Gái một con và những mối tình không biết đến ngày mai

Tôi là một người rất hay đọc các mục Tâm sự trên báo, cảm nhận được rất
nhiều sự cảm thông và sẻ chia cho nhiều hoàn cảnh khác nhau. Nhưng tôi
cũng đang mang trong mình một nỗi đau mà không biết có thể vượt qua bằng
cách nào? Cuộc đời tôi bao giờ mới hết khổ đau?

Khi vừa lớn lên
vì nông nổi và mù quáng tôi đã thích một người. Và trong một lần vượt
quá giới hạn tôi đã có thai. Khi đó tôi nhận ra tôi và người đó không
hợp nhau. Tôi không yêu người đó, tôi chia tay và lao vào sự nghiệp
nhưng tôi vẫn giữ đứa con lại và sinh ra một bé trai đúng với tiêu chuẩn
của Mỹ (Khi mang thai tôi ăn uống, sinh hoạt, làm việc đúng khoa học,
tiêu chuẩn quốc tế).

Khi bé được 8 tháng tuổi thì cha của bé cầu
xin tôi làm giấy kết hôn. Để làm giấy tờ cho bé, suy nghĩ nhiều lần rồi
tôi đồng ý. Nhưng sau đó anh ta trở mặt không chịu ký giấy ly hôn, tôi
phải đơn phương xin ly hôn. Phải mất hơn một năm, chuyển qua 2 tòa án
tôi mới ly hôn được.

Con tôi khỏe mạnh, thông minh, đẹp trai, tôi
tập cho bé tự lập như trẻ em nước ngoài. Tôi tự hào về bé rất nhiều.
Tôi vừa làm việc vừa nuôi con. Đến khi bé 3 tuổi thì cha của bé xin cho
bé về với anh ta để tiện việc đi học vì cha của bé ổn định lại có hộ
khẩu gần trường và có bà nội của bé chăm lo. Trong khi đó, tôi bận bịu
kinh doanh ít có thời gian chăm sóc bé. Cuộc sống chưa ổn định lại lo sợ
ảnh hưởng việc học của bé nên tạm thời đã đồng ý cho bé về với cha, đợi
khi tôi ổn định sẽ đón bé về với tôi.


Trong
thời gian này tôi vẫn chưa ổn định. Tôi cũng có bạn trai mới, anh là
một huấn luyện viên của Liên đoàn Thể thao Việt Nam. Đồng thời anh cũng
là một doanh nhân hơn tôi 13 tuổi. Anh đã ly hôn được 7 năm và có một
con trai 15 tuổi. Con trai anh là một vận động viên vô địch được học
bổng du học. Anh hay đi công tác nước ngoài, mỗi lần đi về là tặng tôi
những món quà tôi thích.

Anh rất yêu tôi, anh là người của công
chúng nên có nhiều người ngưỡng mộ theo đuổi nhưng anh không hề quan
tâm. Bước đi bên anh, đến những nơi giao lưu, nơi công cộng, tôi phải
trở thành một quý bà. Nhiều khi tôi nghi ngờ anh không yêu tôi, nhưng
ngoài thời gian làm việc ra thì lúc nào anh cũng bên tôi. Nếu không gặp
nhau được thì anh online, lịch dày kín như thế nên tôi tin tưởng 1 chút.

Mỗi
lần anh đặt chân đến đất nước nào là tôi lại trau rồi kiến thức về quốc
gia đó để chát với anh cho anh đỡ nhớ. Khi giao lưu trong việc làm ăn
với anh, tôi cũng phải bổ sung nhiều kiến thức đề hợp với tầng lớp
thượng lưu, tôi bị áp lực vô cùng.

Thời gian này, cha của con tôi
biết tôi đang có mối quan hệ yêu đương thì bắt đầu ghen và dùng con tôi
để khống chế tôi. Nhiều lần anh ta dở trò nơi tôi kinh doanh. Tôi chán
nản nên từ bỏ tất cả và về quê một tháng sau đó trở vào Sài Gòn làm lại
từ đầu nhưng không cho cha của con tôi biết chỗ làm. Trong thời gian này
bạn trai tôi rất quan tâm lo lắng cho tôi. Anh ấy luôn luôn vì tôi.

Khi
tôi từ quê trở lại Sài Gòn anh đã biết chuyến bay của tôi nhưng khi
xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi gọi điện cho anh đến đón tôi thì điện
thoại không liên lạc được, điện thoại tôi cũng hết pin. Tôi kêu taxi về
khách sạn và ấm ức vô cùng. Mấy ngày sau tôi không mở máy, anh đi tìm
tôi điên cuồng và rất hối hận, đau khổ nhưng với tôi đó là một sự tổn
thương. Anh có thể ở bên tôi cả đời nhưng khi tôi cần nhất anh lại không
có thì tất cả những gì anh đã làm cho tôi đều vô nghĩa.

