Gửi chồng yêu lời khó nói

Sao cho mỗi lần gần gũi, cả hai đều nhận ra rằng mình đã có một người chồng hoàn toàn tin cậy, hiểu biết và có đủ năng lực để làm cho nhau thấy thỏa mãn, vui vẻ, phấn chấn…

Từ nhỏ, em đã quen với những riêng tư nơi
phòng ngủ của riêng mình. Sinh hoạt trong gia đình đều chung, nhưng
phòng ngủ – là nơi em tự do nhất, được làm những gì mình muốn mà cha mẹ
không can thiệp. Từ ngày về nhà chồng, sống chung với bố mẹ và em chồng,
em cố gắng hòa nhập với lối sống của mọi người. Và em lại thu những
riêng tư của mình, lúc này cả những riêng tư chỉ của hai vợ chồng về căn
phòng ngủ chục mét vuông. Nhỏ thôi, nhưng đó là nơi ấm áp nhất, là nơi
duy nhất trong nhà em có thể tâm sự cùng chồng không lo bị bố mẹ hay em
chồng xoi mói hay dành những cái nhìn ghen ghét khi vợ chồng mình âu
yếm nhau.


Thế nhưng, chẳng biết từ lúc nào, cái không gian nhỏ hẹp ấy cũng trở
thành của chung. Khi tất cả các thành viên trong gia đình đều có thể tự
tiện ra vào phòng của chúng em. Chẳng biết từ bao giờ, em đã phải đề
phòng và luôn nơm nớp lo sợ. Thậm chí, em cảm thấy sợ căn phòng đó nhất.
Câu chuyện từ giường ngủ của hai vợ chồng thành câu chuyện chung cho
tất cả bạn bè anh.


Sau mỗi đêm yêu nhau, anh nằm dài đầy hãnh diện về năng lực đàn ông của
mình. Còn em, rũ rượi và mỏi mệt. Em tự hỏi mình có hạnh phúc không, có
thấy viên mãn không khi anh chỉ muốn “cố” để lấy thành tích về thời gian
khoe với bạn bè. Sau khi anh “xong” lần 1, em cảm thấy sự hòa hợp của
chúng ta bấy nhiêu đó là đủ rồi. Em muốn đi ngủ. Còn anh bảo “tạm
nghỉ!”. Một lát sau anh lại khều vợ với giọng đầy tự hào “Tiếp nữa em
nhé”. Câu hỏi của anh chỉ làm vì, bởi em có đồng ý hay không thì anh vẫn
cứ “yêu” để lập thành tích “2 đúp” một đêm. Thậm chí, trước khi yêu,
anh còn bấm giờ, bấm phút xem được bao lâu. Những lần đầu, em tôn trọng
và nghĩ có thể “cố chiều để anh vui, anh tự tin”. Em không ngờ đó là
cuộc thi ngầm giữa anh và những người bạn trong công ty. Em chẳng thể
biết điều đó nếu không tình cờ nghe những lời ba hoa của anh trong cuộc
nhậu tại nhà mình. Cuộc nhậu để mừng anh “chiến thắng” vì có thể “yêu”
vợ lâu nhất. Trong khi các bạn anh tỏ vẻ nể phục thì anh là người vui
nhất vì đang lâng lâng men say của người chiến thắng. Phía sau cửa, em
đang khóc thầm, khóc cho cả những người phụ nữ mà các anh lấy đó làm đối
tượng để đua “sức đàn ông” của mình.

Ảnh minh họa

Em chỉ nghĩ chuyện chăn gối có thể chia sẻ với những người tin cậy chứ
không phải đem ra để khoe khoang trước bàn dân thiên hạ như thế. Em chợt
nhớ lại những đêm mà anh cho rằng “vợ chết mệt vì tớ có thể làm chuyện
ấy hơn một giờ đồng hồ”.


Đối với em, đó là những đêm dài đằng đẵng mệt mỏi, thậm chí đau đớn. Anh
biết không, bản thân em, sau mỗi đêm “chinh chiến” như thế cũng thấy
kiệt sức. Thậm chí cảm thấy kinh sợ bởi vùng kín rát cháy, cơ thể thì
mệt nhoài vẫn gồng mình chiều chuộng. Nhiều lần như thế, mỗi khi nghĩ
đến căn phòng ngủ em lại thấy nổi da gà.


Em không hiểu vì sao, anh và những người bạn của mình lại đánh đồng thời
gian “lâm trận” với “bản lĩnh đàn ông”. Thậm chí, các anh thích nói
quá đi khi trả lời những câu hỏi liên quan tới chuyện chăn gối.

Em biết quan điểm của những người đàn ông như anh là thiếu khoa học.
Thậm chí, nếu “chuyện ấy” kéo dài quá lâu sẽ làm cho năng lượng cơ thể
tiêu hao quá nhiều gây ra cảm giác mệt mỏi, chán nản, cơ bắp đau nhức,
toàn thân mất sức, như thế tất yếu sẽ ảnh hưởng đến công việc và lao
động của ngày tiếp theo.

