Hóa đơn mua nôi trong túi áo chồng

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Hôm nay là một ngày trọng đại đối với cuộc đời tôi –
tôi được lên chức bà ngoại. Ẵm đứa cháu xinh xắn trên tay, tôi vừa mừng
vừa tủi. Vậy là đã 10 năm kể từ ngày tôi chia tay chồng, một mình nuôi
con. Trải qua bao năm tháng buồn vui, day dứt và cả mãn nguyện, nghĩ
lại, tôi vẫn tự tin về quyết định của mình. Ngày đó, nếu tôi không vượt
qua được nỗi thất vọng, ê chề vì bị chồng phản bội, liệu con gái tôi có
được hạnh phúc làm mẹ như ngày hôm nay?
 

Mọi thứ bị đảo lộn
khi tôi tìm thấy chiếc hóa đơn ấy trong túi áo chồng. (Ảnh minh họa)

Tôi nhớ như in cái cảm giác bàng
hoàng khi phát hiện ra chồng có con riêng. Nó có thể “vô tình” mà có,
nhưng được cả bố và mẹ nó thừa nhận. Nó không bị bỏ rơi nên tôi gọi nó
là con riêng của chồng, chứ không phải con rơi. Chồng tôi là người đàn
ông được coi là chỉn chu. Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi thật hạnh phúc và
không còn cần gì hơn nữa: một gia đình yên ấm với hai đứa con xinh xắn,
thông minh. Vậy mà, mọi thứ bị đảo lộn khi tôi tìm thấy hóa đơn mua
chiếc nôi trẻ em trong túi áo chồng mình. Tên người mua là chồng tôi,
nhưng địa chỉ giao hàng lại không phải nhà tôi. Tôi sững sờ với những
câu hỏi đẫm nước mắt. Tìm đến địa chỉ đó, tôi gặp một người phụ nữ trẻ
và một đứa bé. Tôi suy sụp, tuyệt vọng.

Đứa trẻ là một minh chứng sống
cho sự giả dối và phản bội của chồng tôi. Đứa trẻ vô tội nhưng là con
của hai người có tội. Họ có tội với tôi, với gia đình tôi, với hai con
của tôi. Tôi không thể hình dung trong cuộc đời mình lại có thêm một đứa
trẻ, và đứa trẻ đó đang cứa nát trái tim tôi.   Tôi biết nói sao với
con gái tôi nếu tôi tha thứ cho chồng? Với cái tuổi 14, chắc chắn nó sẽ
điên lên và nghĩ tôi là một người phụ nữ nhu nhược. Rồi liệu tôi có đủ
tự tin để dạy con, khi muốn con mình trở thành người phụ nữ hạnh phúc.
Còn cậu con trai lên chín của tôi, khi biết bố phản bội mẹ và có con với
người khác, liệu nó có còn kính trọng bố? Tôi sợ sự tha thứ và chấp
nhận của tôi sẽ làm cho con trai tôi trở thành người đàn ông vô trách
nhiệm trong hôn nhân của nó sau này.

Tôi quyết định ly hôn. Tôi giải
thích với hai đứa con là bố mẹ không còn yêu nhau nữa. Các con tôi ngơ
ngác nhưng rồi cũng chấp nhận quyết định của tôi. Chúng còn quá nhỏ để
hiểu những gì tôi phải chịu đựng. Tôi sợ khi biết tôi bị phản bội, chúng
sẽ căm thù người gây ra mọi chuyện. Tôi không chấp nhận chồng, nhưng
tôi vẫn muốn con tôi có bố.

Chồng tôi có hạnh phúc với gia
đình mới hay không, tôi không quan tâm lắm. Tôi chỉ biết, hai đứa con
tôi có bố, có mẹ và một đứa em cùng cha khác mẹ, dù bố mẹ không ở cùng
nhau.

Tôi đã có những phút giây đau đớn
vì mất chồng, nhưng tôi nghĩ thà một lần đau còn hơn suốt cuộc đời phải
sống chung với nỗi ám ảnh của sự phản bội.  Nhiều lúc tôi khóc vì cô
đơn, nhưng còn hơn suốt đời phải nơm nớp, hình dung chồng mình đang làm
gì với người phụ nữ và đứa trẻ kia. Tôi  thà sống độc thân vất vả còn
hơn suốt đời phải cảnh giác, phải đối phó và ghen tuông. Tôi không giữ
chồng cho mình, nhưng tôi đã giữ được bố cho những đứa con tôi.

Tôi thấy lòng mình nhẹ hơn khi
viết ra những dòng tâm sự  này. Đứa cháu ngoại đang trở mình và nhoẻn
miệng cười trong giấc mơ…