanh năm bán mặt
cho đất bán lưng cho trời khi chỉ trông vào những rẫy mì, rẫy ngô năm
được năm không. Những năm thời tiết thuận lợi thì đủ cái ăn, còn thời
tiết xấu thì bữa đói bữa no. Nhưng ba mẹ cả hai chúng tôi cũng cố gắng
hết sức chắt chiu, tích góp lo cho hai chúng tôi đi học mong biết được
cái chữ để không phải khổ. Vì thương ba mẹ và sống trong cảnh khó khăn
từ nhỏ đã luyện cho chúng tôi sự cố gắng, kiên trì để mong đổi đời, có một tương lai tương sáng và có thể giúp được gia đình.

Thời gian cứ thế trôi đi trong những giọt nước mắt, những bờ vai đẫm
mồ hôi của ba mẹ và sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cả hai chúng tôi.
Thoáng chốc tôi và em đã học xong 12 năm học và bước vào kì thi đại học.
Em mong muốn sẽ trở thành một người kế toán nên đã quyết định thi vào
một trường kinh tế, còn tôi ước mơ có thể trở thành một nhà báo để có
thể dùng cây bút nói lên cảnh khổ cực của ba mẹ cho mọi người biết trên
các trang báo nên tôi đã thi vào trường có khoa báo chí. Sự khó khăn và
nỗ lực của cả hai chúng tôi đã được đền đáp khi cả hai đều thi đậu vào
các trường mình đăng kí nên chúng tôi đã quyết tâm lên thành phố, để lại
gia đình và cái vùng quê nghèo khó mong được đổi đời.

Em đã thay đổi, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, doi doi, dai gia, xa nhau, bo vai, thay doi, cuoc doi, sa nga, loi lam, loi thoat, su nghiep, cam do

Tôi đang rất bế tác, mông lung không có lối thoát (Ảnh minh họa)

Lúc đầu khi bước vào chốn phồn hoa đô thị, tôi và em gặp những bỡ ngỡ
nhưng cũng tự nhủ với lòng mình là phải sống, phải trụ được ở thành phố
này, dù biết trước là rất nhiều gian nan thử thách. Tôi và em học cách xa nhau
lắm nhưng ngày nghỉ tôi cũng cố gắng bắt xe buýt lên thăm em và giúp đỡ
động viên em mỗi khi em ốm, dù trời mưa hay nắng là tôi đều có mặt chăm
sóc em. Vì tôi là con trai có sức khỏe nên tôi xin đi làm, một công
việc khó khăn nhưng cũng có tiền ăn, ở và một phần nho nhỏ gửi đỡ cho em
học.

Sau bao nhiêu năm học cả hai chúng tôi đều tốt nghiệp, em học rất
giỏi liên tục được học bổng nên em đã tốt nghiệp loại giỏi, còn tôi vì
có mải mê đi làm, cũng một phần ham chơi nên tôi phải học lại chưa tốt
nghiệp ra trường được. Khi em ra trường, lúc đầu chúng tôi còn hay liên
lạc với nhau nhưng sau một thời gian thì ngày càng ít dần những dòng tin
nhắn tâm sự, động viện nhau. Tôi thường nhủ rằng đó chỉ là do em đi làm
để có tiền sống, gửi về cho gia đình nên em ít liên lạc với tôi thôi.
Nhưng tôi đã nhầm, hóa ra em đã thay đổi từ lâu, em không phải là em của
ngày xưa mà em đã thành một con người khác.

Giờ em như một dòng nước nhỏ bị quấn vào vòng xoáy của cuộc đời, hay
như một con thiêu thân lao vào trò chơi thế gian. Em đã có tiền, em đã
có nhà, xe hơi… những điều tưởng như mơ. Lúc đầu tôi tưởng em làm nhiều
nên có tiền hay được ai thương nên cho nhiều tiền nên có. Hóa ra đó là
sai lầm khi thật ra tôi đã hiểu tất cả. Em đổi đời là do em quen một
người, một đại gia lắm tiền, người mà em có thể nương tựa, là
bờ vai che chở cho em được, chứ không như tôi, một gã nghèo sơ xác, tiền
cũng không có, sự nghiệp cũng không có sao mà lo cho em đươc…

Giờ tôi đang thật sự tuyêt vọng và buồn, tôi đang rất bế tác, mông
lung không có lối thoát. Tôi rất mong các độc giả có thể cho tôi lời
khuyên trong trường hợp này. Tôi xin trân thành cảm ơn!