Là phụ nữ, em chẳng quan tâm đến thời gian bao lâu, chồng kéo dài yêu
mấy hiệp. Điều em mong ước là được yêu, được vuốt ve, được chồng quan
tâm đến cảm xúc của mình. Chất lượng cuộc yêu mới quan trọng. Sao cho
mỗi lần gần gũi, cả hai đều nhận ra rằng mình đã có một người chồng hoàn
toàn tin cậy, hiểu biết và có đủ năng lực để làm cho nhau thấy thỏa
mãn, vui vẻ, phấn chấn.

Cũng chỉ vì ham hố quá mỗi đêm mà kiệt sức. Anh trở nên hay ốm hơn từ
khi lấy vợ. Mẹ là người tinh ý nên phát hiện nguyên nhân những bữa ốm
vặt của anh. Mẹ lại dồn mọi tội lỗi vào em.

Em cùng mẹ nấu cơm, mẹ bảo “Đàn bà con gái, nhu cầu có cao đến mấy cũng phải biết có chừng có mực. Hay chị lại muốn chồng mình chết yểu hả? Đêm nào cũng thấy hú hí với nhau đến tận 1, 2 giờ sáng thì sức đâu mà làm việc”. Nghe vậy mà em thấy trong lòng xấu hổ đến vô hạn. Em thực sự chỉ muốn khóc.

Mẹ không tin em, thế nên khóa phòng ngủ của chúng ta bị dỡ để mẹ vào
kiểm tra sự vâng lời của em. Mỗi tối, mẹ đều ghé qua phòng hai vợ chồng
bất cứ lúc nào mẹ thích. Trước khi ra không quên nhắc nhở “Hai đứa đi
ngủ sớm để lấy sức mai mà làm việc”. Hai đứa vâng dạ nghe lời. Em cũng
đi ngủ nhưng đến nửa đêm, anh đánh thức em dậy để hành sự. “Bố mẹ ngủ
say rồi, dậy đi em”. Ngày hôm sau, mẹ giận em, thậm chí không thèm trả
lời khi em chào nữa.

Mẹ quan tâm đến con trai mẹ là đúng. Nhưng em cũng ngày càng gầy mòn,
hai mắt trũng sâu mệt mỏi sau những cuộc yêu như thế. Mệt đến mức không
thể ngủ được vì toàn thân đau nhức, rã rời.

Bây giờ thì ngoài cảm giác sợ khi chồng đến gần em không còn cảm xúc yêu
đương gì nữa. Nhiều lần em đã nhẹ nhàng góp ý với chồng nhưng lần sau
vẫn chẳng khác gì. Sợ anh tìm đến người khác nên dù không có chút cảm
xúc gì em vẫn cắn răng chịu đựng. Nhưng không biết sự chịu đựng của em
kéo dài được đến bao giờ.

Buổi tối, anh kéo em vào lòng bảo: “Em biết không, ở công ty anh đứa nào
cũng phục lăn khi nghe anh kể thành tích 1 giờ 15 phút của anh đấy ”.

Giọng chồng đầy hỉ hả. Em ngồi dậy, mặt nghiêm túc kể cho câu chuyện
giữa em và mẹ ban sáng. Em nhìn thẳng vào anh hỏi: “Anh có thực sự thấy
thỏa mãn và thích thú sau mỗi đêm vợ chồng mình yêu nhau kéo dài đến thế
không?”.

Anh nhìn em ngạc nhiên: “Anh tưởng càng kéo dài em càng thích, càng đến
đỉnh chứ sao?”; “Em đang muốn biết cảm nhận của anh”. Sau một hồi ấp
úng, anh cũng thừa nhận: “Một lần, trong lúc ngồi nhậu, có một anh bạn
của anh tuyên bố anh ta có thể kéo dài chuyện yêu cả giờ với vợ. Và vợ
anh ấy rất sung sướng, hạnh phúc. Thú thực là bọn anh ngồi đấy, đứa nào
cũng phục lăn. Chính bản thân anh khi nghe điều đó cũng bắt đầu nghi ngờ
về khả năng đàn ông của mình. Mỗi lần vợ chồng mình gần gũi nhau chỉ 20
phút là xong. Anh sợ chừng ấy thời gian chưa đủ làm em hạnh phúc. Thế
nên, giữa những thằng đàn ông bọn anh bắt đầu có sự ganh tị lẫn nhau.
Với đàn ông bọn anh, “chuyện ấy” chính là một phần quan trọng để khẳng
định bản lĩnh của mình. Vì thế, bọn anh phát động một cuộc đua ngầm về
thành tích. Anh đã là người chiến thắng. Nhưng thực lòng, anh cũng cảm
thấy mỏi mệt. Thậm chí, thời gian gần đây, anh còn rất đau lưng nữa
nhưng chẳng dám kêu sợ bạn bè cười là “yếu””.

Em ước anh có thể quên những câu chuyện phiếm của bạn bè mà hãy cứ làm
như trước đây các bạn đã từng làm. Có chăng chỉ là cần thêm sự quan tâm,
chăm sóc, yêu thương nhau hằng ngày để làm chất men xúc tác cho chuyện
gối chăn thêm mặn nồng chứ không nên chăm chăm bấm đồng hồ xem mình đã
đạt thành tích bao lâu chồng ạ!