Tôi đi
kiếm nhà để thuê, đi biết bao nhiêu nơi, đến không biết bao nhiêu chỗ,
lang thang mãi cũng mệt. Tôi chạy xe đến một nơi mà tôi chưa từng biết.
Mệt mỏi tôi ngồi nghỉ và tình cờ thuê được nhà ngay chỗ tôi ngồi. Mấy
ngày sau tôi quen một hàng xóm tên H, người ấy bằng tuổi tôi, sinh cùng
ngày, cùng tháng cùng năm, cả 2 đứa đều có 10 cái hoa tay. Khi mới quen,
tôi bị sốc rất nhiều vì H nghiện thuốc lá, rượu. Khi tiếp xúc với bạn
của H tôi càng sock hơn vì nếu họ nói 3 câu thì mất 2 câu chửi thề, văng
tục. Nhưng H có rất nhiều ưu điểm và chúng tôi có nhiều điểm chung, ở H
tôi tìm thấy cái gì đó rất gần. Trước khi nhận lời yêu H, tôi đã nói về
quá khứ của mình, H sốc nhưng không thể rời xa tôi. Bản thân H rất sĩ
diện, tôi biết chúng tôi sẽ không bao giờ có một kết thúc đẹp, tôi rất
buồn và đau khổ.

Tôi đã nói với H rằng: “Bây giờ không thể rời xa
nhau nhưng em muốn có một con đường mở, con đường ấy sẽ dẫn đến một kết
thúc sẽ có ngày anh đi lấy vợ và em đi lấy chồng. Em muốn nếu còn bên
nhau một ngày thì cũng phải tôn trọng nhau, yêu nhau trọn vẹn. Nếu một
lúc nào đó em gặp được người em thích thì em sẽ nói với anh và ngược lại
anh cũng vậy. Khi đó chúng mình sẽ vui vẻ chia tay và chúc phúc cho
người kia”. Tuy nói vậy nhưng H và tôi rất đau khổ, không biết nếu ngày
ấy đến thì chúng tôi sẽ đối diện thế nào?

Nhưng chúng tôi nhất
định sẽ không thể lấy nhau vì tôi không thích người nghiện thuốc lá,
rượu đặc biệt là không thích chơi với một số bạn bè ăn tục chửi thề. Và H
cũng khó mà chấp nhận lấy tôi với cái quá khứ đó bởi H là một người rất
ưa sĩ diện. Có rất nhiều người theo đuổi tôi, họ toàn là đàn ông xuất
chúng. Nhưng tôi cũng chỉ dừng lại ở công việc và đều cho họ biết về quá
khứ. Sau đó là nhiều lời tỏ tình, cầu hôn nhưng tôi không có cảm giác
thích gặp gỡ bởi vì trái tim tôi, tâm hồn tôi đã yêu H. Chỉ có H mà
thôi, tôi không thể nghĩ được đến ai cả.

H rất yêu tôi, trong
quãng thời gian quen nhau gần 1 năm qua, trừ những lúc làm việc và ngủ
ra thì lúc nào cũng ở bên tôi. Tất cả những buổi giao lưu, làm ăn nào H
cũng mang tôi theo và rất hãnh diện về tôi vì tôi nổi trội hơn, thông
minh hơn, ứng xử đúng mực và khôn khéo. Gia đình H rất yêu quý tôi, khi
gia đình biết chuyện của tôi, họ cũng không thấy nói lời nào nhưng tôi
xa lánh họ vì tôi sợ tổn thương. Nhưng tôi cảm nhận được họ quý mến tôi
hơn trước. H với cha của H không hợp nhau, H thành công nhiều trong làm
ăn nhưng chưa bao giờ được khen ngợi, cha con ngồi với nhau một chút là
cải nhau. Cha của H chỉ khen H được một lần duy nhất đó là dẫn được tôi
về nhà H chơi.

Trong một lần ngồi nhậu với nhiều bạn của H, câu
chuyện nói đến một người bạn học của H, hiện đang là nhân viên trong
công ty của H. Người bạn đó từng bị nghiện ma túy và có nhiều lời nói
không hay về người bạn này. Khi về tôi đã phản đối rất gay gắt về chuyện
đó, tôi cho rằng H và những người kia làm nhục người khác sau lưng đó
là một điều khó chấp nhận được. Không ai có quyền xúc phạm và làm nhục
người khác và không hiểu vì sao tôi lại khóc và nói rằng vì H chưa trải
qua nỗi đau nên không thể cảm nhận được sự đau đớn của một người có quá
khứ.

