Hoạn Thư trả giá

“Mẹ là Hoạn Thư đáng sợ”

Trong
số 4 chị em gái, chị My (Vĩnh Bảo, Hải Phòng) được xem là may mắn nhất
bởi lấy được chồng khá giả. Anh Thắng – chồng chị là giám đốc của một
công ty may xuất khẩu. Công việc của anh khá bận rộn, thường xuyên đi
sớm về khuya. Các đối tác kinh doanh của anh lại rất nhiều phụ nữ xinh
đẹp, sành điệu nên chị My ngày đêm lo lắng. Câu cửa miệng chị thường
xuyên nói với chồng là: “Anh mà léng phéng thì chết với em”. Nghe nhiều,
lắm lúc anh Thắng phát cáu: “Em không thôi cái kiểu ghen bóng ghen gió
ấy, có ngày anh đi thật, đừng trách”.

Khổ nỗi anh Thắng lịch
thiệp, ăn nói có duyên nên rất được lòng phái nữ. Số cô gái chủ động “à
ơi” anh, trêu ghẹo có và thật cũng nhiều không kể hết. Trong số ấy, Liên
– một cô gái gốc Sài Gòn  – “chết mê chết mệt” Thắng, dù biết rõ anh đã
có vợ con.

Đôi lần, anh Thắng có cùng Liên đi cà phê chứ cũng
chưa đi quá giới hạn. Vậy mà vừa nghe ngóng được thông tin, chị My đã
nổi máu Hoạn Thư.
Hôm ấy, không có ai trông con, chị đành đưa cả đứa bé tìm đến chỗ Liên
ở. Liên vừa mở cửa thì đã lĩnh trọn cú tát nảy lửa của chị My. Tiếp đó,
chị vừa tra vấn, vừa nhục mạ Liên không ra gì. Đỉnh điểm, chị My mang
theo một can axit chuẩn bị sẵn với mục đích dọa cho Liên “chừa cái thói
quyến rũ chồng bà”.

Đứa bé ngồi trên xe, nghe mẹ chửi bới, đánh
đập người khác sợ quá khóc thét lên. Mãi đến khi Liên hốt hoảng hứa sẽ
thu dọn đồ đạc về Sài Gòn, không bén mảng đến anh Thắng nữa, chị My mới
hả cơn ghen mà đưa con về.

Vụ đánh ghen của chị My rồi cũng đến
tai anh Thắng. Biết chuyện, anh tức điên người, hai vợ chồng giận nhau
suốt một tháng liền. Nhận thấy mình hơi quá, chị My đã nhún nhường trước
nên anh Thắng mới chịu đáp lời.

Sau vụ việc ấy, không hiểu bắt
chước từ đâu mà con trai chị nhất định không chịu gọi “mẹ”, cứ nằng nặc
bảo chị là “Hoạn Thư đáng sợ”. Lúc nào nó cũng chỉ quấn quýt với bố và
thân thiết bác giúp việc. Điều đau đớn hơn cả là trong suốt 1 tháng đó, nhiều đêm anh Thắng không về nhà…

Mất con vì đánh ghen

Đang
xem tivi, tiếng chuông điện thoại từ phòng ngủ vọng ra. Rõ ràng, anh
Sơn – chồng Thủy vừa ra ngoài có việc mà sao lại để quên điện thoại ở
nhà. Đến lần thứ  5 thì Thủy mới bước vội về phía chiếc điện thoại. 5
cuộc gọi nhỡ, cùng một số lạ. Đang định gọi lại thì đúng lúc có cuộc gọi
đến, vẫn số vừa rồi. Thủy nhấc máy. “Anh à, anh đến chưa? Em xong việc
rồi nên đến luôn, vẫn chỗ cũ anh nhé, không phải qua đón em nữa đâu”.

Chưa
kịp trả lời thì giọng nữ từ đầu dây bên kia đã tắt. Thủy chột dạ. Sơn
vừa nói “sang nhà cậu em sửa hộ máy tính” cơ mà. Trong đầu Thủy hiện lên
biết bao thắc mắc: Sơn đi đâu? Cô gái kia là ai? Sao lại chỗ cũ?…
nhưng cô không biết làm thế nào lúc này. Thủy cố trấn tĩnh. Suốt một
tuần sau, cô sống trong hoài nghi và tò mò. Đúng chủ nhật sau đó, Sơn
lại ra khỏi nhà với lý do đưa cậu bạn đi mua điện thoại, Thủy lặng lẽ đi
theo Sơn. Đúng đến một nhà nghỉ nằm sâu trong một con ngõ hẹp, cách nhà
khoảng 10km, Thủy tận mắt chứng kiến người phụ nữ lạ đứng đợi sẵn và
khoác tay Sơn đi vào.

