“Hôn được môi là lôi được áo”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Đầu năm mới em chẳng muốn tâm sự những rắc rối cá nhân chút nào cả.
Nhưng cứ phải chịu đựng một mình thế này em sẽ phát bệnh vì lo lắng. Em
vừa bị lừa mất cái ngàn vàng. Thật quá ngu ngốc và cả tin. Một người cổ
hủ truyền thống như em lại có ngày đánh mất đời con gái vào tay một tên
họ Sở.

Em và gã đó yêu nhau đến nay được 3 tháng. Đây là lần đầu
tiên em yêu một người lớn tuổi và chững chạc đến vậy. Tuy sống cách xa
nhau 200 cây số nhưng hầu như cuối tuần nào gã cũng lái xe về thăm.

Thú
thật thì em yêu gã cũng do một phần bị hoa mắt bởi tiền của quà cáp mà
gã cung phụng. Con gái mà, ai chẳng muốn được làm công chúa. Nhưng trên
hết là em tin vào tình yêu mà gã dành cho mình.

Cũng như bao người
đàn ông khác, gã thường đòi hỏi chuyện ấy ngay từ lúc hai đứa chỉ mới
vừa yêu nhau. Nhưng bố mẹ em rất nghiêm khắc và luôn răn đe phải giữ
mình. Em lại đang sống cùng gia đình nên dù có muốn cũng chẳng thể có cơ
hội mà sống buông thả.


“Lần
đầu” của em xảy ra ngay tại ghế sofa phòng karaoke. Đáng ra em phải cảm
thấy nhục nhã và có lỗi với bố mẹ mình. Nhưng tâm trí em lúc đấy không
thể nghĩ gì hơn việc hưởng thụ và cảm nhận hạnh phúc.

Bố
mẹ em đều là giáo viên nên giáo dục và quản lý em rất nghiêm, cứng
nhắc. Ngay từ nhỏ, giữa những người trong gia đình đã có một khoảng cách
không gì khỏa lấp được.

Em thèm được một lần dụi vào lòng họ mà
nũng nịu, được một lần xem họ là bạn bè để tâm sự đủ thứ chuyện hàng
ngày. Nhưng em không bao giờ được phép làm thế. Bởi với họ, tình thương
chính là sự tôn sùng kính trọng một cách tuyệt đối.

Thế nên, em
trân trọng giữ gìn cái ngàn vàng trước hết không phải vì bản thân mình
mà là vì sợ họ. Họ đã từng nhiều lần tưởng tượng ra cảnh muối mặt khi
con gái lấy chồng nhưng bị trả về vì mất trinh. Họ răn dạy và đay nghiến
em vì chuyện ấy.

Thật quá đáng khi gọi bố mẹ mình là “họ” một
cách hỗn xược thế này. Nhưng nếu ai một lần đến thăm gia đình em sẽ
hiểu. Bố mẹ em lúc nào cũng nghiêm khắc và lạnh nhạt như thế.

Cách
đây nửa tháng gã lái xe về thăm em. Em hạnh phúc lắm. Gã còn dành cho
em một điều bất ngờ lớn. Gã hẹn em đến phòng karaoke và cầu hôn.

Chắc
chẳng ai làm điều thiêng liêng ở nơi như thế này cả. Nhưng với tâm
trạng của một người đang yêu, em thực sự hạnh phúc khi thấy gã quỳ xuống
và ân cần đeo nhẫn cho mình.

Vốn ở nhà đã ít được bố mẹ yêu
thương quan tâm nên khi được gã chiều chuộng vậy em rất cảm động. Những
người yêu trước cũng chẳng có ai đối xử với em lãng mạn thế này.

Ngay
giây phút đó em thực sự hạnh phúc và mơ tưởng về một năm Quý Tỵ đẹp đẽ
với đám cưới cùng người đàn ông hoàn hảo em yêu. Có lẽ chính cái cảm
giác bay bổng ngất ngây đó mà em đã đánh mất tự chủ để cuối cùng phải
gánh hậu quả như hôm nay.

Đúng như người ta nói “hôn được môi là
lôi được áo”. Đấy là lần đầu tiên em dẹp bỏ những suy nghĩ phải giữ
mình, dẹp bỏ hình ảnh răn đe của bố mẹ ra khỏi đầu. Một lẽ vì em quá
hạnh phúc, lẽ khác vì em chủ quan nghĩ đằng nào người này cũng là chồng
mình.

“Lần đầu” của em xảy ra ngay tại ghế sofa phòng karaoke.
Đáng ra em phải cảm thấy nhục nhã và có lỗi với bố mẹ mình. Nhưng tâm
trí em lúc đấy không thể nghĩ gì hơn việc hưởng thụ và cảm nhận hạnh
phúc.

Từ lúc ấy đến giờ đã hơn 2 tuần. Nhưng cảm giác chờ đợi nặng
nề như hàng thế kỷ đã trôi qua. Vì sau khi trở về Hải Phòng đến nay gã
ấy chưa liên lạc lại với em lần nào cả.

Em thật sự hoang mang và
lo lắng. Em không hiểu đã có chuyện gì không hay xảy ra hay gã chỉ muốn
lừa gạt em. Em đã tìm mọi cách để liên lạc với bạn bè và những người có
quen biết nhưng không có kết quả gì.

Có thật là anh ta đã lừa gạt em không mọi người? Em có nên đi tìm gã ấy để hỏi rõ ngọn ngành không?

Thực
tình chúng em chỉ mới yêu nhau hơn 3 tháng, lại sợ bố mẹ nên em cũng
chỉ dám hẹn hò bí mật và giữ kín với mọi người. Chính vì thế mà bây giờ
nếu bị lừa em cũng không biết phải giãi bày cùng ai.

Chẳng lẽ nào
một người đã cầu hôn lại còn phản bội? Liệu đó có phải là một màn kịch
để chiếm đoạt của những gã sở khanh không? Em thực tình không muốn tin
vào điều đó.

Nhưng trước hết, trong lúc này đây, cứ hễ nghĩ đến bố
mẹ là lòng em lo sợ đến cồn cào. Nếu họ biết chuyện này thì em sẽ chết
mất. Thể nào họ cũng sẽ chẳng thể nào sống nổi vì nhục nhã.


thật là anh ta đã lừa gạt em không mọi người? Làm thế nào khi cái ngàn
vàng đối với em và bố mẹ đều rất quý giá? Em có nên đi tìm gã ấy để hỏi
rõ ngọn ngành không? Em rất sợ cảm giác phải lo lắng và chịu đựng một
mình thế này. Xin hãy giúp em.