Khép lại quá khứ

Đêm đầu tiên, nó đau đớn bàng hoàng nhận ra mọi thứ đã sáng tỏ, trong nó đã không còn chút ít niềm tin. .thay vào đó là sự tuyệt vọng đến sụp đổ. Một đêm trắng cho tất cả những gì đang xảy ra, đêm trắng để nó hoài niệm về những điều đã thuộc về hai đứa. Nó ôm chặt kí ức về anh. Nó không muốn kí ức bị vấy bẩn hay liên quan gì đến sự lừa dối đến tàn nhẫn của anh. Nó đau lắm, nhưng nó đủ tỉnh táo để phân biệt kí ức và anh là riêng biệt

.Kí ức tinh khôi, đẹp đẽ, kí ức là những cảm xúc thơ ngây đầu đời của nó. .. còn trong em anh giờ chỉ là kẻ phản bội. . không còn xứng đáng để đi bên hay một phần kí ức của nó được nữa. Mắt ráo hoảnh. .. nó ngạc nhiên vì điều đó. .. không phải tim nó mềm yếu lắm sao?nó rất dễ xúc động và mau nước mắt. .Nhưng với nỗi đau vô hạn này nó lại không thể rơi nổi một giọt nước mắt. .Nó đã cố khóc. .vì nó nghĩ khi khóc ra được sẽ nhẹ nhõm hơn. .Nó vẫn không thể khóc. .Có phải khi quá đau con người ta đã không còn đủ nứơc mắt để rơi, để nghẹn ngào nữa. .mà chảy ngược vào trong tim rò rĩ. .. . ngày thứ 2: Sau gần một đêm thức sáng nó thấy đầu óc mình quay cuồng, mở mắt ra luồng suy nghĩ, tâm trạng tồi tệ đêm qua lại đeo bám nó. .. Suốt một ngày nó đờ đẫn theo dòng cảm xúc đang chảy trong nó. .Nó muốn buông xuôi mọi thứ. .nó cảm thấy chán chường. .bởi giờ với nó chẳng còn gì quan trọng.

Đêm thứ 2: Dù không muốn tin vào những điều đang diễn ra nhưng nó dần biết chấp nhận thực tế, nó đã biết nên như thế nào để tốt cho tinh thần nó hơn. .Nhưng, đêm đó nó vẫn thức đến tận gần sáng. .

Ngày thứ 3: hôm nay là đầu tuần. .nó cố nhấc thân hình rã rời mệt mỏi ra khỏi giường, con bạn thân cũng nhận ra đã có điều gì xảy ra với nó. .nó cũng muốn dốc hết lòng cho nhẹ nhõm. .nhưng giờ nó không muốn nói, muốn nhắc lại điều làm nó đau đớn, khủng khoảng thêm nữa. . đêm thứ 3: Là nó đang ngồi viết ra những dòng suy nghĩ của chính mình. .Nó thấy mình thực sự bế tắc, không biết nó phải vượt qua ra sao, sẽ phải đứng dậy và lấy lại cân bằng như thế nào nữa. .Cảm giác của chính nó giờ ra sao nó cũng không diễn tả được, hình như nó không còn cảm giác gì . .. không vui, không buồn. .Nó đặt câu hỏi cho chính tâm trạng của mình, cho sự mạnh mẽ khi không quá đau đớn mà vốn dĩ nó nghĩ mình sẽ thế. .Đơn giản, . giờ nó đã biết chấp nhận hoàn toàn với mọi thứ. .. Nó biết nó không nên quá hoài niệm về những điều không xứng đáng, sẽ mãi không thuộc về mình, nó ra đi bởi nó không thể chấp nhận sự lừa dối, phản bội, cùng lối sống sai lầm ấy. .. Thay vì nuối tiếc, mất mát đi một người mà mình yêu thương, thì nó thấy mình may mắn vì mọi thứ dường như chưa muộn. .. Kết thúc hơn 2 năm măn nồng với đủ cung bậc cảm xúc, giận hờn chia ly, đã có những lúc tưởng như xa nhau mà vẫn giữ được nhau đến giờ phút này. .bởi đơn giản những lầm lỡ ấy có thể bỏ qua. .. Trong nó lại có một câu hỏi cho riêng anh. Tại sao anh vẫn dấn thân vvào những sai lầm ấy khi anh vẫn hiểu nó sẽ không bao giờ tha thứ và anh sẽ mất nó mãi mãi. ?. đâu rồi là anh của một thời nó tin yêu?ai là người luôn níu giữ và trân trọng tình yêu của 2đứa?tại sao anh lại đánh mất nó, đánh mất tất cả đáng lẽ ra sẽ thuộc về 2 đứa? Nó lại thế nữa rồi. .. !nó không được hoài niệm, nuối tiếc về những điều đã qua . Nó tự nhủ với lòng mình rằng một cánh cửa được đóng lại sẽ có một cánh cửa khác được mở ra. .. Nó sẽ trở về với cuộc sống không nhiều mộng mị, là tối tối một mình nhưng không cô đơn là thực hiện những ước mơ đang còn dang dở, . là biết quan tâm đến gia đình thân yêu, nơi mà tình yêu dành cho nó là bất tận. .. Nó cũng sẽ không để một ai làm nó phải đau đớn thêm một lần nữa. .

luli