Hoạn Thư trả giá 1
Giá như bình tĩnh
hơn thì có lẽ cuối năm nay thôi, đứa con bé bỏng mà cô ngày đêm mong đợi
đã có mặt trên đời này… (Ảnh minh họa).

Không thể
bình tĩnh được nữa, Thủy lao sầm sập về phía hai người đang chuẩn bị mở
cửa phòng. Cô vừa chửi bới, la hét, vừa túm tóc, cấu xé và giật tung
quần áo cô gái giữa khá đông người. Chồng Thủy đã “lẩn” mất từ lúc nào
mà cô không hay biết. Hai bên giằng co nhau, Thủy bị đẩy ngã ngửa giữa
sàn.

Cô bị ra máu, ngất lịm đi, mọi người hốt hoảng đưa cô vào bệnh viện. Cú ngã đã khiến cái thai 2 tháng bị sẩy.

Đây
là lần thứ 3 cô mang thai, vậy mà vẫn không giữ được. Suốt những ngày
nằm viện, chỉ có gia đình Thủy đến chăm sóc. Sơn vào thăm một lần nhưng
cô đã đuổi anh và lu loa gào khóc giữa bệnh viện nên anh chẳng dám bén
mảng đến nữa.

Đến ngày Thủy ra viện, bố mẹ Sơn vẫn chẳng đoái hoài gì. 2 tuần nghỉ ngơi ở nhà mẹ đẻ, Thủy khăn gói về nhà chồng
trong nỗi thất vọng ê chề và căm giận cả gia đình chồng. Cô định sẽ về
nói rõ sự thật chuyện đứa con trai hư hỏng của ông bà dám đi với “gái”
giữa lúc vợ mang thai.

Nhưng vừa bước tới cửa, mẹ chồng đã lên
tiếng: “Cô còn dám vác mặt về cái nhà này à? Có đứa con cũng không giữ
nổi thì làm nên trò trống gì?” Chạm đúng đến nỗi đau mất con, Thủy uất
ức “xả” hết cho ông bà biết về cậu con trai quý tử. Những tưởng khi biết
rõ sự thật, ông bà sẽ ăn năn vì đã lỡ trách oan Thủy, nào ngờ mẹ chồng
vẫn vênh mặt: “Cô không sinh được con, nó mới phải đi tìm ‘gái’…”.

Thủy
đau điếng. Cô và Sơn đã cưới nhau được 5 năm nhưng hai lần trước, cô
đều bị sẩy, đến lần này, mãi mới có tin vui thì lại xảy ra cơ sự ấy…

Gạt
những giọt nước mắt, Thủy thu xếp đồ đạc về nhà mẹ đẻ. Tim cô đau thắt
lại. Giá như bình tĩnh hơn thì có lẽ cuối năm nay thôi, đứa con bé bỏng
mà cô ngày đêm mong đợi đã có mặt trên đời này…

Vùi đời sau song sắt

Cùng
tâm trạng của người vợ bị cướp mất hạnh phúc, chị Hường (Sơn Tây, Hà
Nội) đã lạnh lùng “xuống tay” với tình địch khi bàng hoàng phát hiện cô
ta đang mang thai đứa con của chồng mình. Sau khi tìm hiểu được tung
tích của cô nhân tình kia, chị nhờ 2 cậu em “có máu mặt” giúp một tay
trị “tàn đời kẻ lăng loàn”.

Giữa đêm tối, ba người sừng sộ đến
phòng trọ của tình địch, lôi thốc cô gái ra khu đất vắng gần đó. Sau một
hồi đánh đập đến bầm dập thân thể cô gái, chị càng “sôi máu” khi cô ta
không hề sợ mà còn xoa xoa cái bụng lùm lùm thách thức: “Chị liệu mà về
giữ chồng chị ấy. Tôi cũng chả thiết, nhưng anh ấy cứ xoắn xuýt lấy đứa
con trai này”. Nghe vậy, chị tiến về chỗ xe máy – nơi 2 cậu em để sẵn
con dao phòng thân. Trong cơn ghen ngùn ngụt, chị cầm dao lao thẳng đến rạch một đường dài trên bụng cô gái…

Ngày
xử án, chị Hường đau đớn nhìn đứa con gái bé bỏng không ngớt khóc gọi
mẹ. Từ ngày chị bị tạm gian, bà ngoại đã đón cháu về nuôi bởi “Có bao
giờ thấy bố nó ở nhà. Nhiều đêm nó đói không có gì ăn đến lả người đi”.

Ngồi trong tù, chị ngậm ngùi lo cho đứa con thơ dại. Biết đến ngày nào chị mới được về chăm sóc con đây?