Ghen quá hóa chia tay

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Khi
em xuất hiện, vô tư ríu rít kể chuyện công việc, gia đình, bạn bè…
nhưng em đâu biết được máu trong người anh đang “sôi sùng sục” vì cái
sự… muộn của em.

Mình chia tay anh nhé! Ở tận sâu thẳm trong lòng em, trong trái tim em,
anh biết em đau buồn lắm bởi em luôn tự hào về bản thân, rằng em đang
sống một cuộc sống giản đơn, dung dị. Em tôn thờ một tình yêu đã qua
trong suốt một thời gian dài cho đến khi em gặp anh.

Gặp em thật tình cờ, còn yêu em thì anh
ngỡ như đã yêu từ khi chưa biết em. Bởi anh yêu em bao nhiêu cũng chưa
thấy đủ, người mới quen mà ngỡ như đã là tri kỷ, bao nhiêu chuyện để
nói, bao nhiêu cảm xúc để bộc bạch… Tuy anh thật thà đến vụng về, già
dặn hơn em một chút, nhưng không kém phần lãng mạn như vậy mới là tình
yêu, phải không em?

Nhưng!… Mọi thứ đều có thể xảy ra, hình như anh đòi hỏi ở em sự hoàn
hảo thì phải. Chính điều này đã làm cho em ngột ngạt, làm cho em cứ phải
cố gắng, cố gắng mãi vì tính ích kỷ của anh. Chỉ từ những điều đơn giản
như anh gọi điện thoại, anh nhắn tin… mà không thấy em hồi âm thì ngay
lập tức như có cái gì đó hừng hực trào dâng trong anh, có thể là một sự
bực tức, một sự ghen tuông…

Ghen quá hóa chia tay - 1
Xa em đã được hai tháng rồi… Phải chăng sự thực là em đã đi xa rồi, em
bỏ lại anh mà đi chỉ vì giận hờn, vì sự khấp khểnh trong suy nghĩ?
(ảnh minh họa)

Anh cứ nghĩ không biết em đang ở đâu,
làm gì, với ai? Anh đứng ngồi không yên, anh dằn vặt, dày vò bản thân
tại sao không gần em hơn nữa để “quản lý” được những lúc như thế này.
Khi em xuất hiện, vô tư ríu rít kể chuyện công việc, gia đình, bạn bè…
nhưng em đâu biết được máu trong người anh đang “sôi sùng sục” vì cái
sự… muộn của em.


Cứ như thế, yêu thì yêu thật đấy, bởi em là cái gì đó đang được anh nâng
niu trân trọng, là niềm tự hào của anh, nỗi khát khao của anh… Nhưng
mới đây thôi, vì hiểu lầm, vì anh suy nghĩ mọi chuyện quá to tát và đẩy
vấn đề đến mức “nghiêm trọng” anh đã vô tình một lần nữa làm em nản
lòng, mặc dù em biết anh yêu em rất nhiều. Anh biết, em cũng đang khóc
để nói câu “Mình chia tay anh nhé!”. Lòng anh chùng xuống, đau khổ tột
cùng, phải giải thích với em thế nào đây để em hiểu?.

Xa em đã được hai tháng rồi… Phải chăng sự thực là em đã đi xa rồi, em
bỏ lại anh mà đi chỉ vì giận hờn, vì sự khấp khểnh trong suy nghĩ? Từ
khi em xuất hiện, được yêu em, được chăm sóc cho em, được cười cùng em,
cho đến lúc này không có em nữa, anh muốn tìm đến một thứ ảo giác, anh
muốn mình say say một chút, tỉnh tỉnh một chút…để quên quên nhớ nhớ
nhưng không được. Em biết không, ở trong anh, em là ôxy, không có ôxy
anh không thở được, không có em tất cả đều như vô nghĩa… Em đang ở đâu,
em có hiểu anh, có còn yêu anh?