“Gái đẹp mất trinh, gái xinh mất nết”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Tôi có thể nói thẳng, tôi gần là
một đại gia. Gia đình tôi buôn bán dược phẩm. Thời đại suy thoái kinh
tế, người người nhà nhà lâm vào cảnh lao đao thì tiền vào túi tôi vẫn
đều đều. 

Là đại gia, tôi tất phải có chân dài bám đuổi. Nhiều em xinh tươi
quấn lấy nhưng tôi chẳng màng. Tôi chỉ muốn vợ là một người phụ nữ nhan
sắc bình thường, thậm chí xấu xí cũng được. 

Tôi cũng từng cặp với khá nhiều em gái có ngoại hình đẹp. Nhưng tiếp
xúc với gái xinh nhiều, tôi đâm ra sợ. Gái xinh thời này cao thủ và thực
dụng lắm, chẳng ngờ nghệch như nhiều ông tướng đầu óc bã đậu vẫn nghĩ
đâu. 

Đúng là gái xinh thường hay học dốt vì họ quá mức coi trọng việc chăm
sóc sắc đẹp, không có thời gian học hành. Học dốt thì không kiếm được
nhiều tiền. Họ không có tiền nên phải kiếm đại gia để dựa hơi. 

Xin lỗi, đàn bà mà biết lợi dụng nhan sắc để sống dựa vào đồng tiền
của người khác thì ranh ma bỏ xừ chứ chẳng ngu ngốc đâu. Chẳng có ai
hiểu cách nắm giữ trái tim đàn ông hơn gái xinh cả.

Đàn ông tìm đến gái xinh thường chỉ vì vẻ ngoài. Như thế các ông lại
hay cả thèm chóng chán. Vì vậy, để cạnh tranh với các gái xinh khác giữ
chân đại gia, các nàng phải lao tâm khổ tứ, bày binh bố trận, thâm độc
ghê lắm chứ chẳng đùa.


(Ảnh minh họa – Nguồn: inmagine)

Đã thế, gái xinh thường rất tham lam, hoang phí, không biết điểm
dừng. Lúc còn đang kén xem đại gia nào giàu nhất, chiều mình nhất để
lấy, gái đẹp được các anh cung phụng như nữ hoàng, các nàng đã quen thói
ăn sung mặc sướng, xài tiền chùa của các anh. 

Đến lúc lấy về thành vợ rồi, gái đẹp vẫn giữ thói quen như vậy. Một
đứa bạn của tôi có vợ đẹp quen thói tiêu hoang. Nàng đem hết tiền của nó
đem mua hàng hiệu. Tháng tháng nàng đòi đổi xe, đòi mua trang sức mới.
Vì chiều theo vợ, bạn tôi tiêu hết cả tấn tiền, bao nhiêu sản nghiệp đổ
hết vào vợ. 

Một đứa bạn khác thấy vậy quyết thắt chặt hầu bao, không để vợ dùng
nhan sắc dụ dỗ. Trót lấy phải chồng keo kiệt, cô nàng cay lắm. Rồi cô
nàng cũng tìm được biện pháp khác. Nàng quay sang tán các đại gia khác,
thậm chí là cả tôi – bạn thân của chồng nàng để moi được ít tiền tiêu
xài. 

Đàn bà đẹp là thế đấy. Quen xài tiền như nước rồi, thiếu hơi tiền là
không chịu được, dùng đủ mọi cách để có tiền tiêu xài. Nhìn gương hai
đứa bạn, tôi chẳng ngu gì dính vào vợ đẹp để có ngày cao thêm 20 cm vì
bị vợ cắm cho chiếc sừng bự. 

Đàn bà đẹp còn có một tính xấu nữa, đó là lười biếng. Lí do là làm
việc nhà nặng nhọc sẽ làm tàn phai sắc đẹp của các nàng. Nấu nướng thì
sợ gãy móng, rửa bát thì sợ khô da,… 

Một số em siêu cao thủ còn giả vờ là mình ngu, không biết làm việc,
giả vờ trước giờ chỉ có biết ăn, ngủ và làm đẹp nên không thạo  làm
việc. Sau đó họ còn nằng nặc đòi thuê ô sin về. Thế mà nhiều ông cũng
chiều vợ được.

