Hãy cho em được quên anh

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Em biết khoảng cách về tuổi giữa em và anh quá lớn, cũng có lẽ vì thế mà cách thể hiện tình yêu của em và anh cũng có khoảng cách. Nhưng anh biết không, em yêu anh, em thực lòng yêu anh, em nhớ anh nhiều lắm từ khi anh bước đi. Từng ngày trôi qua, em vẫn luôn hy vọng được gặp lại anh một lần, được ôm lấy anh và nói cho anh biết em yêu anh nhiều như thế nào… Ngày chúng mình mới quen nhau, anh là một người mà em nghĩ chảng bao giờ mình có thể yêu anh. Ấy vậy mà, em lại yêu anh, em yêu anh mà không biết mình yêu anh từ bao giờ. Em đã yêu anh nhiều quá,em yêu anh hết con tim mình. Em thật ngốc khi không để lại một góc trái tim mình, mà lại đem nó dành hết cho anh… Mình quen nhau một thời gian ngắn, không quá dài cho một tình yêu lâu dài , nhưng với em, quãng thời gian yêu anh là quãng thời gian em thực sự hiểu tình yêu. Yêu ai đó đâu cần quan trọng giàu sang, nghèo hèn, đâu cần quan tâm người đời nói gì. Chỉ cần mình yêu nhau là được anh nhỉ. Em yêu anh mà không bao giờ hỏi anh về chuyện anh và chị ấy tại sao lại chia tay? Anh đã có cho mình một tổ ấm, tại sao lại để tổ ấm ấy tan vỡ? Em không những không rời xa anh, mà em yêu anh nhiều hơn. Em cũng đâu quan tâm việc anh đã từng có một khoảng thời gian phải ngồi trại cải tạo. Em vẫn yêu anh mà không hề tỏ một chút thái độ, hay coi thường anh. Em vẫn yêu anh nhiều… Anh luôn quan trọng những việc xã hội anh em hơn cả em, em cũng đâu trách giận gì anh, em hiểu anh mà. Có những khi anh mải vui cùng bạn bè mà quên mất em, em cũng đâu giận anh, em vẫn vui vẻ, vẫn chờ đợi anh và vẫn yêu anh mà… Anh hỏi em, tại sao bao người không yêu lại yêu anh, một thằng tù tội? Em đâu thể biết con tim mình yêu anh vì sao? Nhỏ bạn thân của em cũng hỏi em “Sao không phải người khác mà lại là anh? Sao không khuyên anh trở về lại bên chị ấy vàcon trai anh?” Anh ah, nếu em có thể trả lời câu hỏi của anh và bạn em, thì có thể em sẽ chẳng yêu anh đâu….Tình yêu mà, ai biết con tim mình sẽ loạn nhịp trước ai để mà bắt nó đi theo ý mình. Em chỉ biết em yêu anh, yêu rất nhiều… Hôm nay là ngày thứ 21 mình chia tay nhau, vậy mà em vẫn cứ chờ vẫn cứ hy vọng anh sẽ lại là của em.

Có lẽ em đã ảo tưởng rôì, đâu thể nào như thế được nữa phải không anh? Anh đã bước đi rồi mà, anh đã đi xa lắm nơi con tim em không còn có thể tìm lại được anh. Anh đã ra đi thật sự, sẽ không quay về nữa đâu.Biết thế sao tim em không thể quên được anh vậy? Tại sao hôm đó anh lại gọi điện cho em làm gì nữa? Sao anh lại còn nói anh gọi cho em nhiều mà ko được làm gì? Sao lại nói cứ mỗi lần nghĩ tới anh lại gọi cho em làm gì? Tại sao con tim em đang dần học được cách quên anh, nó đã và đang dần chấp nhận sự thật rằng không còn anh cho nó nữa, thì anh lại khơi dậy nỗi đau đã lắng trong nó? Tại sao anh tàn nhẫn đến vậy? Tại sao không để nó quên được anh? Anh cứ phải nhìn thấy trái tim em đau, nhìn thấy em khóc anh mới vui sao? Anh làm em đau như vậy anh vui chưa? Thỏa ý anh rồi nhé…? Bây giờ, anh bước đi khi vừa mới cho nó lại một chút hy vọng mong manh, anh lại làm nó đau thêm một lần nữa, anh lại làm nó tổn thương, anh lại làm cho nó khóc. Chắc anh vui lắm nhỉ. Em đã nghĩ vì anh còn yêu em nên mới gọi điện cho em, anh hy vọng có thể làm lại từ đầu. Nhưng em đã sai, em đã sai rồi..Anh không phải vì còn yêu, mà anh muốn làm em không thể nào lành được vết thương lòng. Anh tàn nhẫn lắm, nếu thực lòng yêu em sao không về lại bên em mà lại làm cho nó đau thêm như thế? Hôm nay, thì em biết chắc mình sẽ phải một lần nữa học lại cách để quên anh, phải học lại cách chấp nhận mình đã không còn là của nhau. Chỉ mong anh hãy để em được quên anh, anh nhé. Xin anh đừng quay trở về tìm em, để trái tim em không còn khóc vì anh Hãy cho em quên anh, anh nhé

Kem