“Em ráng giấu chồng mà nuôi con khôn lớn đi”

Tôi đã kết hôn
được gần một năm nay nhưng không hề cảm thấy yêu chồng. Anh khá nhạt
nhẽo, khô khan và luôn bận rộn với công việc. Tôi lấy anh chỉ vì anh rất
rộng hầu bao chu cấp cho gia đình vợ. Chồng tôi làm phó giám đốc công
ty sản xuất linh kiện điện thoại nên thu nhập rất cao. 

Gần một năm kết
hôn mà vợ chồng tôi vẫn chưa có con vì tần số “gần gũi” nhau quá ít.
Chồng tôi thường xuyên đi công tác xa. Lúc ở nhà, anh cũng dành nhiều
thời gian cho công việc. Tôi chỉ như một người vợ để anh làm cảnh vậy.

Tôi dùng tiền của
chồng xả láng mua sắm ở các siêu thị và spa giết thời gian. Dù vậy, tôi
vẫn cảm thấy rất buồn, cô đơn và chán chường. Tôi sống ngợp trong đồng
tiền mà chẳng được vui.

Tôi lên mạng xã
hội để làm quen. Tôi thích chat với nickname langtudem. Người đó làm
trái tim tôi bừng tỉnh sau bao ngày lạnh lẽo. Chúng tôi hẹn gặp nhau
ngoài đời.

Anh thú nhận đã
yên bề gia thất với vợ và hai con nhỏ. Tôi thích sự thành thật của anh.
Chúng tôi đến với nhau vì chán vợ chán chồng chán cái cảm giác vô vị
hàng đêm. 

Tôi và người tình
lao vào nhau như thiêu thân. Chúng tôi chỉ biết yêu và yêu thôi. Người
yêu đem lại cho tôi cảm giác khác hẳn chồng. Một cái gì đó nóng bỏng, lạ
lẫm khó diễn tả được bằng lời.

Thỉnh thoảng sau
giờ tan sở, tôi háo hức được gặp người tình. Công việc của tôi thường về
khá muộn nên tôi dễ dàng qua mặt được chồng.

Sau một thời gian
“đi ủng” giữa trường tình, người yêu tôi nói đã chán cảm giác đó. Tôi
rất yêu anh nên chiều theo ý anh. Chúng tôi đã lao vào nhau mãnh liệt,
nồng nàn.

Tháng này tôi bị
trễ kinh một tuần so với lệ thường. Tôi mua que thử thai về kiểm tra.
Hai vạch đỏ trên que thử hiện lên rõ rệt. Tôi đã có thai thật rồi. 

Điều khiến tôi lo
lắng là chồng tôi đã đi công tác nước ngoài suốt gần một tháng qua, giờ
tôi lại dính bầu. Đó chắc chắn không phải là con của chồng tôi rồi. Tôi
hoảng sợ đẫm mồ hôi.

Một lúc sau tôi
tự trấn an bản thân. Tôi không nói ra thì có trời mới biết sự thực này.
Vì người tình có diện mạo khá giống chồng tôi. Cả hai đều to, cao, mặt
chữ điền, da trắng… Chỉ từng ấy đặc điểm đủ khiến cho con tôi có diện
mạo hao hao giống chồng tôi rồi.

Nhưng nếu chồng
tôi phát hiện ra chuyện này thì sao? Nếu chúng tôi ly hôn, mẹ đẻ tôi đau
ốm liên miên sẽ không có tiền thuốc thang. Em trai tôi không có tiền
học đại học. Tôi sẽ trở thành người con đốn mạt trong gia đình mình.

Tôi hoang mang
lắm. Thời nay khoa học hiện đại rồi. Chỉ bỏ ra chút tiền là có thể đưa
con đi giám định AND để xác định huyết thống. Chỉ cần thiên hạ ai đó rỉ
tai “giỏ nhà này” mà “quai nhà khác” là có thể phải nếm đòn ngay.

Nếu vậy, chỉ còn
cách thành thật với chồng. Tôi sẽ xin chồng tha thứ tội lỗi của mình.
Chỉ là nuôi thêm một đứa trẻ. Đâu có xá gì so với kinh tế gia đình tôi
hiện nay.

Nhưng liệu cách
đó có ổn không? Vì tôi đọc trên các website thường thấy lời khuyên: Đừng
nên kể cho chồng chuyện quá khứ tình ái của mình. Dù có tấm lòng nhân
ái nhưng đôi lúc chồng sẽ hậm hực vì ghen và khuấy động lên làm bạn mệt
mỏi.

Tôi tức tốc gọi
điện cho người tình. Anh im lặng khi nghe tin về cái thai. Vài phút sau
anh bảo không thể bỏ vợ con vì tôi và đứa con trong bụng. 

Tôi chửi anh là
đồ khốn nạn. Anh cười nhạt: “Anh còn vô tích sự hơn em tưởng. Vợ anh
đang là trụ cột nuôi cả nhà. Bỏ vợ thì anh sẽ lâm cảnh đầu đường xó chợ
ngay”. Tức quá đang định dập máy thì anh ta đã làm vậy trước tôi.

Lúc sau anh ta
nhắn tin vào máy tôi: “Em à, bỏ con thì ác lắm. Em ráng giấu chồng mà
nuôi con khôn lớn đi”. Đúng, tôi là người phụ nữ. Tôi sắp làm mẹ rồi.
Sao tôi nỡ bỏ đi sinh linh bé bỏng chưa đầy một tháng tuổi được.

Tối qua, chồng
tôi báo ngày mai anh sẽ đi công tác về. Tim tôi đập gấp gáp vì lo sợ.
Tôi vừa thấy day dứt với chồng vừa thương cái thai mới nhen nhóm trong
bụng mình. Tôi chợt thấy sợ chồng lắm. 

Thực lòng, tôi
không muốn bỏ cái thai này đi chút nào. Nhưng tôi lại không đủ can đảm
thú nhận tất cả tội lỗi với chồng. Tôi phải làm sao bây giờ?