Lấy vợ về mà vợ chỉ biết cầm tiền của chồng tiêu, rồi đêm đêm phục vụ
chồng, còn tất cả công việc chăm sóc gia đình thường ngày ô sin làm hết
cả. Như vậy, hóa ra ô sin mới là vợ mình, còn vợ thì chẳng khác nào
gái, moi tiền của chồng rồi trả lại cho chồng bằng tình dục. 

Lý do quan trọng nhất tôi không lấy vợ đẹp mà lấy vợ bình bình đó là thời đại này, chắc chỉ gái xấu mới còn trinh. 

Thời đại này xã hội thoáng lắm, mọi người yêu sớm và quan hệ tình dục
cũng sớm hơn ngày xưa. Nhất là các em xinh tươi thì đàn ông bu quanh
đông như kiến. Có em yêu từ khi lớp 8, lớp 9 chứ chẳng đùa. 

Mà đàn ông khi có người yêu xinh, làm gì có ông nào không đòi hỏi,
không sàm sỡ. Thế rồi, các em mủi lòng “cho”, thế là mất zin. Sau đấy,
mối tình tan vỡ, gái đẹp chẳng còn gì để mất, các em hiến mình cho hết
anh này đến anh nọ để “có tiền tiêu”. 

Khi lấy chồng, gái đẹp lõi đời sẽ đi vá trinh để lừa chồng. Mình có
tài thánh cũng chẳng biết được thực hư ấy. Lúc ấy lại cứ sung sướng rằng
“mình là người đàn ông đầu tiên của vợ” trong khi vợ đã ngủ với cả tấn
đàn ông rồi. 

Tất nhiên, không phải cứ cô nào xinh đẹp thì hư hỏng. Nhưng tóm lại,
đa số “gái đẹp mất trinh, gái xinh mất nết”. Lấy một cô vợ đẹp, tôi vẫn
sẽ bị cảm giác rằng, cô ta đang giả nai để lừa mình. Chắc tôi bị ám ảnh
mất rồi.

Thôi, tốt nhất tôi cứ lấy gái xấu cho nó lành. Gái xấu thì ma nào nó
thèm tán, người ta còn tránh xa trăm dặm ấy chứ. Gái xấu đảm bảo còn zin
trăm phần trăm, lấy về chẳng phải lo sợ mình đổ vỏ hộ thằng khác. 

Gái xấu biết mình thua kém người khác nên tính nết thường tốt hơn
hẳn gái đẹp. Gái đẹp đỏng đảnh, nhõng nhẽo, đòi được cưng chiều thì gái
xấu lại ngược hẳn. Ngoại hình xấu là dưới cơ chồng rồi mà, lại còn tính
nết xấu thì ai thèm đụng đến.

(Ảnh minh họa – Nguồn: inmagine)

Gái xấu còn rất biết điều, chăm chỉ làm lụng, việc nhà khéo thì khỏi
chê. Gái xấu làm gì có ngoại hình, chỉ biết lấy lòng, giữ chồng bằng sự
khéo léo, đảm đang thôi. Vợ xấu rất biết nịnh chồng. Gớm, cái miệng đã
xấu xí mà còn đành hanh, nói năng láo toét, chồng chẳng đuổi ra khỏi nhà
như chơi.

Lấy vợ xấu tôi thấy mình lợi hơn hẳn, chỉ thua người khác mỗi cái
“sướng con mắt”. Nhưng bù lại, tôi được sướng cái bụng, sướng cái tai.
Mà cái chuyện “con mắt” thì tắt đèn rồi nhà lá cũng như nhà tranh, cần
gì phải lăn tăn. 

Tình cờ đọc bài “Đàn ông chúng tôi đa số chọn xinh – ngu, hiền –
đần”, tôi mạn phép viết bài này để cho chị em thấy được rằng, đàn ông
không phải ai cũng “ngu mà tỏ ra nguy hiểm” như tác giả Hùng Cường.

Chị em xấu cứ yên tâm mà rèn đức, sống giữ mình, kiểu gì cũng có ngày
vớ được “chồng  ngon” thôi. Người đàn ông khôn ngoan chẳng ai lấy gái
đẹp về nhà làm vợ đâu.