H ngạc nhiên về phản ứng của tôi, tôi thất vọng về H và tôi
không ngờ sau lần đó H đã âm thầm theo dõi tôi với người bạn đó của H.
Người đó tên là D. Tôi cũng đã tiếp xúc với D nhiều lần. Ngoài cái quá
khứ đó ra, D là một chàng trai rất tốt, rất men, là người hiểu biết sống
rất mẫu mực, chuẩn mực, là mẫu người ưu tú. Mỗi khi D ra khỏi công ty
thì H cho người theo dõi ngay vì cho rằng D đi tiếp xúc với bạn xấu và
hút hít. Tôi biết được và ra sức ngăn cản quyết liệt “Không ai có quyền
theo dõi và xâm phạm vào đời tư người khác, D đã trưởng thành và bản
thân D biết mình cần gì và muốn gì, cái gì nên và không nên, tự có trách
nhiệm với bản thân”. Sau câu nói đó của tôi H đùng đùng nổi giận và nói
rằng “Tôi đã yêu D, bênh D mà không bênh H” rồi đưa ra hàng loạt chứng
cứ thuyết phục quy cho tôi cái tội ngoại tình.

Sau này mỗi lần
nhìn thấy tôi và D nói chuyện thì sau đó H gặp tôi và cãi nhau. H rất
mạnh mẽ trong nhiều lĩnh vực và không để cho ai biết được điểm yếu của
mình nhưng trong tình cảm thì H rất không bình tĩnh. Trong lòng H lúc
nào cũng cho rằng tôi không chung thủy, tôi ngoại tình. Sự việc lên đến
đỉnh điểm là trong một bữa ăn tối H để tôi ngồi bên H nhưng lại che mất
cái tivi cả nhà đang xem. Tôi vô tình chuyển chỗ né đi một chút thì lại
xa H mà gần D. Sau đó H đã sỉ nhục tôi nói rằng “nếu cho một sự lựa chọn
giữa H và D thì tôi sẽ chọn D”.

Tôi đã thanh minh rằng tôi đang
ở bên H nhưng H cho rằng vì tôi đã lỡ đến với H trước nên bắt buộc phải
đi theo H mà thôi và đưa ra nhiều chứng cứ khác như tôi đã để D đưa về
nhà mà không gọi điện cho H đưa về, tôi nói chuyện với D vui vẻ, gắp đồ
ăn cho nhau, ngồi cạnh nhau khi ăn. Tôi đã phản đối, thậm chí cầu xin
nếu nghi ngờ thì hãy xỉ nhục mình tôi còn D vô tội.


H
lại càng điên hơn, cho rằng tôi bao che cho tội lỗi của tôi và muốn làm
cho rõ H ép tôi gọi điện cho D nói tôi đang ở khách sạn và bảo D đến.
Nếu D đến thì chứng tỏ chúng tôi yêu nhau, còn không đến thì ngày mai sẽ
quỳ xuống xin lổi cả hai chúng tôi.

Thật sự không còn gì để nói
nữa, tôi rất đau khổ, tôi không biết làm thế nào để chứng minh, trong
khi D lại rất lo lắng cho tôi và thú nhận đã rất yêu tôi. Nếu tôi gọi
thế nào D cũng đến, cho dù không yêu thì cũng đến xem có chuyện gì. Đã
có lần D nói với tôi rằng nếu H làm quá lên và đòi sự thật thì D sẽ đấm
vào mặt H và nói H có chấp nhận và đem lại hạnh phúc cho tôi không? Nếu
không thì không có tư cách nào để đòi hỏi. Và nếu H hỏi ngược lại thì D
sẽ nói là có và đủ tư cách để yêu tôi.

Thật sự thì tôi chỉ gần
gũi D vì xem D như là bạn, như là người anh, D cũng chia sẻ với tôi
nhiều điều. Tôi không thể làm cái việc xa lánh D chỉ vì quá khứ của D
như người khác. Chúng tôi chưa làm điểu gì có lỗi với H cả.

Nhiều
khi tôi muốn chia tay với H vì viết rằng con đường chúng tôi đang đi
không bao giờ tới đích thì hãy dừng lại trước khi kịp hoàng hôn. Nhưng
tôi không biết phải chứng minh sự trong sạch của tôi bằng cách nào? Làm
sao để có thể chia tay H trọn vẹn đây? Chia tay H rồi tôi cũng không
muốn quen ai nữa, vì biết rằng cuộc đời tôi không còn có ngày mai. Tôi
bao giờ mới hết khổ?