Gửi mối tình đầu câm lặng

Chúng ta cùng chung con đường đến lớp, chung con đường về nhà. Mỗi ngày “ấy” đều ngây thơ kể cho “đằng này” nghe những câu chuyện cổ tích hay những mẩu truyện ngắn về cách sống.

“Đằng ấy” yêu thích những câu chuyện ấy trong hộc bàn của mình vào mỗi buổi sáng.  Yêu thích luôn người đã giấu tên khi trao cho “ấy” những câu truyện kể. Và những ngày đến trường của “ấy” trở nên có ý nghĩa hơn nữa. Mỗi ngày đến lớp không những “ấy” học được những kiến thức căn bản của trường học. Mà “ấy” còn được học nhiều cách sống ở đời, những tấm gương, những màu sắc khác của cuộc sống….

Rồi mỗi buổi chiều gió se se lạnh. Những câu chuyện “ấy” hào hứng kể lại cho “đằng này” với vẻ mặt hớn hở, ngây ngô. “Đằng này” cũng lắng nghe nhiệt tình và xúc động. Cứ như đây là lần đầu tiên nghe được câu chuyện hay đến vậy. Mặc dù đó là câu chuyện mà  “đằng này” mỗi đêm trước khi đi ngủ đã viết vào tờ giấy màu tim tím, gấp thành con hạc giấy, ngôi sao, hay chiếc thuyền…. Tất cả đều để lại cho “đằng ấy” một niềm hạnh phúc nho nhỏ, nhưng cũng đủ để làm nỗi buồn thường nhật trong “ấy” vơi đi.

Gửi mối tình đầu câm lặng, Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu, moi tinh dau, loi yeu, loi chua noi, ky niem, tam su, chuyen tinh yeu hay

Niềm hạnh phúc nho nhỏ mỗi ngày kéo dài làm đôi mắt vốn to tròn của “ấy” nay càng long lanh, xinh xắn hơn. “Ấy” sống vui vẻ hơn, năng động hơn và tràn đầy niềm tin. Hạnh phúc của “đằng ấy” được đong điếm đủ đầy bằng niềm hạnh phúc đến tuyệt vời của “đằng này”. Cuộc sống thật đẹp khi cảm nhận được nụ cười của người mình yêu mến. Dù chỉ là trong thầm kín…..

Rồi mùa phượng đỏ cũng đã đến. Thật kỳ lạ vì loài hoa đỏ tuyệt đẹp này lại mang nét buồn bã nhẹ nhàng nhưng thật xót xa. Vẻ đẹp của niềm tiếc nuối, chia xa. Tốt nghiệp rồi, “ấy” đi theo con đường mà mình đã chọn lựa. “Đằng này” cũng vậy. Nhưng sao không khỏi bùi ngùi. Ngày cuối cùng chia tay lớp. Tất cả nữ sinh đều khóc, trong đó có “ấy”. Chúng ta ôm nhau thật nhiều, chúc nhau thành công cũng thật nhiều. Nỗi lòng xa thầy cô, xa bạn, xa mái trường. Ai cũng ngậm ngùi, lặng lẽ.

Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn, “đằng này” mang trong lòng nỗi buồn vô hạn. Nỗi đau của cuộc chia tay mọi người, chia tay “ấy”_ người tôi yêu thầm lặng. Thật khó nói và không dễ chịu chút nào….mắt nhòe đi và nặng trĩu. Có gì đó chực rơi nhưng cố nén. Bỗng nghe tiếng nói quen thuộc nhưng mơ hồ, xa dịu vợi… 

Gửi mối tình đầu câm lặng, Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu, moi tinh dau, loi yeu, loi chua noi, ky niem, tam su, chuyen tinh yeu hay

Khi tàn phượng cuối cùng “đằng này” nhìn thấy được rơi trên khoảng trường yên ắng. Cũng là lúc mặt trời tắt ánh nắng hoàng hôn. Chợt nhói lòng se sắt. Vậy là mùa phượng cuối cùng của thời học sinh vụng dại đã đi qua. Để lại trong lòng bao điều chưa nói. Một nỗi lòng thổn thức với tà áo trắng buâng khuâng.  Chợt thấy “đằng ấy” mỉm cười tươi như loài phượng đỏ. Gởi mối tình đầu câm lặng cánh hoa vừa mới nở…. 

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Ta có một thời yêu không dám ngỏ
 Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường!
Tàn phượng đỏ..!