Gửi anh phương xa

Anh đã mang đến cho em biết bao nhiêu cảm xúc mà trước giờ em chưa từng biết. Anh cũng cho em biết được cảm giác yêu một người và được yêu, mang đến nhiều điều bất ngờ cho em. Làm sao em có thể quên được cảm giác đó khi những ngày ấy sắp tới nhưng lại thiếu vắng bóng anh, chỉ còn mình em với ký ức trong tim. Em biết em sẽ đối diện một mình vì ở nơi xa xôi ấy, anh sẽ chẳng nhớ gì cả. Anh đang hạnh phúc, vui vẻ bên người ta và đã quên em thật rồi, quên đi người mà anh trao bao lời hẹn ước. Tuy chúng mình đã chia tay mấy tháng rồi nhưng sao em vẫn không thể quên những lời nói của anh? Em nhớ những chiều em ngồi chát với anh, nhớ hằng đêm anh gọi cho em… Em biết giờ anh không còn là của em nữa, biết anh đã có ai đó nhưng sao vẫn nhớ anh quá! Sao ông trời cho hai ta găp nhau rồi lại đem anh đi khỏi đời em?

Em đã suy nghĩ rất nhiều. Không biết em đã làm gì sai mà sao anh lại đối xử với em như vậy? Em chỉ muốn có được một tình yêu, một mái ấm gia đình nho nhỏ, không “bon chen” với những đứa con của anh và em. Em tưởng giấc mơ sắp thành hiện thật thì anh nói ra đi, anh lấy đi tất cả, chỉ để lai cho em sự đau khổ ở nơi này. Một mình em đối mặt với tất cả mọi thứ, em như lạc vào chốn xa mạc mênh mông, đều là cát không biết mình phải đi về đâu? Anh không biết em đã đau khổ thế nào những ngày không anh, em đã vì anh khóc biết bao nhiêu, anh đâu nào biết vì anh đang tay trong tay với người ta. Anh nói đúng “một người đau sẽ tốt hơn là cả ba người”. Anh tiếp tục đi con đường của anh, em vẫn ở nơi đây chờ anh về bên em, vòng tay em luôn luôn đón chào anh quay về, người chồng ở nơi phương xa của em, đã nói “yêu em nhiều như những hạt cát mãi mãi vân không đếm hết”.

Kelly